Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 376

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 7953 chữ 2024-09-02 18:00

  Các bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

   **********

  

   Chương 376: Phát hiện chấn động

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   “Chuyện này nói ra thì dài lắm, một hai câu không

  

  thể giải thích rõ ràng được đâu.” Trần Hạo  cười nói.

  

  Lúc này, mấy người hầu vào phòng, cung kính rót

  

  nước trà cho Hồ Tuệ Mẫn và Từ Dương Dương.

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   “Trần Hạo , mặc dù tôi không biết cậu với tổng

   giám đốc Chu có quan hệ gì, nhưng cậu cũng biết đấy,

   bây giờ chúng tôi đang gặp phiền phức rất lớn, nếu

   cậu có thể giúp đỡ thì tôi mong cậu sẽ giúp chúng tôi.

  

  Hồ Tuệ Mẫn nói.

  

  Từ Dương Dương cũng gật đầu lia lịa: “Trần Hạo ,

   tôi xin lỗi cậu, sau vụ này cậu muốn làm gì tôi cũng

  

  được, chỉ mong cậu có thể giúp chúng tôi.”

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   “Được thôi, chuyện này cũng chỉ cần tôi nói với

   tổng giám đốc Chu một tiếng. Nhưng sau khi làm

   xong, tôi không muốn bị trắng tay đâu.” Trần Hạo  cười

  

  nhìn họ.

  

  Đúng thế, nếu là ban đầu, cho dù Hồ Tuệ Mẫn vẫn

   lạnh lùng với mình, nhưng khi thấy họ thật sự xảy ra

   chuyện mà mình giúp được thì chắc chắn Trần Hạo  sẽ

   giúp họ. Nhưng bây giờ trái tim Trần Hạo  đã nguội

   lạnh, nhất là với Từ Dương Dương. Chẳng qua họ tìm

   đến tận nhà Chu Minh thì cũng chẳng khác nào tìm

   đến mình, Trần Hạo  sẽ không từ chối, chẳng qua cần

  

  có điều kiện.

   “Cậu nói đi, cậu muốn gì?”

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Trần Hạo  búng ngón tay, một lát sau, Từ Dương

   Dương và Hồ Tuệ Mẫn cùng ra ngoài, hơn nữa không

   nói gì với Thẩm Quân Văn và Lý Văn Đào mà chỉ liếc

   nhìn họ rồi rời đi. Thẩm Quân Văn và Lý Văn Đào không

  

  hiểu ra sao, nhưng vẫn đi theo họ rời đi.

  

  Sau khi làm việc xong, Chu Minh đi tìm Trần Hạo .

   Chuyện của Từ Dương Dương nói lớn cũng lớn, nói nhỏ

   cũng nhỏ. Cho dù sau lưng nhà họ Mạnh là nhà Tư Đồ,

   nhưng không nhìn mặt thầy chùa cũng phải nhìn mặt

   Phật. Hôm nay Trần Hạo  đến đây là vì có chuyện khác

  

  quan trọng hơn.

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   “Cậu Trần , chúng tôi tìm thấy phát hiện quan

  

  trọng, đó là tung tích của quản gia bên cạnh Phương

  

  Mộng Hân năm đó! Dựa theo điều tra của chúng tôi thì

   từ hơn hai mươi năm trước, Phương Mộng Hân đã rời

   khỏi nhà họ Phương, nghe nói là có mâu thuẫn rất lớn.

   Bà ấy rời đi mà dẫn theo cả quản gia và một đứa bé sơ

  

  sinh vừa tròn một tháng tuổi.“Chu Minh nói.

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Nghe vậy, Trần Hạo  ngồi thẳng lưng. Đây đúng là

   phát hiện chấn động. Một đứa bé sơ sinh vừa đầy

   tháng? Có khi nào đó chính là Tô Tử Nguyệt không?

  

  Trần Hạo  lập tức kêu Chu Minh kể rõ ràng hơn.

   Thì ra khi Trần Hạo  kêu Lý Trấn Quốc điều tra chuyện này ở

   Kim Lăng thì Lý Trấn Quốc đã báo cho Chu Minh để nhờ ông

   ta giúp mình điều tra. Chu Minh rất coi trọng chuyện

   này, gần như huy động số tài sản gần 350 tỷ dùng để

   điều tra người tên là Phương Mộng Hân này, cuối cùng

   chỉ điều tra ra một vài chuyện ở nhà họ Phương. Còn

   tung tích của quản gia bên cạnh Phương Mộng Hân thì

   vẫn là từ hôm qua, một ông lão chủ động liên lạc nói

   với họ. Ông lão đó từng mở một nhà khách, ông ta nhớ

   rõ đêm mưa to gió lớn, sấm giật chớp đùng vào 20

   năm trước, hai người phụ nữ bế một đứa trẻ sơ sinh

   đến nhà khách của mình. Khi đó vẻ mặt họ rất vội vã,

  

  người phụ nữ ôm đứa bé bị ướt sũng, nhưng tã quấn

  

  của đứa bé vẫn khô ráo, hơn nữa người phụ nữ đó còn

   rất xinh đẹp, đến bây giờ nhớ lại, ông lão vẫn nói mình

   chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp bằng cô ấy. Bên

   cạnh cô ấy là một người phụ nữ tầm 30 tuổi, luôn mồm

   gọi cô ấy là cô chủ. Họ đến rất vội vàng, nói là muốn ở

   trọ, chỉ cần mỡ một phòng thôi. Song điều khiến ông

   lão kinh ngạc là họ nói họ không có tiền vào lúc này,

   nhưng chờ đến chiều mai thì sẽ có người đưa tiền đến,

   kêu ông lão đừng lo lắng. Nhưng mà ông lão mở cửa

   hàng, lúc đó mới hơn 40 tuổi, có thể nói là cáo già

   trong xã hội, đương nhiên sẽ không đồng ý. Thấy mình

   không thể thuyết phục được ông ta, cô gái xinh đẹp bế

   đứa trẻ sơ sinh bèn lấy một viên ngọc bội đưa cho ông

   lão. May mà ông lão cũng coi như là người thích chơi

   đồ cổ, vừa nhìn viên ngọc này đã biết nó có giá trị rất

   lớn, hơn nữa trên ngọc còn khắc hai chữ “Mộng Hân”,

   ông ta lập tức cảm thấy thân phận của hai người phụ

   nữ này không đơn giản, không thể đắc tội họ quá

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   nhiều, thế nên đã đồng ý.

  

  Chu Minh nói hôm qua ông lão đã kể rất rõ ràng,

   bởi vì tối hôm đó, sau khi nhận được ngọc bội, ông ta

   còn liên lạc với mấy người bạn đến đây xem ngọc, còn

  

  muốn chiếm đoạt nó. Nhưng bạn bè ông ta nhắc nhờ

  

  chủ nhân của viên ngọc vô giá thế này thì tốt nhất là

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   đừng nên đắc tội, ông lão mới từ bỏ ý định đó.

  

  Cứ thế, chờ đến 2 giờ chiều hôm sau, quả nhiên

   một người đàn ông trẻ tuổi đến khách sạn, đưa cho

   Phương Mộng Hân rất nhiều tiền. Lúc đó Phương

   Mộng Hân lấy lại ngọc bội rồi rời đi. Mãi đến 7 ngày

   sau, ông lão không ngờ Phương Mộng Hân lại quay về,

   chẳng qua lần này người phụ nữ bế đứa bé đã không

   thấy, mà đó là người phụ nữ bên cạnh cô kia. Ông lão

   rất kinh ngạc, bảy ngày trước, sắc mặt người phụ nữ

   này còn hồng hào, nhưng bây giờ lại chỉ còn xương

   bọc da, sắc mặt tái nhợt như thây khô. Cô ấy bảo là

   muốn ở lại đây một đêm, còn hỏi thăm ông lão một nơi

   tên là huyện Hồng. Ông lão đương nhiên biết chỗ đó,

   nhà của vợ ông chính là ởð huyện Hồng. Người phụ nữ

   đã cho ông lão rất nhiều tiền, thế nên sáng sớm hôm

   sau, ông lão đã đích thân đưa người phụ nữ đến huyện

   Hồng, còn hỏi thăm mục đích, cô ta nói là đến xin

   nương tựa một người thân, ông lão bèn đưa cô ta đến

   nhà người thân đó. Chính vì thế nên người phụ nữ còn

  

  cho ông lão 35 triệu tiền cảm ơn.

  

  Tới bây giờ, ông lão vẫn còn nhớ như in chuyện

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   chủ nhân của viên ngọc vô giá thế này thì tốt nhất là

  

  đừng nên đắc tội, ông lão mới từ bỏ ý định đó.

  

  nhưng có điều tôi phải báo cáo với cậu.”

  

  Chu Minh bỗng nghiêm túc nói.

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   “Chuyên gì?”

  

  

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận