Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 349

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 15723 chữ 2024-09-02 18:00

  Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay

   **********

  

   Chương 349: Nhà họ Phương ở Thục Xuyên

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “Chị Phi Huyền, chị quen biết rộng thật đấy,

  

  chuyện lần này, cảm ơn chị!”

  

  Hồ Tuệ Mẫn hào hứng nói.

  

  “Em nói gì vậy, phải cảm ơn cũng phải là chị cảm

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   ơn.Chị vốn định mời em và các bạn của em ăn cơm,

  

  hiện tại có chuyện gấp phải trở về công ty. Thế này đi,

  

  chị cho em số, có chuyện gì, em cứ gọi cho chị!”

  

  Dương Phi Huyền tất nhiên rất biết ơn Hồ Tuệ Mẫn

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   vì đã cứu mình vừa rồi.

  

  Lại là fan chân chính của mình nên cần càng đặc

  

  biệt quan tâm.

  

  Xong khi cho số xong, Dương Phi Huyền lập tức đi luồn.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “Tuệ Mẫn, hâm mộ với cậu thật đó, có thể tiếp xúc

  

  gần với thần tượng của mình!”

  

  Vương Văn ghen tị nói.

  

  “Cái này có gì đâu, khụ khụ. Đừng nói nữa, chúng

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   ta cũng đi thôi, tránh tí nữa đụng phải đám người kia

  

  lại không biết làm sao!”

  

  Hồ Tuệ Mẫn ngoài miệng nói không có gì, nhưng

  

  trong lòng lại tràn đầy vui sướng.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Mấy người họ cũng không còn hứng thú thăm thú nữa.

  

  Định bỏ đi.

  

  Mà lần này.

  

  Hồ Tuệ Mẫn quay đầu lại, liếc nhìn Trần Hạo.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Trần Hạo nói: “Mấy cậu về trước đỉi, tôi chưa đi được!”

  

  Trần Hạo cho rằng Hồ Tuệ Mẫn ra hiệu bảo mình đi.

  

  “Ha ha, cậu cho rằng tôi gọi cậu đi sao? Tôi nói

  

  cho cậu biết, tôi nhìn cậu, là bởi vì cậu trước kia tuy

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   rằng không có gì hay ho, nhưng may là thành tích tốt,

  

  Nhưng hiện tại, cậu đúng là khiến người khác khinh

  

  thường. Có chuyện tốt thì xăng xăng đi trước, có

  

  chuyện xảy ra thì tránh sang một bên! Đúng là khiến

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   người khác tờm không chịu nổi!

  

  Hồ Tuệ Mẫn nói không thèm khách sáo.

  

  Vương Văn nói: “Đừng nói Trần Hạo như vậy, mọi

  

  người vừa rồi ai cũng sợ cả!”

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “ỪÙ, mọi người đều rất lo lắng, nhưng người này, lúc

  

  vào cùng chúng ta, thì chân đi thoăn thoắt. Kết quả

  

  nãy xảy ra chuyện thì lẻn sang một bên, tính tìm cơ hội

  

  chuồn đi. Mình thấy cả rồi, cậu nói xem có tức hay

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   không chứ!”

  

  Hồ Tuệ Mẫn tức giận nói.

  

  Trần Hạo đâu phải đang tìm cơ hội chuồn đi, anh

  

  đứng sang một bên đề gửi tin nhắn cho Lý Trấn Quốc, nhờ

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   anh ta giải quyết chuyện này.

  

  Rõ ràng là Hồ Tuệ Mẫn đã hiểu lầm.

  

  Nếu đã hiểu lầm thì cứ hiểu lầm đi, Trần Hạo

  

  cũng không nói gì.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “Chúng ta đi thôi, tìm nhà hàng ăn cơm, Tuệ Mẫn,

  

  đừng ở đây phí lời!”

  

  Vương Tuấn Kiệt lúc này cất lời.

  

  Sau đó Lương Mạnh cũng kéo Vương Văn đi.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Chao ôi, chua chát cười một tiếng.

  

  Nhìn vào điện thoại di động của mình, đúng là

  

  Làm ơn mắc oán.

  

  Bởi vì trong lòng vẫn nhớ đến chuyện của Tô Tử Nguyệt.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Vì vậy, Trần Hạo không để tâm đến lời của Hồ Tuệ Mẫn.

  

  Vội vã đi lên núi.

  

  Lúc đi vào, kết quả người kia vừa hay đi ra.

  

  “Cậu Trần!”

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Ông lão này họ Ngô, là một bậc thầy về thư pháp

  

  và sưu tầm đồ cổ ở phía tây nam.

  

  Nhìn thấy Trần Hạo bước vào, ông ấy mỉm cười.

  

  “Xin chào đại sư Ngô! Thầy có biết xuất xứ của

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   khối ngọc này không?”

  

  Trần Hạo hỏi.

  

  Đại sư Ngô gật đầu: “Đúng vậy, vì hình như tôi đã

  

  từng nhìn thấy loại ngọc bội này, nhưng không dám

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   xác nhận, nên tôi đã kiểm tra cẩn thận, bây giờ mới

  

  dám xác nhận. Ngọc bội này là ngọc bội riêng biệt của

  

  nhà họ Phương. Tất cả hậu duệ của nhà họ Phương

  

  đều có một cái. Nhưng mà, ngọc bội này được chia

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   thành ba cấp độ, cấp độ này là cấp độ cao nhất. Vì vậy

  

  người nắm giữ ngọc bội này được tên là Phương Mộng

  

  Hân, là hậu duệ dòng đích của nhà họ Phương!”

  

  “Nhà họ Phương ở Thục Xuyên?” Trần Hạo gật

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   đầu: “Nhưng tôi đã kiểm tra rất nhiều gia tộc lớn ở

  

  Thục Xuyên rồi, không tìm thấy nhà họ Phương?”

  

  “Ha ha, đương nhiên là không tìm được đâu cậu

  

  Minh. Nhà họ Phương đã biến mất mấy chục năm rồi.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Trên đời căn bản không còn tin tức gì về nhà họ

  

  Phương. Nhà họ Phương từng ở Thục Xuyên, thậm chí

  

  còn là một gia tộc rất quyền thế trong nước, nhưng chỉ

  

  qua một đêm, liền im hơi lặng tiếng biến mất! Không

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   để lại chút tin tức, dần dần cũng không ai nhắc về nhà

  

  họ Phương nữa!”

  

  Trần Hạo và Tô Tử Nguyệt hơi thất vọng.

  

  Chu Minh cau mày nói: “Đối với một gia tộc quyền

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   thế như vậy, tất cả tin tức đều tan thành mây khói, lúc

  

  đó hẳn là đã xảy ra chuyện. Chẳng lẽ nhà họ Phương

  

  phá sản, mất sạch?”

  

  “Điều đó khó xảy ra. Nếu họ phá sản, họ làm gì

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   còn khả năng bịt miệng tất cả phương tiện truyền thông.”

  

  Trần Hạo lắc đầu.

  

  Đại sư Ngô gật đầu cười: “Cậu Minh nói đúng.

  

  Những người thuộc trước như chúng tôi tin nhà họ

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Phương không phá sản. Ngược lại, nhà họ Phương

  

  càng ngày càng lớn mạnh, hơn nữa ở ngay tại Thục

  

  Xuyên, vẫn chưa đi đâu! Cũng có còn có người suy

  

  đoán, rất nhiều sản nghiệp của các gia tốc lớn ở Thục

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Xuyên là của nhà họ Phương. Nhưng tra lại không ai

  

  tra được gì! ”

  

  “Thật kỳ lạ. Nhà họ Phương sao lại im hơi lặng

  

  tiếng đến độ ấy? Hơn nữa, dựa vào manh mối có được

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   từ trước, có người nhà họ Phương hoạt động. Giống

  

  như Lý Trấn Quốc đã phát hiện, ông Ngụy đã nhìn thấy một

  

  thanh niên có thực lực đeo cái ngọc bội này xuất hiện

  

  ở thủ đô!”

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Trần Hạo thầm nghĩ.

  

  Hơn nữa, Trần Hạo nghĩ về cô gái có thân thế khó

  

  lường ở khu thắng cảnh, có phần giống với Tô Tử Nguyệt.

  

  Hử… Lẽ nào cô ta đến từ nhà họ Phương?

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Trần Hạo cảm thấy, mình phải lập tức tìm ra.

  

  Sau khi cảm ơn ông Ngô, Trần Hạo đã đưa Tô Tử Nguyệt trở về.

  

  Tất nhiên, chuyện của cô gái kia để Chu Minh đi điều tra.

  

  Nhưng, Trần Hạo chỉ bảo muốn ông ta đi hỏi

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   thăm nhà họ Phương, chứ không nói cho Chu Minh cụ

  

  thể là gì.

  

  “Cháu cả, điều tra thế nào rồi? Sao gið mới về?”

  

  Vừa mới trở lại biệt thự nổi tiếng để sắp xếp.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Lão Tần bước ra nói.

  

  Trần Hạo nghĩ thầm, lão Tần nguyên quán là

  

  người Thục Xuyên, hơn nữa còn rất có năng lực, không

  

  chừng ông ấy biết gì đó.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “Đúng rồi, lão Tần, ông có biết trước đây ðở Thục

  

  Xuyên có nhà họ Phương không?”

  

  Trần Hạo vừa ăn trái cây Tô Tử Nguyệt đưa, vừa hỏi.

  

  “Cái gì? Nhà họ Phương? Cháu muốn tìm người

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   nhà họ Phương?”

  

  Lão Tần trừng mắt, sau đó cả kinh.

  

  “Đúng vậy, ông biết không?”

  

  Trần Hạo hỏi.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Tô Tử Nguyệt đưa cho lão Tần một miếng táo:

  

  “Ông Tần, nếu biết thì cứ nói cho chúng cháu biết, đối

  

  với chúng cháu rất quan trọng!”

  

  “Hả? Ông… Ông không biết! Ông ở Thục Xuyên

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   nhiều năm như vậy, nhưng chưa từng nghe thấy!”

  

  Lão Tần lắc đầu.

  

  Mặt đầy buồn bực

  

  Mà Trần Hạo và Tô Tử Nguyệt liếc nhau.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “Ông thật sự không biết?”

  

  “Ông thực sự không biết!”

  

  Lão Tần cắn một miếng táo.

  

  Đầu mối mất ở đây, không tìm được bằng cách này

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Trần Hạo cảm thấy cô gái đó có thể là manh mối lớn nhất.

  

  Nếu có thể tìm ra lai lịch của cô gái đó, vậy thì tốt rồi.

  

  Đi hỏi Chu Minh. Ông ta đã điều tra đủ kiểu, tra tới

  

  tra lui vẫn không ra lai lịch của cô gái mà Trần Hạo nói

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   với ông ta.

  

  Tô Tử Nguyệt có chút nản lòng nói: “Anh Hạo, vậy

  

  phải làm sao bây giờ?”

  

  Tô Tử Nguyệt muốn biết, ban đầu ai đã vứt cô, tại

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   sao lại vứt bỏ cô?

  

  Mà Trần Hạo cũng muốn biết, giữa người phụ nữ

  

  đó và đã xảy ra chuyện gì, Tô Tử Nguyệt có phải là em

  

  gái mình hay không.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Trần Hạo lúc này dừng một chút, trong mắt chợt

  

  lóe lên: “Tử Nguyệt đừng lo, chúng ta vẫn còn một cơ

  

  hội nữa!”

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận