Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 226

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 9966 chữ 2024-09-02 18:00

  Hướng dẫn: Để tìm đọc các bộ truyện hot khác, các bạn lên Google Search gõ tên truyện + truyen88 và chọn kết quả đầu tiên . Xin cảm ơn

   **********

  

  

  Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

  Chương 226: Viện trưởng đến

   Ngay khi Lý Văn dương đang cầu cứu anh Kim thì nhìn thấy

   Giang Tuyết Tình các cô tiến đến, Lý Dương liền cúp máy.

   “Văn Dương, thật xin lỗi, đều là tai họa do tôi gây ra!”

   Giang Tuyết Tình áy náy nói.

   “Tuyết Tình ngươi nói cái gì vậy, tôi không nghĩ tới người kia

   liền hỏi cũng không hỏi liền lập tức động thủ, yên tâm đi, cha tôi sẽ

   lo liệu bọn chúng ! Đừng lo, tôi cũng nói với ba tôi về chuyện của cậu

   rồi!”. Lý Dương oán hận nói.

   Giang Tuyết Tình đang định nói cái gì đó thì đúng lúc này điện

   thoại di động của nàng đột nhiên vang lên.Nhấc máy lên, cô chỉ

   “vâng” hai tiếng liền cúp điện thoại.

   “Kết thúc rồi, giám đốc vừa gọi điện, tôi đã bị sa thải!”Giang

   Tuyết Tình nói như người mất hồn. Điều đó có nghĩa là, cô không

   thể dựa vào tập đoàn khiến nhiều người ao ước đó nữa.Cơ hội tuyệt

   vời ấy, cứ như vậy mà tan thành mây khói?

   “Cái gì? Bị sa thải rồi?”

   Lý Dương cũng không ngờ rằng, lúc đầu mình vốn chỉ muốn thể hiện

   chút bản lĩnh trước mặt Giang Tuyết Tình, để cho cô gái này sùng

   bái và động tâm với mình. Tuy rằng lúc đầu mình bị đánh, nhưng

   cũng chỉ là chuyện của bản thân mình, còn chưa có đem việc Giang

   Tuyết Tình nhờ hoàn thành, thì đã làm cho Giang Tuyết Tình bị sa

   thải.

   “Ôi, Văn Dương, phải làm sao bây giờ? Bên kia hiển nhiên sẽ

   còn dây dưa với Giang Tuyết Tình!” Vương Nhị giống như vừa hỏi

   vừa châm chọc.

   “Hừ, đừng quên còn có cha của Văn Dương, năng lực chắc

   chắn cao hơn cái gã phó quản lý kia!” Có người khoát tay phân tích.

   Lúc này điện thoại di động của Lý Dương lại kêu. Hắn vội

   vàng bắt máy.

   “Cha, tình huống thế nào nồi? Ba nói cái gì? Được rồi, con biết

   rồi? Con cúp máy đây!”

   Cúp điện thoại xong, Lý Dương bất giác thõng tay xuống làm

   rơi cả chiếc điện thoại xuống đất.

   “Văn Dương, xảy ra chuyện gì vậy?”

   Giang Tuyết Tình lo lắng hỏi.

   “Tôi cũng kết thúc rồi, người đánh tôi chính là một giám đốc

   điều hành của tập đoàn, cha tôi đã nhờ vả đến anh Kim, nhưng suy

   cho cùng anh Kim cũng chỉ là một lái xe, còn chưa có cái mặt mũi

   đấy, mà cái tên Triệu Tử Hưng kia, lại là một trong những tâm phúc

   của người đó, anh Kim cũng không dám quản, cha tôi hiện đang cầu

   người giúp tôi xin lỗi Triệu Tử Hưng”

  

  Lý Dương trên trán đổ mồ hôi lạnh.

   Hy vọng mỏng manh trong lòng Giang tuyết tình cũng lạnh đi.

   Nói như vậy, Lý Dương hiện tại tự thân cũng khó bảo toàn, còn

   hơi sức đâu lo được cho cô nữa.

   “Ai! Tuyết Tình, cha tôi nói chúng ta không nên hấp tấp như

   vậy, tên Triệu Tử hưng kia khi dễ cậu, cậu chỉ cần tìm quản lý cao

   cấp hơn báo cáo lại là được, nếu quản lý biết, nhất định sẽ nghiêm

   túc xử lý hắn! Hiện tại ngược lại tốt rồi, tôi đã thất bại, không chỉ tự

   chuốc lấy rắc rối mà còn khiến cậu mất việc !” Lúc này giọng điệu

   Lý Dương đã điệu thấp đi rất nhiều.

   Mà nghe lời nói này, Giang Tuyết Tình nhận ra đã từng có một

   người nói với cô y như thế. Lập tức hướng ra phía cửa nơi Trần Hạo

   đang đứng. Lúc ấy mình chẳng qua cho là Trần Hạo không có kinh

   nghiệm xã hội, còn coi anh ấy là kẻ ngốc, mắng anh một trận.Kết quả

   đây, những gì anh ấy nói mới biện pháp giải quyết.

   Nếu không cũng không đến nỗi rơi vào tình cảnh này.

   Mọi người tụ tập lại để bàn biện pháp đối phó, nhưng cuối cùng

   không không có cách nào hết, chỉ biết an ủi lẫn nhau.

   Lúc này, điện thoại Giang Tuyết Tình lại vang.

   Sau khi cô bắt máy, cũng chỉ là “vâng” hai tiếng. Nhưng lần này

   khác lần trước, ánh mắt Giang Tuyết tình mở to, giường như không

   thể tin được.

  

  Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

  Thời điểm cô cúp điện thoại, tất cả mọi người để bị thu hút.

   “Tuyết Tình, sao vậy?”

  

  Giang Tuyết Tình có chút kinh ngạc nói: “tôi cũng không biết tại

   sao, giám đốc của tôi đột nhiên gọi điện cho tôi, anh ấy nói tôi ngày

   mai đi làm trở lại, còn kêu tôi được vào chương trình huân luyện các

   bộ dự bị, còn hướng tôi xin lỗi sự tình của Triệu tử hưng! Anh ấy nói

   Triệu Tử Hưng đã bị khai từ, những việc này đều là do người điều

   hành dự án ra lệnh”

   “Gì?”

   Mọi người cũng chết lặng.

   Chuyện gì thế này, kết quả xoay chuyển chẳng phải quá nhanh

   hay sao.

   “Tuyết Tình, tôi cảm thấy trong chuyện này nhất định có người

   giúp người, bằng không sẽ không thể ngay cả giám đốc cũng ra mặt

   được, bởi vì chỉ việc cậu bị ức hiếp, dùng có đúng hay sai cũng không

   đáng để giám đốc phải xin lỗi cậu!”

   “Đúng vậy, đây cũng là ý của ta, khẳng định có người đã dùng

   mối quan hệ nào đó để can thiệp!”

   Vương Nhị nói.

  

  Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

  “Chính xác, tôi cũng nghĩ như thế, các cậu có biết không, muốn

   trở thành cán bộ dự trữ của công ty vô cùng khó, thế nhưng ai là

   người có đủ khả năng để khiến cho ngay cả giám đốc điều hành

   cũng phải hạ mình xin lỗi?”

   Giang Tuyết Tình vuốt vuốt mi tâm, cau mày suy nghĩ.

   Bỗng nhiên, nàng bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đem ánh mắt một

   mực khóa chặt trên thân Trần Hạo.

   “Trần Hạo!”

   Giang Tuyết Tình đứng lên.

   “Cái gì? Trần Hạo?”

   Vương Nhị các cô cũng đổ dồn ánh mắt kinh ngạc về phía Trần

   Hạo.

   Trần Hạo cũng không nghĩ tới, Giang Tuyết Tình có thể nhanh

   như vậy nghĩ đến mình.

   Hoàn toàn chính xác, vừa rồi thừa dịp bọn họ nói chuyện với

   nhau, Trần Hạo ra ngoài gọi điện thoại cho Lý Chấn Quốc, kêu ông

   đem chuyện này xử lý.

   Nhưng không nghĩ tới, nhanh như vậy liền bị Giang Tuyết Tình

   đoán được.

  

   “Trần Ca, là cậu!”

   Giang Tuyết Tình đi về phía Trần Hạo: “cậu biết không, chính

   lời nói khi nãy của cậu đã nhắc nhở tôi, kêu tôi không được xem

   thường người bên cạnh, bởi vì có đôi khi, người ấy chính là người

   giúp đỡ bản thân tôi!”

   “Tôi nghĩ tôi đã biết người giúp tôi là ai! Trần Hạo, cám ơn cậu

   đã nhắc nhở tôi!”

   Giang Tuyết Tình chân thành cám ơn Trần Hạo.

   Sau đó cô ấy nói tiếp: “thời điểm tôi đến công ty, là người quản

   lý bộ phận dân sự đã tuyển dụng tôi, một người quản lý rất trẻ, anh

   ấy làm việc rất chăm chỉ, mặc dù mỗi lần gặp mặt, anh ấy đều chỉ là

   cùng tôi gật đầu chào hỏi đơn giản, nhưng tôi biết anh ấy đã bí mật

   giúp đỡ tôi rất nhiều!”

   “Ban đầu tôi cảm thấy anh ấy thật thà, trung thực, chỉ biết vùi

   đầu vào công việc, nhưng là hiện tại nghĩ lại, anh ấy sao có thể là kẻ

   người thấp hèn kia, rất có thể chính anh ấy đã giúp tôi, bởi vì hôm

   trước tôi nghe đồng nghiệp đoán già đoán non thân phận của anh ấy

   không đơn giản.” Giang Tuyết Tình nói.

   Bất quá công cũng không chắc chắn lắm, lập tức liền tìm một

   nữ đồng nghiệp tương đối tốt để xác nhận:

   “Này Tiểu Lý, cậu còn nhớ rõ vị quản lý của bộ phận dân sự kia

   không, các cậu trước kia nói qua anh ấy là cháu họ của ai? Thật là

   cháu họ của một vị quản lý cấp cao trong công ty à? Được được, tôi

   rõ ràng rồi, cậu đi làm việc của mình đi nha!”

   Giang Tuyết Tình nói xong, trong mắt kích động đến ngấn lệ.

   “Tuyết Tình, cậu xác định là anh ta ư? Anh ta có phải là đã thích

   cậu không?”

   Vương Nhị có chút ghen tuông nói.

   “Tôi không rõ anh ấy có thích tôi hay không, nhưng anh ấy đã

   âm thầm giúp đỡ tôi rất nhiều lần, lần này tôi bị đuổi việc, khẳng định

   anh ấy là người biết đầu tiên, ngày mai đi làm, tôi sẽ hỏi anh ấy một

   chút!”

  

  Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

  “Ai ! tôi thật ghen tị với các cậu, Minh Tuyết có Lý Siêu giúp,

   hiện tại đã chính thức trở thành bác sĩ, Tuyết Tình có Văn Dương

   cùng vị kia quản lý giúp, về phần Lý Thi Hàm thì cũng có người đỡ

   đầu rồi, chỉ còn một mình tôi mà thôi!”

   Vương Nhị liếc mắt nhìn Tân Hằng, không khỏi ghen tỵ nói.

   Lý Minh Tuyết lập tức cười khổ khuyên bảo: “Được rồi Vương

   Nị, đừng nói như thế, Tân Hằng cũng rất tốt mà!”

   “Này Trần Hạo, cậu ở chỗ đó rất nhàn rỗi thì phải, mau mang

   một ít nước nóng qua đây đi?” Lý Minh Tuyết nói.

  

  “Mẹ nó, ta ở nơi này không hề nhàn rỗi chút nào.” Trần Hạo

   thầm nghĩ. Bất quá vẫn là gượng gạo đi lấy nước.

   “Bác sĩ, viện trưởng và phó viện trưởng đều đang đi về phía

   bên này!”

   “Hả? Viện trưởng đến rồi?” Lý Minh Tuyết giật mình.

   Một bên Lý Dương cũng là cả kinh: “Có thể là viện trưởng nghe

   nói tôi đang nằm viện liền đến đây thăm tôi, Tuyết Tình, cậu mau đỡ

   tôi dậy, viện trưởng cùng cha tôi có quen biết nhau, không cần phải

   khách sáo!”

   Lý Dương đang tức giận vì Giang tuyết tình được tên quản lý

   kia chiếu cố. Nghe tin viện trưởng đến thăm liền hưng phấn trở lại.

   Giang Tuyết Tình lập tức đỡ Lý Dương ngồi dậy.

   Mà Trần Hạo cũng không muốn ở chỗ đông người, liền đi lấy

   nước.

   Kết quả vừa vặn đụng phải viện trường.

   “Cậu Trần, anh đang đi đâu vậy! ?”

  

  Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

   

  

  Dịch bởi Ren Hakuryuu – Kotaru Hotaru

  

  Có một con vịt xoè ra hai cái cánh

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận