Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 370

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 10351 chữ 2024-09-02 18:00

  Kinh tế khó khăn, admin bán thêm máy cạo râu Yandou chính hãng , bạn nào yêu thích website nhớ đặt mua giúp admin, hàng siêu bền siêu rẻ chỉ 79K/1SP (Miễn phí giao hàng Free Extra), tặng bố, chồng, ny thì quá tốt. Thanks cả nhà. Xem ngay

   **********

  

   Chương 370: Cuộc họp gia tộc

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Phương Di đi ra ngoài.

   Nhưng rất nhanh đã trở lại.

  

  “Bảo Nhi, mười hai thầy đều không có ở đây, mấy

   vị trưởng lão trong trang viên cũng vắng mặt. Xem ra

   là tới phòng họp rồi. Cậu quên mất sao, ngày này mỗi

  

  năm gia tộc chúng ta đều có cuộc họp!” ”

   Phương Di nói.

  

  Bảo Nhi gật đầu ngồi ở trên giường: “Tớ cũng vừa

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   mới nhớ ra, thôi, vậy để ngày mai rồi nói!”

  

  Nói xong, cô ấy nhìn thấy Phương Di vẫn có vẻ ngập ngừng.

   Bảo Nhi hỏi: “Sao vậy?”

  

  Phương Di thần bí nhảy đến bên cạnh Bảo Nhị,

   khẽ cắn môi nói: “Bảo Nhi, cậu nói xem, năm nào gia

  

  đình cũng tổ chức họp gia đình bí ẩn như vậy, chỉ cho

   nam giới đi là có ý gì?”

   Bảo Nhi biết phải nói gì bây giờ.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Lúc này cô ấy lắc lắc đầu nói: “Làm sao tớ biết được.”

   Cô ấy nhìn Phương Di: “Cậu lại muốn làm gì?

  

  “Khụ khụ, tớ muốn làm gì cậu biết mà, hazzi,

   chúng ta mỗi lần đều phải tránh đi, lý do tại sao chúng

   ta bị chặn không được vào phòng họp cũng không

   biết, không biết gia tộc có sự kiện gì lớn, còn nữa, Bảo

   Nhi, bao nhiêu năm cậu vất vả, nhọc nhằn, gið cũng

   được coi là mạnh hơn tất cả những nam giới trong gia

  

  tộc mà vẫn y như trước, cái gì cũng không biết! ”

   Phương Di khẽ thở dài.

  

  Sắc mặt của Bảo Nhi tối sầm lại, những lời này

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   đánh trúng tâm lý của Bảo Nhi.

  

  Đúng vậy, cô ấy đã làm việc rất chăm chỉ để

   chứng minh rằng cô ấy mạnh mẽ hơn những gã nam

   giới trong gia tộc, chứng minh bản thân có thể gánh

  

  vác trách nhiệm của gia đình nhiều hơn.

  

  Nhưng, bao nhiêu năm trôi qua, ông nội đều làm ngơ.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   “Hay là, chúng ta đi nghe trộm đi. Dù sao cậu

  

  cũng muốn biết một chút chuyện gia tộc mà!”

   Phương Di nhẹ nhàng nói.

  

  Nếu là trước đây, Phương Bảo Nhi nhất định sẽ từ

  

  chối, vì cô ấy không muốn ông nội nổi giận.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Nhưng những lời vừa rồi của Phương Di khiến

   Phương Bảo Nhi im lặng.

  

  Nếu cứ tiếp tục như vậy, liệu cô ấy và Phương Di

   có bị giấu như vậy cả đời không?

  

  Liệu cô ấy sẽ tiếp tục như vậy suốt đời?

   Bảo Nhi lắc đầu.

  

  Không! Tuyệt đối không! Cô ấy không thể sống

   như thế này suốt đời.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Chính giọng nói này đã khơi dậy trái tim nổi loạn

  

  đã bị chôn vùi nhiều năm của Bảo Nhi.

   Cô ấy nhìn Phương Di, cả hai cùng gật đầu.

  

  Họ bí mật đến bên ngoài phòng họp, cuộc họp

  

  bên trong đã bắt đầu.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   “Chú hai chú ba, công tác chuẩn bị của mọi người

   như thế nào? Có thể đối phó với con quái vật đó

  

  không? Vũ khí mà mọi người chuẩn bị rất quan trọng!”

  

  Ở ghế thứ nhất, một ông lão chống gậy, nhìn hai

  

  người trung niên rồi hỏi.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   “Cha, hai chúng con gần như đã sẵn sàng. Chỉ

   tiếc là nhiệm vụ khó nhất đã không được hai chúng ta

   cùng nhau hoàn thành. Nếu anh cả của con vẫn còn

  

  sống, hẳn là…”

  

  Một trong những người trung tuổi nói đến đây thì

   dừng lại, không tiếp tục.

  

  Khi Bảo Nhi đứng bên ngoài cửa sổ nghe thấy lời

   này, cô ấy đột nhiên ngẩng đầu lên, chăm chú lắng nghe hơn.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Về phần ông lão, nghe xong lời này, ánh mắt càng

   thêm mơ hồ: “Đúng vậy, nếu anh cả của con ở đây,

   nhà họ Phương chúng ta sẽ không bị động như vậy,

   nhưng nó lại bị người ta giết chết, ông trời ghen tức anh tài!”

   Hai dòng lệ già đục ngầu của ông lão chảy dài.

  

  “Đúng vậy, sau khi cậu cả qua đời, anh cả anh đã

   rất già rồi. Không ai trong nhà họ Phương có thể đấu

   với gia tộc đó. Thật đáng tiếc, nhưng may mắn thay,

   cháu gái Bảo Nhi nhà chúng ta xuất sắc về mọi mặt.

   So với cậu cả cũng không có gì kém hơn, nếu có thể

   tôi luyện cho Bảo Nhi trở nên xuất sắc hơn, đây chắc

  

  chắn sẽ là một bước đi khôn ngoan! ”

   Một cụ già trong gia tộc cho biết.

  

  “Ừm, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc để Bảo Nhi

   tham gia, nhưng dù sao thì con bé cũng là con gái duy

   nhất của Chính Hoa và là huyết thống duy nhất của

   Chính Hoa. Từ nhỏ con bé đã không có tình thương

   của ba mẹ, tôi cưng chiều nó, lo lắng cho nó. Sao có

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   thể để con bé ra mặt chứt ”

   Trưởng tộc nhà họ Phương thở dài, lắc đầu.

  

  “Con gái, sớm muộn gì cũng kết hôn, còn có thể

   làm gì? Hơn nữa, ngay cả cậu chủ Phương Chính Hoa

   cũng không phải là đối thủ của gia tộc đó. Cha mẹ nó

  

  đều vì thế mà bị giết chết, huống chỉ là thân nữ nhi!”

  

  Bên cạnh, một người đàn ông trung niên mặt mũi

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   bóng nhấy lên tiếng.

  

  “Bộp!”

  

  Cậu hai Phương Chính Nghiệp đập bàn, trừng mắt

   nhìn: “Tư Đồ Hằng, anh nói thế này là có ý gì? Chẳng

   lẽ bao năm qua gia tộc Tư Đề của anh trở nên mạnh

   mẽ rồi nên anh xem thường gia tộc nhà họ Phương

  

  chúng tôi sao?”

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   “Làm sao có thể? Từ khi tôi sinh ra, người cha đã

   chết của tôi đã nói với tôi rằng nhà Tư Đồ sẽ luôn là

   một trong những gia tộc thuộc hạ của nhà họ Phương,

   và tất cả đều phải nghe lời nhà Phương. Bao năm này,

   tôi đều nghe lời và giúp đỡ nhà họ Phương. Giúp nhà

   họ Phương ổn định ở vùng phía tây, tôi không có công

  

  cũng có sức mà.”

  

  Tư Đồ Hằng nhìn chằm chằm Phương Chính

   Nghiệp, nói.

  

  Trong cuộc họp hôm nay, ngoài gia tộc nhà họ

   Phương, còn có một số gia tộc nhỏ dưới quyền tương

   tự như gia tộc Tư Đồ.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Mỗi gia tộc lớn phải có nhiều gia tộc nhỏ bên dưới.

  

  Cho dù cả khi Trần Hạo  thành lập một tập đoàn

   mới, thì cũng sẽ có rất nhiều tập đoàn cấp dưới của

  

  tập đoàn nhà họ Trầncó thể đến, đạo lý này cũng tương tự.

  

  “Ừ, A Hằng đã đóng góp rất nhiều vào việc thành

   lập gia tộc nhà họ Phương trong hai năm qua, ngay cả

   những gia tộc nhỏ như chúng ta cũng được hưởng

   không ít lợi!”

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Nhiều người bắt đầu xì xào.

  

  Lúc này, bà lão nhà họ Phương dùng gậy đập

   xuống đất một cách hung hãn, không khí yên tĩnh trở lại.

  

  “A Hằng, tôi nghĩ cậu có chuyện muốn nói, muốn

  

  nói gì thì cứ nói…”

   Ông lão họ Phương hít một hơi thật sâu.

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   Tư Đồ Hồng cười nhạt: “Ông chủ, cũng không có

   gì, chỉ là cậu cả đã qua đời nhiêu năm nay, không phải

   sao? Trước đây chúng tôi đã nói với cậu ấy về sản xuất

   công nghiệp. Có phải nên phân cho chúng tôi một

   chút, để chúng tôi tư điều hành. Nhưng cậu chủ nói

   đợi đến khi Bảo Nhi trường thành đã. Bây giờ cô ấy

   cũng đã trưởng thành, he he, dù sao thì cũng phải

   thực hiện lời hứa năm đó, dù sao Phương Chính Hoa

   cũng không có người thừa kết! ”

  

  “Hừ, tôi đã biết Tư Đồ Hằng cậu đang suy nghĩ cái

   gì. Cậu cả tuy rằng đã qua đỡi nhiều năm, nhưng thù

  

  chưa báo, cậu đã muốn chia sản nghiệp?”

   Phương Chính Nghiệp tức giận.

  

  “Haha, còn chưa báo sao? Còn không phải không

   dám báo sao? Hơn nữa sản nghiệp của cậu ấy giao

   cho anh em nhà các ông, cũng không thấy anh em các

   ông làm được gì, lại càng làm cho gia tộc nhà họ

   Phương càng ngày càng lụi bại! Không bằng cho

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   chúng tôi một cơ hội đi!”

   “A Hằng nói đúng!”

   Nhiều người lên tiếng.

  

  Ngay khi anh em Phương Chính Nghiệp đang chưa

  

  biết làm gì, một tiếng ầm vang lên.

   Cửa phòng họp trực tiếp bị đạp ra.

  

  Bảo Nhi với đôi mắt đỏ hoe đi vào, quét mắt nhìn

   mọi người một cách lạnh lùng, cuối cùng ánh mắt

   dừng lại trên người Tư Đồ Hằng: “Bác Tư Đồ, bác có

   thể cho cháu biết ai là kẻ sát hại bố mẹ cháu và ai là kẻ

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   thù của nhà họ Phương không? Mối hận này, cháu sẽ báo!”

  

  Khi ông lão nhà họ Phương nhìn thấy Bảo Nhi xông

   vào, ông cũng đoán ra Bảo Nhi có thể đã nghe thấy

  

  mọi chuyện.

   Lúc này ông mới thở dài thườn thượt.

  

  Mọi người đều không nói tiếp, ngay cả Tư Đồ

   Hằng cũng quay đầu sang một bên, coi như không

  Anh nợ em một câu yêu thương!

   nghe thấy gì.

  

  Còn ông lão nhà họ Phương, hít một hơi thật sâu

   rồi trừng mắt nhìn Bảo Nhi: “Tạm hoãn cuộc họp đi,

  

  Bảo Nhi, con đi với ta!”

  

  Anh nợ em một câu yêu thương!

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận