Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 402

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 17444 chữ 2024-09-02 18:00

  Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay

   **********

  

   Chương 402: Người của gia tộc Trần tới.

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Khi Tư Đồ Hoành vừa dứt lời thì đã có người dẫn

  

  một cô gái đi vào đại sảnh.

  

  Người nọ cúi đầu, không nói không rằng, nhưng

  

  mà khuôn mặt tinh mỹ, đủ để khiến cho mọi người kinh

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   diễm đã nói lên tất cả.

  

  “Quá giống, quả thực là giống nhau như đúc!”

  

  “Đúng vậy, tôi còn tưởng rằng Phương Mộng Hân

  

  đã trở lại!”

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   “Chúng ta đều bị lừa rồi! Có thể là Phương lão gia

  

  đã sớm biết nơi ở của Phương Mộng Hân, chỉ có gia

  

  tộc phụ thuộc chúng ta là không biết gì cả thôi!”

  

  Hiện trường bắt đầu bàn tán xôn xao.

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Mà cô gái này không phải ai xa lạ, chính là Tử Nguyệt mà Trần Hạo đang tìm kiếm.

  

  Lúc này sắc mặt của Tử Nguyệt  rất khó coi, cô mới

  

   

  

  vừa bị thương, cơ thể rất suy yếu, hiện tại lại bị lôi kéo

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   như vậy.

  

  “Thật đúng là con gái của cô, thì ra ông nội đã tìm

  

  được con gái của cô rồi!”

  

  Phương Bảo Nhi như vừa bừng tỉnh đại ngộ.

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   “Tử Nguyệt!”

  

  Phương Văn Đồng cũng lộ ra vẻ mặt căng thẳng.

  

  Vốn dĩ sáng nay ông đã phái người âm thầm đưa

  

  Tô Tử Nguyệt  rời đi, nhưng ông không ngờ trong gia tộc

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Phương lại có kẻ tiếp tay cho gia tộc Tư Đồ, vì vậy mà

  

  Tử Nguyệt  đã bị Tư Đồ Hoành bắt đi.

  

  “Phương lão gia, hiện tại nhân chứng vật chứng

  

  đều có đầy đủ, ngài còn gì để giải thích nữa hay

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   không? Phương Mộng Hân ở đâu? Mong Phương lão

  

  gia mau chóng giao Phương Mộng Hân ra đây!”

  

  Một đám người gia tộc phụ thuộc đều hùa nhau

  

  làm ầm ï, tất cả đều phẫn nộ nhìn về phía Phương Văn

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Đồng.

  

  Lúc này Phương Văn Đồng không lời nào để nói,

  

  sắc mặt ông căng chặt

  

  Ông muốn cứu Tô Tử Nguyệt, nhưng mà khi đối

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   mặt với sự châm ngòi của gia tộc Tư Đồ, ông lại không

  

  thể không cho các gia tộc phụ thuộc một công đạo.

  

  Mà ngay khi ông ở thế khó xử vô cùng thì một âm

  

  thanh vang lên ở phía sau mọi người.

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   “Các người cần gì khó xử gia tộc Phương, tôi ở

  

  ngay đây!”

  

  Theo sau là một người phụ nữ đang từ ngoài cửa

  

  bước vào.

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   “Hửm?”

  

  “Đây là ai? Tại sao bà ta lại vào đây được?”

  

  “Má ơi! Xem khuôn mặt của bà ta, thật là xấu xí!”

  

  “Không được! Nếu nhìn thêm một giây nào nữa thì

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   tôi sẽ sðn gai ốc cả người mất!”

  

  Mọi người tức khắc xôn xao.

  

  Vừa rồi ánh mắt của Dương Hạ vẫn luôn

  

  dừng ở trên Tô Tử Nguyệt, cô cảm thấy Tô Tử Nguyệt  rất

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   là quen mặt, nhưng nghĩ mãi không ra là đã gặp người

  

  này ở đâu.

  

   

  

  Lúc này nhìn thấy khuôn mặt của người phụ nữ

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   mới tiến vào, Dương Hạ ghét bỏ mà quay mặt

  

  sang chỗ khác.

  

  Mà Phương Văn Đồng thì đột nhiên chấn động

  

  mãnh liệt, bởi vì ông rất quen thuộc với thanh âm này,

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   ông đã chờ đợi âm thanh này hơn hai mươi năm rồi.

  

  Nhưng mà người trước mặt khiến cho Phương Văn

  

  Đồng khó có thể tin, đây chính là con gái của ông,

  

  Mộng Hân với vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành đây

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   sao?

  

  “Mộng Hân? Cô… Cô là Mộng Hân thật sao?”

  

  Phương Văn Đồng dò hỏi, đôi tay ông trở nên run

  

  rầy, cả người như sắp ngã.

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Lão nhị lão tam kinh ngạc nhìn Phương Mộng Hân,

  

  sau đó cả hai đi qua đỡ Phương Văn Đồng.

  

  “Ba, cuối cùng thì sau hai mươi năm, Mộng Hân

  

  cũng đã trở lại!”

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Hai hàng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt của

  

  Phương Mộng Hân.

  

  “Em gái?”

  

  Lão nhị và lão tam hoàn toàn ngốc, cả hai đưa mắt

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   nhìn nhau.

  

  Ngay cả đám người Tư Đề Hoành cũng nhịn không

  

  được hít hà một hơi.

  

  “Thì ra người này thật sự là đại tiểu thư Phương

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Mộng Hân! Trời ạ, chẳng trách gia tộc Phương tìm bà

  

  ấy nhiều năm như vậy mà vẫn không có kết quả! Thì ra

  

  Phương Mộng Hân xinh đẹp như hoa khiến cho vô số

  

  người khuynh đảo đã biến thành dáng vẻ này!”

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   “Chứ còn gì nữa, cho dù là đụng mặt ở trên đường

  

  thì cũng chưa chắc có người nhận ra được!”

  

  Mọi người thổn thức.

  

  “Tiểu thư, tại sao cô lại đi ra đây chứ?”

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Người hầu Hà chạy về phía Phương Mộng Hân,

  

  trong giọng nói tràn đầy lo lắng.

  

  “Vì để cứu Tử Nguyệt  thì tôi không thể không xuất

  

  hiện! Dì Hà, nhiều năm qua tôi cũng đã làm bà chịu

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   khổ nhiều rồi!”

  

  Phương Mộng Hân xin lỗi.

  

  Sau đó bà nhìn về phía con gái của mình, Tử Nguyệt, người cũng đang nhìn về bà với ánh mắt nghi ngờ.

  

  “Tử Nguyệt, trước đó mẹ đã thương lượng với anh

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   trai con để lừa con, mẹ chính là mẹ của con!”

  

  Phương Mộng Hân kéo tay của Tô Tử Nguyệt.

  

  Mà Tô Tử Nguyệt  thì rốt cuộc cũng hiểu rõ vì sao

  

  trước kia cô nhìn thấy dì Phương thì đã cảm thấy bà ấy

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   rất thân thiết.

  

  Thì ra bà chính là Phương Mộng Hân mà cô muốn

  

  tìm, cũng chính là mẹ ruột của mình?

  

  Tức khắc tâm tình của Tô Tử Nguyệt  có chút phức

  

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   tạp, cô không biết lúc này mình nên gọi người phụ nữ

  

  mình cảm thấy cực kì thân thiết này là mẹ hay là dì

  

  Phương nữa!

  

  “Tôi hiểu rồi! Khó trách chúng tôi vẫn luôn điều tra

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   mà không hề có được bất kỳ manh mối nào!”

  

  Phương Bảo Nhi nói.

  

  “Hừ, hôm nay cũng không phải là đại hội để các

  

  người tìm người thân thất lạc! Phương Mộng Hân, nếu

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   bà đã xuất hiện thì hẳn là cũng nên công đạo cho

  

  chúng tôi về việc năm đó đi chứ? Bà trốn suốt hai

  

  mươi mấy năm trời, chúng tôi đã phải hao biết bao tâm

  

  tư để tìm bà đấy!”

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Tư Đồ Hoành lạnh lùng nói.

  

  “Tư Đồ Hoành, tôi biết ông muốn làm gì, ông đừng

  

  hòng lấy tôi áp chế gia tộc Phương. Cho dù có phân

  

  chia thì phần sản nghiệp của tôi cũng không tới lượt

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   gia tộc phụ thuộc mấy người chấp chưởng! Được rồi,

  

  nếu như ông nói muốn tìm tôi, vậy thì hiện tại tôi đã

  

  xuất hiện rồi, tôi có thể đi cùng ông, mặc cho các

  

  người xử trí!”

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Phương Mộng Hân nói.

  

  Tư Đồ Hoành nhất thời tức giận đến mức khuôn

  

  mặt tái đi.

  

  Cho dù lúc trước hắn từng theo đuổi Phương

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Mộng Hân, nhưng cho tới hôm nay thì cái tình cảm

  

  nam nữ kia đã hoàn toàn biến mất.

  

  Nếu Phương Mộng Hân không ra còn tốt, hiện tại

  

  bà ta xuất hiện, kế hoạch của hắn đều ngâm nước

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   nóng, trở nên vô dụng.

  

  Cho dù là hắn giết Phương Mộng Hân thì cũng

  

  không thể chiếm được những sản nghiệp kia, như vậy

  

  thì còn có ích lợi gì nữa chứ?

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Mấy năm nay, Tư Đồ Hoành vẫn luôn tìm kiếm

  

  Phương Mộng Hân, mục đích là để giam lỏng bà ta.

  

  Có điều hắn tìm mãi mà vẫn không thấy Phương

  

  Mộng Hân đâu, trong lòng hắn, người này vẫn luôn là

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   một quả bom hẹn giờ.

  

  Nhưng hắn không ngờ, quả bom này lại nổ mạnh

  

  ngay ở thời điểm mấu chốt này.

  

  Trong nháy mắt, mấy người Tư Đồ Hoành đã trở

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   nên trắng tay.

  

  “Hừ, bà đừng mơ tưởng chúng tôi sẽ buông tha

  

  bà, người đâu, mang bà ta đi!”

  

  Mấy tên thủ lĩnh gia tộc phụ thuộc cũng thẹn quá

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   thành giận, cả đám gào thét ầm ï.

  

  Phương Văn Đồng đang muốn ngăn trở thì lại

  

  nghe thấy một âm thanh từ bên ngoài truyền vào.

  

  “Lão gia, bên ngoài có người đưa một phần thọ lễ

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   tới!”

  

  Lúc này một người nhìn như là quản gia chạy vào,

  

  ông ta vừa thở hổn hển vừa thông báo, thần sắc có

  

  chút khẩn trương.

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   “Hả?”

  

  “Thọ lễ có giá trị liên thành!”

  

  Quản gia hô to, hình như là bị dọa sợ rồi.

  

  “Cái gì? Là do ai đưa tới?”

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Người nên mời thì hôm nay Phương Văn Đồng

  

  cũng đã mời hết rồi. Ông rất rõ ràng thực lực của

  

  những gia tộc này, bọn họ còn đưa đủ năng lực để đưa

  

  đại lễ giá trị liên thành tới đây.

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Nói nữa, nếu là bình thường thì cũng không thể

  

  làm quản gia dọa tới mức này.

  

  Quản gia nuốt nước miếng, nói: “Người nọ nói bọn

  

  họ và ngài là bạn bè cũ, anh ta đến từ gia tộc Trần”

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   “Cái gì? Gia tộc Trần?”

  

  Bàn tay của Phương Văn Đồng run lên, quải

  

  trượng rơi xuống đất.

  

  Mà tất cả mọi người ở toàn trường cũng kinh ngạc

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   không thua kém gì.

  

  Gia tộc Trần, phàm là gia tộc phụ thuộc

  

  hoặc là người dòng dõi họ Phương thì không ai không

  

  biết, đó là đại thế gia siêu cấp hiện tại

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Cũng đúng là do gia tộc Trần mà vài thập niên nay

  

  gia tộc Phương không dám ngẩng đầu.

  

  Đó là sự tồn tại tuyệt đối.

  

  Mà hiển nhiên là mọi người cũng biết ân oán giữa

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   hai nhà Trần Phương.

  

  Lúc này Phương Bảo Nhi bước tới bên cạnh ông nội.

  

  Người hại chết ba mẹ cô chính là gia tộc Trần.

  

  Rốt cuộc thì bây giờ cô có thể gặp mặt kẻ thù thần

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   bí này sao?

  

  Sắc mặt Tư Đồ Hoành hơi trắng bệch, xem ra hôm

  

  nay mình chọn nhầm ngày để gây khó dễ cho gia tộc

  

  Phương rồi. Hiện giờ gia tộc Trần tới đây, sân khấu đã

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   hoàn toàn bị bọn họ chiếm lĩnh.

  

  Ngày thường mọi người đều nói rằng mình coi gia

  

  tộc Trần là kẻ địch, nhưng nói thì nói chơi thôi, nào có

  

  ai dám thật sự đối địch với gia tộc Trần đâu.

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Chẳng sợ lúc trước gia tộc Trần hại bọn họ mất rất

  

  nhiều người, nhưng ở trước mặt thực lực to lớn thì cái

  

  chức thủ lĩnh gia tộc phụ thuộc như Tư Đồ Hoành

  

  chẳng là gì, hắn thậm chí còn không dám phóng rắm

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   một cái.

  

  Trần Hạo từ đầu tới giờ đều đứng ở một bên, lúc

  

  này anh có chút mờ mịt.

  

  Người nhà mình tới đây?

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   Đúng là anh có nói cho thuộc hạ vị trí của gia tộc

  

  Phương, nhưng anh không ngð mục đích của gia tộc

  

  Trần là tới đây?

  

  Ai tới đây? Thành thật mà nói thì Trần Hạo có

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

   chút tò mò.

  

  Mà lúc này thì quản gia lại mờ miệng lần nữa:

  

  “Người tới chính là thiếu chủ của gia tộc Trần, cậu

  

  Trần !”

  Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

  

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận