Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 410

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 15196 chữ 2024-09-02 18:00

  Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay

   **********

  

   Chương 410: Chị Lâm

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

    

  

  “Này!”

  

  Trần Hạo đang ngồi thất thần thì có bỗng nhiên

  

  có một cô gái đi tới trước mặt anh.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   “Sao vậy?”

  

  Trần Hạo hỏi.

  

  Cô gái trước mặt anh chừng mười bảy, tám tuổi,

  

  dáng vẻ có chút nghịch ngợm nhưng phải công nhận

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   là rất xinh đẹp.

  

  “Này, không ai chơi cùng anh sao?”

  

  Cô gái kia chống nạnh rồi nói.

  

  “Không có!” Trần Hạo lắc đầu.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   “Ai da, thật đáng thương! Như vậy đi, chị Băng

  

  Băng bảo chúng tôi tới kêu anh đi nhặt bóng giúp tụi

  

  này, như vậy thì chúng tôi sẽ cho anh chơi cùng!”

  

  Cô nghe chị mình nói, gia tộc Trần rất rất lớn, có

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   rất nhiều nhánh, cho nên có người mà bọn họ không

  

  quen biết thì cũng là chuyện bình thường.

  

  “Anh ngồi đó buồn rầu cái gì? Nếu anh có tâm sự

  

  thì ngồi một mình suy nghĩ vẩn vơ chỉ càng thấy khó

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   chịu, còn không bằng đi nhặt banh cho chúng tôi, nhặt

  

  mệt mỏi thì sẽ không còn sức lực để suy nghĩ nữa!”

  

  Cô gái kia khuyên nhủ Trần Hạo.

  

  “Ha ha…… Trần Hạo cười khổ một tiếng.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Không biết vì sao, anh bỗng nhiên cảm thấy cô gái

  

  này nói rất có lý.

  

  Đúng vậy, chỉ có phân tán lực chú ý thì anh mới

  

  không rối rắm mãi một việc.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   “Được rồi, tôi đi nhặt banh cho các cô!”

  

  Trần Hạo đáp ứng.

  

  “Yeah! Chị Băng Băng, anh ta đồng ý nhặt banh

  

  cho chúng ta rồi!”

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Cô gái đắc ý nói.

  

  “Hừ, vậy thì tốt! Các chị em, chúng ta tiếp tục chơi

  

  đi, đã có người nhặt banh cho chúng ta rồi!”

  

  Trần Băng Băng nói một câu, sau đó hưng phấn

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   chơi tiếp.

  

  Nhưng mà chơi chưa được bao lâu thì nhóm Trần

  

  Băng Băng phải ngừng lại.

  

  Bởi vì một cô gái đang đi về phía bọn họ.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Cô gái này khoảng hai mươi sáu tuổi, phi thường

  

  có khí chất, phi thường đoan trang và cũng cực kỳ xinh

  

  đẹp.

  

  Tuy rằng nhóm Trần Băng Băng cũng tính là xinh

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   đẹp, nhưng nếu so sánh với cô gái này thì còn kém

  

  một chút.

  

  Ngay cả những nữ Hạo  tỉnh kia cũng phải ảm

  

  đạm mất sắc mầy phần.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Không ít người khi nhìn thấy cô gái này thì đều

  

  cung kính gật đầu.

  

  “Chị Lâm, chị đã đến rồi!”

  

  Các cô gái vui vẻ cười chào hỏi.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   “Ừ, bây giờ là mấy giờ rồi mà mấy đứa còn chơi?

  

  Băng Băng, đại hội sắp bắt đầu rồi, còn không đưa Na

  

  Na và những người khác đi vào?”

  

  Cô gái được gọi là chị Lâm nói một cách dịu dàng.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   “Vâng ạt”

  

  Nhóm Trần Băng Băng gật đầu, các cô nàng lập

  

  tức đánh banh sang một bên rồi rời đi.

  

  Trần Hạo thấy banh lăn sang một bên thì theo

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   bản năng đi nhặt.

  

  Ai ngờ banh tennis lăn vào một đám cỏ có gai

  

  nhọn, Trần Hạo đi tới thì trượt chân, cả người ngã

  

  nhào vào đám cỏ kia.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Quần áo, cánh tay, mặt, tất cả đều bị trầy xước.

  

  “Ai da, anh chàng kia té vào cỏ rồi!”

  

  Na Na, cô gái vừa kêu Trần Hạo thốt lên một tiếng.

  

  “Té thì chịu, bảo anh ta nhặt banh mà phản ứng

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   còn chậm hơn người khác nửa nhịp, xứng đáng, chúng

  

  ta đi thôi!”

  

  Băng Băng nói xong thì quay sang cười với chị

  

  Lâm, sau đó dẫn các chị em của mình rời đi.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Trần Hạo cầm banh đi ra, sau đó cười khổ ngồi xuống.

  

  Thật là, khi đã xui xẻo rồi thì làm cái gì cũng xui xẻo.

  

  Anh sð sð khuôn mặt bị sây sát, có chút lạnh, còn có chút đau.

  

  Không ít người đi ngang qua cười nhạo Trần Hạo,

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   bọn họ cười dáng vẻ chật vật của anh.

  

  Nhưng Trần Hạo cảm thấy không sao cả, nếu bị

  

  người khác cười nhạo mà có thể khiến tâm tình của

  

  anh dễ chịu một chút, vậy thì cứ cười đi.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   “Mặt anh bị trầy rồi, cầm cái này lau đi!”

  

  Đúng lúc này, một cô gái đi tới trước mặt Trần 

  

  Hạo . Cô ta cúi xuống rồi đưa cho anh một tờ khăn sư giây.

  

  “Cảm ơn cô!”

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Trần Hạo ngẩng đầu thì thấy cô gái mà nhóm

  

  người Trần Băng Băng gọi là chị Lâm đang đứng trước

  

  mặt mình.

  

  Lớn lên rất xinh đẹp.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Trần Hạo có chút ngượng ngùng cúi đầu xuống.

  

  “Còn có chỗ này nữa! Cánh tay của anh cũng chảy

  

  máu kìa!”

  

  Lâm lại móc ra một tờ khăn giấy khác rồi nhẹ

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   nhàng chà lau cánh tay của Trần Hạo.

  

  “Sao anh lại bất cẩn như vậy chứ? Anh là bên

  

  nhánh nào? Tại sao lại ngồi ở đây một mình, anh chị

  

  em của anh đâu?”

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Lâm lại nhẹ nhàng chà lau khuôn mặt Trần Hạo,

  

  đồng thời dịu dàng quan tâm vài câu.

  

  “Tôi…… Tôi không biết mình thuộc nhánh nào!”

  

  Trần Hạo nói.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Lâm cười khổ một tiếng: “Một hồi tôi sẽ gọi vài vị

  

  bác sĩ tới đây xử lý vết thương cho anh, nếu không thì

  

  để lâu sẽ bị nhiễm trùng!”

  

  “Cảm ơn, không cần!”

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Không biết vì sao, khi vừa thấy người thanh niên

  

  này thì trong lòng Lâm lại có một loại cảm giác trìu mến.

  

  Loại cảm giác này có chút kỳ quái.

  

  “Thiếu phu nhân, đại hội sắp bắt đầu rồi, chúng ta

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   phải nhanh chóng đi qua đó thôi!”

  

  Lúc này thì hầu gái phía sau Lâm nhắc nhờ một câu.

  

  “Được rồi, chúng tôi đi trước đây!”

  

  Lâm chào tạm biệt Trần Hạo, sau đó rời đi.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   “Thiếu phu nhân? Thì ra cô ấy gả cho người trong

  

  gia tộc Trần!”

  

  Trần Hạo vừa lau mặt vừa lầm bầm.

  

  Trần Hạo nghĩ thầm, ai lấy được cô vợ dịu dàng

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   và cẩn thận như vậy thì thật là quá có phúc!

  

  Lúc này thì di động của Trần Hạo đúng lúc vang lên.

  

  “A lô em trai! Vừa rồi chị đi tìm em, tên nhóc nhà

  

  em chạy đi đâu vậy hả? Tại sao chị tìm khắp nơi mà

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   không thấy đâu?”

  

  “A? Vừa rồi em chạy tới chỗ khác nhặt banh cho

  

  người ta!”

  

  Trần Hạo cười khổ nói.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   “Má ơi! Em đi nhặt banh cho người khác?! Thôi

  

  thôi, đại hội sắp bắt đầu rồi, ba còn hỏi em đến chưa,

  

  chị nói không tìm được, lúc này mọi người đang ở chủ

  

  thính, em bảo người làm dẫn tới đây đi!”

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Trần  Hiểu nghe em trai nói mà cạn lời.

  

  “A?! Em biết rồi, em đi theo mấy người vừa nãy là được!”

  

  Trần Hạo nói một câu sau đó cúp máy.

  

  Hôm nay ba mẹ và chị gái đều là vai chính, tự

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   nhiên là vội đến nỗi chân không chạm đất, anh cũng

  

  không thể làm phiền bọn họ quá nhiều.

  

  Vừa lúc anh nhìn thấy nhóm của Na Na chưa đi xa,

  

  cho nên Trần Hạo lập tức đi theo phía sau bọn họ.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   “Chị Băng Băng, chị xem kìa, tên ngốc kia đi theo

  

  chúng ta phải không?”

  

  Na Na quay đầu nhìn lại, bỗng nhiên nói.

  

  “Chẳng lẽ đây là lần đầu tiên anh ta tới đại hội

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   lúc này đi lạc đường?”

  

  Trần Băng Băng nghỉ ngờ, sau đó cô dừng lại, hỏi:

  

  “Anh không biết đường đi?”

  

  Trần Hạo gật đầu.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   “Hừ, tôi biết ngay mà! Vậy anh đi theo chúng tôi,

  

  nhân tiện mang anh qua bên kia luôn, lên xe! Nhưng

  

  mà anh không thể ngồi chung một chiếc xe với chúng

  

  tôi, anh ngồi chiếc cuối cùng đi, ngồi với người hầu

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   của tôi ấy!”

  

  Trần Băng Băng nói.

  

  Trần Băng Băng chính là thiên kim đại tiểu thư

  

  đỉnh cấp, ngày thường cô chỉ thấy được các anh chàng

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   nhà giàu tràn đầy năng lượng và biết xử sự khéo léo,

  

  cả trong và ngoài nước.

  

  Trần Hạo thì lại cho người ta cảm giác hai lúa lần

  

  đầu lên thành phố, hàm hậu, thành thật, tự nhiên là

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   khiến cô chướng mắt.

  

  “Được rồi!”

  

  Trần Hạo gật đầu, vẻ mặt không sao cả. Sau đó

  

  anh ngồi cùng với đám người hầu đi về phía chủ thính

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   gia tộc Trần.

  

  Những buổi tụ họp như vậy đều do dòng chính tổ

  

  chức, ngoại trừ những thành viên trung tâm trong gia

  

  tộc thì những người còn lại sẽ không được sắp xếp chỗ ngồi.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Đoàn người đi tới một hội trường lộ thiên to lớn.

  

  Chính giữa hội trường là một tòa đài cao

  

  Trên đài cao tự nhiên đều là thành viên trung tâm

  

  của gia tộc Trần.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Trần Băng Băng và những người khác chỉ thuộc về

  

  một nhánh nhỏ, cho nên các cô ấy chỉ có thể ngồi ở

  

  trong một góc.

  

  Trần Hạo cũng tùy tiện tìm một vị trí rồi ngồi

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   xuống, sau đó gọi điện cho chị mình.

  

  Giờ phút này, trên bàn tiệc dành cho gia chủ.

  

  Khi một cặp vợ chồng trung niên xuất hiện trên

  

  sân khấu thì tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Mà phía sau hai người kia là hai cô gái, một người

  

  trong đó là chị gái của Trần Hạo, Trần  Hiểu , mà cặp vợ

  

  chồng trung niên này không ai khác chính là ba mẹ

  

  của Trần Hạo.

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   “Lâm, ngồi ở đây này!”

  

  Người phụ nữ trung niên thân mật kéo tay của

  

  Lâm rồi bảo cô ngồi ở bên cạnh mình.

  

  “Vâng thưa mẹ!”

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Lâm gật gật đầu.

  

  “Lâm à, con ở gia tộc Trần chúng ta nhiều năm

  

  như vậy, thật sự là ủy khuất cho con. Cái gì cũng phải

  

  học, còn phải quản lý quyền sở hữu tài sản cho thằng

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   nhóc không nên thân của hai ta. Kỳ thật thì chúng ta

  

  hẳn là nên để hai đứa gặp nhau sớm hơn, nhưng con

  

  biết đấy, trước đó thì nó không thể bại lộ thân phận.

  

  Hiện tại thì hay rồi, bây giờ ngay cả mặt cũng không

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   thấy đâu!”

  

  Người phụ nữ áy náy xin lỗi.

  

  “Mẹ đừng nói như vậy, con được nuôi nấng ở gia

  

  tộc Trần từ nhỏ, như vậy con đã thấy đủ lắm rồi!”

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

   Người phụ nữ cười gật đầu, sau đó bà quay đầu

  

  nhìn về phía Trần  Hiểu : “ Hiểu  à, đi gọi em trai con tới

  

  đây đi!”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận