Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 373

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 11440 chữ 2024-09-02 18:00

  Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.vip. Xin cảm ơn!

   **********

  

   Chương 373: Tư Đồ Dương phân nộ

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Ngay khi mọi người đang luống cuống.

  

  “Bảo Nhi, cậu kêu tớ ra đây làm gì?” Phương Di

   hỏi, sau đó chợt ngộ ra: “À, tớ hiểu rồi, chẳng lẽ cậu muốn…?”

  

  Phương Di bất đắc dĩ lắc đầu: “Nói thật thì bình

   thường chúng ta đều không vừa mắt Từ Dương Dương.

   Cậu nhìn cô ta đối xử với bạn cùng lớp kìa, hơn nữa

   Thẩm Quân Văn cũng là tên ngốc. Họ chọc phiền phức

  

  thì kệ họ, cậu việc gì phải ra tay?”

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “Tớ biết, nhưng chúng ta không thù không oán với

   họ, dù gì cũng là bạn học với nhau, họ chưa từng đắc

   tội tố, hôm qua lúc thi đấu, mấy nữ sinh đều ra sức cổ

   vũ tớ, kể cả Từ Dương Dương. Nếu cứ bỏ mặc họ thì tớ

   cũng không đành lòng, hơn nữa tớ cũng nghe nói tới

   Mạnh Xuyên rồi, là đàn em của Tư Đồ Dương, không

  

  chừng trong chuyện này còn có bóng dáng của Tư Đề

  

  Dương ấy chứ” Phương Bảo Nhi nói.

  

  “Trời ơi, Bảo Nhi, tớ phát hiện trình độ nhạy cảm

   của cậu có thể viết tiểu thuyết được đấy. Đây chỉ là

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   một vụ đụng độ đơn giản thôi mà.” Phương Di cạn lời.

  

  Phương Bảo Nhi lắc đầu: “Tớ cứ cảm thấy chuyện

   này không đơn giản như thế, có lẽ là trực giác mách

   bảo, đương nhiên tớ cũng mong là tớ đã nghĩ nhiều,

   nhưng dù gì cũng là bạn học, chúng ta giúp được thì

   cứ giúp đi” Sau đó lấy điện thoại

   gọi cho Tư Đồ Dương.

  

  “Sao vậy Bảo Nhi? Sao em lại đột nhiên gọi điện

  

  thoại cho anh?” Tư Đồ Dương hỏi.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “Không có gì, có lẽ tôi có việc cần anh giúp. Mạnh

   Xuyên là đàn em của anh đúng không? Bây giờ cậu ta

   đang nổi xung đột với bạn học của tôi, tôi mong anh

  

  hãy khuyên cậu ta thu tay lại.” Phương Bảo Nhi nói.

  

  “Hả? Thế à? Em đang ở trên trường đúng không,

   vừa hay anh đang ở gần trường em đây, anh sẽ tới tìm

  

  em nói chuyện.” Tư Đồ Dương vội nói.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Mặc dù Phương Bảo Nhi không muốn cho anh ta

  

  đến đây, nhưng dù gì cô cũng có việc nhờ người nên

  

  không thể từ chối. Có một vài chuyện nhà họ Phương

   sẽ không ra mặt, hơn nữa mặc dù Phương Bảo Nhi đã

   kế thừa sản nghiệp của ba thì cũng không có nghĩa là

   nhà họ Phương sẽ xuất hiện trước mặt mọi người, ít

  

  nhất là không phải vào lúc này.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Cho nên Phương Bảo Nhi chỉ ừ một tiếng rồi cúp điện thoại.

  

  Không lâu sau, Tư Đồ Dương đã đến trường, còn

   cầm theo một bó hoa tươi: “Bảo Nhi, nếu anh nhớ

   không nhầm thì đây là lần đầu tiên em chủ động gọi

  

  điện thoại hẹn gặp anh”

  

  “Đừng vô nghĩa nữa, anh đã giải quyết xong

   chưa?” Phương Bảo Nhi khoanh tay nói.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Tư Đồ Dương ngẩn ra, sau đó cười nói: “Anh gọi

   điện rồi, nhưng lần này thằng nhóc Mạnh Xuyên đó bị

   đánh ác quá nên hoàn toàn không nghe lời anh. Anh

   cũng đâu có cách nào khác, chẳng lẽ lại đánh nhau với

   thằng Xuyên? Với lại hình như lần này là do bạn của em

   ra tay trước đúng không? Anh chặn giữa chừng thì

  

  cũng không ổn lắm.”

  

  “Anh!” Phương Bảo Nhi nao nao: “Được rồi, nếu

  

  anh không ra mặt thì tôi sẽ tìm người của gia tộc khác”

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Phương Bảo Nhi cũng không ngờ Tư Đề Dương lại

   không giúp mình chuyện này, lập tức gọi điện thoại

   cho người của mấy gia tộc phụ thuộc khác để họ ra

  

  mặt áp chế, nhưng họ lại đều mượn cớ từ chối.

  

  Tư Đồ Dương âm thầm cười trộm. Phương Bảo Nhi

   chợt hiểu, chuyện này quả nhiên không đơn giản như

   mình nghĩ. Mấy gia tộc phụ thuộc này rõ ràng đã coi

  

  nhà Tư Đồ là chủ mà nghe lời răm rắp.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “Bảo Nhi, em đừng bướng như thế, thực ra em chỉ

   cần nói chuyện đàng hoàng với anh thì đừng nói là

   Mạnh Xuyên, cho dù là mấy gia tộc phụ thuộc kia, anh

   cũng không để vào mắt đâu. Anh có thể làm bất cứ

   chuyện gì vì em, em biết không?” Tư Đồ Dương nói,

   đồng thời thừa dịp Phương Bảo Nhi không chú ý mà

  

  

  nhéo tay cô một chút.

  

  “Anh cút đi!” Phương Bảo Nhi lập tức phản ứng lại,

   hất tay Tư Đồ Dương ra, đồng thời bởi vì dùng sức quá

  

  mạnh nên bó hoa bị rơi xuống đất.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Thấy hoa hồng rơi vãi, sắc mặt Tư Đồ Dương cứng

  

  đờ. Không ít nữ sinh đi ngang qua đều dừng lại nhìn

   cảnh tượng này.

  

  “Wow, tỏ tình thất bại à?”

  

  “Ha ha ha, anh kia ăn mặc toàn hàng đắt tiền mà

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   vẫn bị nữ thần từ chối à?”

  

  “Đúng thế, nữ thần thì làm gì có chuyện dễ theo

  

  đuổi đến thế”

   Đám nữ sinh che miệng cười nhạo.

  

  Mặc dù bình thường nữ sinh nhìn nam sinh đều

   không quan tâm xấu hay đẹp, mà chỉ xem quần áo,

   mặc đồ đẹp và đắt tiền thì dù trông hơi xấu cũng

   thành có khí chất. Ăn mặc rẻ tiền thì dù đẹp trai đến

   mấy cũng chỉ là thằng loser. Nhưng bây giờ nam sinh

   tỏ tình thất bại, cho dù mặc đồ đắt tiền cũng sẽ bị đám

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   nữ sinh khinh thường.

  

  Tiếng cười nhạo của họ đều lọt vào tai Tư Đồ

   Dương, khiến anh ta vô cùng xấu hổ và giận dữ. Nếu

   không phải vì Phương Bảo Nhi thì mình cần gì phải bị sỉ

  

  nhục đến mức này.

  

  “Bảo Nhi, em có ý gì hả? Chẳng lẽ em không nhận

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   thấy tình yêu của anh dành cho em sao? Em không

  

  muốn đáp lại anh sao?” Cuối cùng Tư Đồ Dương cũng

  

  hoàn toàn bùng nổ.

  

  “Đồ điên” Phương Bảo Nhi chát ghét nhìn anh ta,

   sau đó xoay người rời đi, hoàn toàn không muốn nghe

   anh ta nói tiếp. Bởi vì Phương Bảo Nhi biết rõ ràng Tư

   Đồ Dương là người như thế nào. Cô không có cảm xúc

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   nào khác với cha con họ ngoại trừ chán ghét.

  

  “Anh yêu em bao lâu nay, thế mà em thậm chí

   không cho anh cơ hội nói hết câu! Em đứng lại đó cho

   anh!” Tư Đồ Dương cũng đỏ ngầu mắt, cảm thấy mình

   bị sỉ nhục. Trước kia còn chưa đến mức này, nhưng bây

   giờ ngay trước mặt mọi người mà Phương Bảo Nhi vẫn

   không để mắt tới mình. Tư Đồ Dương lập tức đuổi

   theo, kéo tay Phương Bảo Nhi: “Anh bảo em nghe anh

  

  nói mài”

   “Buông tôi ra, anh điên rồi!”

  

  Bốp! Phương Bảo Nhi sốt ruột nên phản xạ cho Tư

   Đồ Dương một cái tát. Thấy vậy, không ít nữ sinh đều

   kinh ngạc. Còn Tư Đồ Dương thì hoàn toàn sững sờ.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “Phương Di, chúng ta đi thôi.” Phương Bảo Nhi kéo

   tay Phương Di rời đi.

  

  “Phương Bảo Nhi, em độc ác lắm, anh được bao

   nhiêu nữ sinh quý mến, nhưng anh chưa từng đối xử

   với cô gái nào khác như em, bây giờ vì em, anh không

   tiếc từ bỏ tất cả, thậm chí là lòng tự trọng, thế mà

   em… vẫn không để mắt đến anh!!!” Nhìn bóng lưng

   Phương Bảo Nhi, Tư Đồ Dương nắm chặt bàn tay, đôi

  

  mắt đỏ ngầu.

  

  “Bảo Nhị, vì chút chuyện nhỏ đó mà cậu lại đánh

   anh ta thì có ổn không?” Phương Di cũng bận tâm nhà

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Tư Đồ nên vội nhắc nhở.

  

  “Hừ, chuyện nhỏ? Cậu thật sự cho rằng đó là

   chuyện nhỏ hả? Tớ biết Tư Đề Dương vẫn dây dưa tớ,

   nhưng cậu biết tại sao tớ lại ghét anh ta không? Bởi vì

   anh ta luôn thích coi người khác là kẻ ngốc. Rất rõ

   ràng, thực tế chuyện này là do Tư Đồ Dương bày trò,

   anh ta chẳng những muốn tớ ghi nhớ ân tình của anh

   ta mà còn muốn cho tớ thấy rõ thực lực của nhà Tư Đồ

   bọn họ, nhưng gia tộc phụ thuộc khác đều đã coi nhà

  

  Tư Đồ là chủ nhân”

  

  “Ân uy đều có, nhưng tớ chán ghét ai thì sẽ chán

   ghét cả đời, tớ không thể lừa gạt trái tim mình”

   Phương Bảo Nhi nói.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “Tớ hiểu rồi, chẳng trách lúc cậu gọi điện thoại,

   anh ta lại đứng bên cạnh cười tự tin, đúng là thứ nham

   hiểm. Thế thì chúng ta nên làm sao đây Bảo Nhi?”

   Phương Di hỏi, sau đó trợn mắt lên: “Bảo Nhi nhìn kìa,

   đó chẳng phải là Mạnh Xuyên sao? Cậu ta dẫn một

  

  đống người vào khu nhà dạy học kìa!”

  

  

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận