Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 392

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 14349 chữ 2024-09-02 18:00

  Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay

   **********

  

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Chương 392: Sự trả thù của Long Chí Viễn

  

   

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Thấy Tổng giám đốc Sơn và những nhà kinh

  

  doanh khác đều có thái độ nghiêm túc như vậy, Tạ Mỹ

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Hà cũng không cười nổi nữa.

  

  Cô ta không khỏi suy nghĩ lại: ‘Chẳng lẽ cậu Hạo

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  là Trần Hạo thật ư?’ Nhưng nhớ năm đó nhìn người

  

  ngợm Trần Hạo rất nghèo, cái sự khổ cực ấy toát ra từ

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  dáng đi cho đến cử chỉ đến nỗi lần nào gặp cô ta cũng

  

  thấy khó chịu theo. Cô ta cũng chưa từng coi anh ra gì.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Nhưng bây giờ, sau mấy năm không gặp, không

  

  ngờ Trần Hạo lại thay đổi nhiều như vậy. Qua nhiều

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  nhà kinh doanh hay người có địa vị cao trong xã hội

  

  đều tâng bốc Trần Hạo, sao có thể chứ?

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Về phần Trần Hạo, anh không để ý đến Tạ Mỹ Hà

  

  mà qua chỗ nhóm người Tổng giám đốc Sơn để trò

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  chuyện, sau đó mọi người cùng nhau đi vào khách sạn.

  

  Tham gia chỉ được hơn nửa tiếng, Trần Hạo có

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  việc nên phải vội vàng về trước bèn chào tạm biệt với

  

  Tổng giám đốc Sơn và những người khác.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Lúc anh đi ra, có rất nhiều người ra tiễn anh. Lâm Y Y đang thì thầm gì đó với ba mình, sau đó le lưỡi một

  

  cái, hiển nhiên là muốn đi cùng với Trần Hạo.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Ba cô dĩ nhiên đồng ý.

  

  Nét mặt Tạ Mỹ Hà đầy căng thẳng, cô ta cũng đi

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  ra cùng với Vương Văn.

  

  Lúc này Trần Hạo đang ngồi trên chiếc xe điện ba

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  bánh, còn Lâm Y Y thì ngồi ở bên cạnh anh. Nhưng kỳ

  

  lạ thay, bây giờ Vương Văn không còn cảm thấy việc

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  ngồi trên chiếc xe điện ba bánh ấy là một chuyện mất

  

  mặt mũi, vì đến cả một cô con gái xinh đẹp nhà dòng

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  dõi như Lâm Y Y cũng rất vui vẻ khi ngồi trên đó,

  

  huống gì là mình chứ!

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Về phần Vương Văn, mãi đến bây giờ cô ấy vẫn

  

  chưa hết kinh ngạc trước sự thật Trần Hạo chính là

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  người được gọi là cậu Trần , còn mơ mơ màng màng

  

  như đang nằm mơ.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Còn Tạ Mỹ Hà thì nôn nóng đến mức sắp khóc.

  

  Lúc này nhìn Trần Hạo chẳng khác gì một tên nghèo

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  hèn cả, nhưng bây giờ nhìn lại, vẫn bộ quần áo đó, vẫn

  

  khuôn mặt đó, vẫn biểu cảm đó, sao cô ta lại cảm thấy

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  sờ sợ chứ? Vì sao vậy?

  

  Quay trở lại với Trần Hạo. Anh đang chở Lâm Y Y

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  về nhà mình ăn cơm.

  

  Bây giờ tâm trạng của Trần Hạo đang khá tốt, vì

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  chuyến đi này không uổng công: Nhiệm vụ hoàn

  

  thành, giúp Tử Nguyệt  tìm được mẹ đẻ, anh còn tìm về

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  được em gái họ của mình nữa. Thu hoạch rất lớn.

  

  Nhưng có người vui thì có người buồn.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Choảng!” Tiếng tách trà rơi xuống đất vang lên.

  

  “Lũ vô dụng, đúng là lũ vô dụng, đã lùa con vịt về

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  tay rồi thì sao lại thất bại ngay phút chót chứ?”

  

  Trong biệt thự, Tư Đồ Dương đang tức giận quát

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  tháo lũ cấp dưới người nước ngoài.

  

  Long Chí Viễn đứng ở một bên, sắc mặt cũng cực

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  kỳ khó coi. Mấy ngày trước anh ta đã thổi phồng khả

  

  năng của mấy người này hơi quá, cuối cùng kết quả thì

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  chỉ là mấy đứa sinh viên thôi mà lũ này cũng không bắt về được.

  

  Tư Đồ Dương nhìn thì đang quát lũ cấp dưới đấy,

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  nhưng thực chất thì có khác gì chỉ cây dâu mắng cây

  

  hòe là anh ta đâu. Trong lòng Long Chí Viễn cũng tức

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  giận lắm chứ.

  

  “Cậu Dương, cậu Viễn, thật sự là lúc ấy chúng tôi

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  đã bị bao vây, tôi nghĩ chắc có lẽ bọn cớm đã đánh hơi

  

  được rồi!” Người cầm đầu nói: “Xin hãy cho chúng tôi

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  thêm một cơ hội. Cậu Dương à, cậu hãy cung cấp tung

  

  tích của họ cho chúng tôi biết thêm

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  một lần nữa đi, chúng tôi nhất định sẽ bắt nó về đây!”

  

  Tư Đồ Dương sắp nôn nóng đến mức điên rồi:

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Muộn rồi, bọn mày thật sự cho rằng người của nhà họ

  

  Phương nói động vào là động vào được sao? Nếu lúc

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  này không phải đang là giai đoạn nhạy cảm, tao và ba

  

  tao đều cần nắm mọi hướng đi của nhà họ Phương thì

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  tao đã không mạo hiểm bắt cóc Phương Bảo Nhi

  

  rồi! Giờ thì hay lắm, rút dây động rừng rồi, bây giờ tao

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  chỉ mong nhà họ Phương đừng chuyển hướng nghỉ

  

  ngờ sang tao, như thế là tao đã mang ơn bọn mày lắm rồi!”

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Anh ta rất sợ lần bắt cóc thất bại này sẽ đem đến

  

  hậu quả khôn lường, hơn nữa nếu chuyện này gây ảnh

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  hưởng đến sự việc trọng đại của dòng họ, đó mới thật

  

  sự là mất nhiều hơn được.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Long Chí Viễn thấy bọn cấp dưới đều cúi đầu ủ rũ

  

  thì lập tức hỏi chúng: “Phải rồi, đám máy bay trực

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  thăng kia không có lý do gì mà lại đến nhanh như vậy,

  

  lũ cớm cũng không thể nào đánh hơi nhanh thế được,

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  nói lại cặn kế cho tao!”

  

  Bọn cấp dưới lập tức kể rõ tình hình lúc đó.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Sau khi nghe xong, Long Chí Viễn nhướng mày, thì

  

  thầm: “Hả? Chẳng lẽ là cậu ta?”

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Tư Đồ Dương hỏi: “Ai thế?”

  

   Long Chí Viễn nói: “Không phải bọn mày đã chụp

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  lén rồi sao? Tao muốn nhìn xem trong đám người kia có ail”

  

  Đám cấp dưới lập tức lấy ra.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Tao biết ngay, quả nhiên là cậu ta! Cậu Hạo  của

  

  thành phố Hoàn Kim, Trần Hạo!” Long Chí Viễn thấy

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Trần Hạo trong hình thì bực tức vỗ bàn một cái.

  

  Ban đầu là bị Trần Hạo sỉ nhục nhiều lần trong

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  bữa tiệc sinh nhật của mình, sau khi về nhà thì lại bị

  

  cấm túc. Bị nhục nhã nhiều lần như thế, danh tiếng và

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  công lao mà anh ta đã góp nhặt nhiều năm qua đã tan

  

  thành mây khói. Long Chí Viễn thật sự hận đến ngứa răng.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Cậu ta chính là cậu Hạo  của thành phố kim lăng ư?” Hiển nhiên Tư Đồ Dương cũng từng nghe nói

  

  về Trần Hạo.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Long Chí Viễn nghe anh ta hỏi vậy, bèn kể cho Tư

  

  Đồ Dương nghe về ân oán giữa mình và Trần Hạo.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Sau khi nghe kể xong, Long Chí Viễn cười nói: “Ha

  

  ha, thảo nào! Cho dù Phương Bảo Nhi điều động

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  người của nhà họ Phương thì cũng chẳng có việc gì

  

  khó để bắt cóc cô ta, thì ra cô ta được Trần Hạo trợ

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  giúp. Thế cũng dễ hiểu tại sao cậu Dương bày tỏ thành

  

  ý với Phương bảo Nhi rồi mà cô ta cũng không

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  thèm để ý rồi!”

  

  Tư Đồ Dương nghe vậy thì hít sâu một hơi.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Bất kể là ai, chỉ cần dám đối nghịch với Tư Đồ

  

  Dương tao đây thì tao sẽ không để nó sống sót chạy ra

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  khỏi Thục Xuyên! Người đâu!” Tư Đồ Dương nổi giận

  

  đùng đùng chuẩn bị kêu người đi đánh nhau.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Đừng xúc động chứ, anh Dương!” Long Chí Viễn

  

  đè vai Tư Đồ Dương xuống, vội vàng khuyên nhủ: “Tôi

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  từng quen biết với Trần Hạo, thế lực của cậu ta rất

  

  lớn, còn lớn hơn cả anh và tôi tưởng tượng nữa. Chúng

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  ta mà hành động tùy tiện như vậy thì sẽ rắc rối lớn

  

  đấy! Chuyện năm đó chị của cậu ta ép nhà họ Long

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  chúng ta chuyển ra khỏi thành phố Kim Lăng, anh

  

  cũng từng nghe nói rồi mà!”

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Nếu nhằm vào Trần Hạo một cách công khai thì

  

  chẳng khác nào làm một chuyện vốn dĩ rất đơn giản

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  trở nên phức tạp cả.

  

  Không phải là Tư Đồ Dương không hiểu vấn đề,

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  chủ yếu là do vừa rồi anh ta cho rằng Phương Bảo Nhi có Trần Hạo rồi nên mới thờ ở với mình, còn tát

  

  mình nên mới nổi cơn ghen tức. Bây giờ tỉnh táo lại,

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  anh ta đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

  

  “Vậy Chí Viễn, cậu có cách gì hay hay không?

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Chẳng lẽ cứ để mặc cậu ta diễu võ giương oai ở đất

  

  Thục Xuyên này hay sao?”

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Long Chí Viễn nở nụ cười đầy lạnh lùng và tàn

  

  nhẫn: “Dĩ nhiên là không rồi, ngược lại là đằng khác.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Tôi muốn cậu ta vĩnh viễn ở lại Thục Xuyên để báo thù

  

  chuyện cậu ta đã sỉ nhục tôi lần trước. Chuyện này tôi

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  sẽ tự làm. À phải rồi, anh Dương, hi vọng anh cho tôi

  

  mượn ít người, tôi cần điều tra xem những người mà

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Trần Hạo mang tới lần này là ai.”

  

  “Không thành vấn đề!”

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Hai người bàn việc đến đêm khuya mới dừng.

  

  Ba ngày sau.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Anh Hạo , em và dì Hân ra ngoài mua đồ đây, anh

  

  muốn ăn gì không, em và dì mua về làm cho”

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Gì cũng được! Món nào em và dì Hân làm anh

  

  cũng thích cả!” Trần Hạo cười nói với Tô Tử Nguyệt  và

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Phương Mộng Hân.

  

  Ba ngày trôi qua, Tử Nguyệt  đã rất thân mật với dì

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Hân. Đúng như Trần Hạo đã nói, Tử Nguyệt  không hề

  

  chê bai gương mặt đầy vết sẹo của dì Hân.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Phương Mộng Hân thấy con gái mình không

  

  những hiểu chuyện mà còn khôn khéo đến vậy, ngày

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  nào sống chung với cô đều cảm thấy hạnh phúc tràn trê.

  

  Còn Tô Tử Nguyệt, mỗi khi ở bên dì Hân, cô luôn có

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  cảm giác an toàn và gần gũi rất tự nhiên, tựa như dì

  

  Hân là người thân của mình vậy.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Hai người tay tay trong tay đi tới một cửa hàng

  

  bách hóa. Dì Hân nhìn vào chỗ bên cạnh cửa hàng

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  bách hóa, nơi có một sạp bán kẹo hồ lô nhỏ. Tử Nguyệt

  

  thì thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía đó, nhưng

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  cuối cùng lại bỏ qua và đi về phía trước.

  

  Trong lòng Phương Mộng Hân vô cùng đau xót.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Được nghe Tử Nguyệt  giải thích, bà ấy biết nếu cô

  

  không gặp được Trần Hạo thì có lẽ cô sẽ phải tiếp tục

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  sống trong cảnh nghèo khổ cùng cực ấy.

  

  E rằng đối với Tô Tử Nguyệt, từ nhỏ đến lớn, ăn một

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  cây kẹo hồ lô cũng là một chuyện hết sức xa xỉ.

  

  “Tử Nguyệt, cháu chờ dì một chút, dì về lại ngay!”

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Nói rồi dì Hân đi đến một nơi.

  

  Tử Nguyệt  thầm nghĩ: ‘Dì Hân úp úp mở mở đi đâu

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  thế nhỉ?’ Rồi cô đứng chờ tại chỗ.

  

  Bỗng nhiên Tô Tử Nguyệt  nghe thấy tiếng động cơ

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  ề ồ inh tai. Cô quay đầu nhìn lại, thấy một chiếc xe van

  

  đang chạy nhanh về phía mình.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Những người qua đường tức khắc thét lên đầy

  

  chói tai…

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận