Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 414

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 14479 chữ 2024-09-02 18:00

  Kinh tế khó khăn, admin bán thêm máy cạo râu Yandou chính hãng , bạn nào yêu thích website nhớ đặt mua giúp admin, hàng siêu bền siêu rẻ chỉ 79K/1SP (Miễn phí giao hàng Free Extra), tặng bố, chồng, ny thì quá tốt. Thanks cả nhà. Xem ngay

   **********

  

   Chương 414: Em họ và mợ

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Lúc ấy Dương Ngọc Bình đã cảm thấy Trần Cận

   Đông rất kỳ quái và thần bí.

  

  Bởi vì bà nhìn người này ăn mặc rách tung toé,

   nhưng mà lại luôn có thể làm ra những việc mà người

  

  ta không tưởng tượng tới.

  

  Hơn nữa khi đó ba thoạt nhìn rất mềm yếu, người

   khác đánh ông mắng ông thì ông cũng sẽ không nói cái gì.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Lúc ban đầu mẹ sinh ra đồng tình tâm với ba,

   nhưng sau lại dần dần giống như Tô Đồng Hân vậy, bà

  

  yêu ba rồi hai người ở bên nhau.

  

  Nhưng lúc trước gia tộc Dương chính là một trong

   bốn gia tộc đứng đầu ở Hòa Bình.

  

  Phu nhân Thái, tức là bà ngoại Dương lại là loại

   người trị gia đặc biệt nghiêm khắc, nếu không thì bà

   cũng sẽ không làm cho gia tộc Dương lớn mạnh như

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   vậy sau khi ông ngoại qua đời.

  

  Hơn nữa bà ngoại còn có một khuyết điểm khiến

  

  cho mẹ oán giận.

  

  Đó chính là quan niệm trọng nam khinh nữ rất nặng.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Ở gia tộc Dương, cho dù là đến bây giờ thì phụ nữ

   trong gia tộc đều không được trọng dụng, chẳng sợ cô

   ta có nỗ lực như thế nào đi nữa thì cuối cùng cũng phải

   giao sản nghiệp có lợi nhất cho đàn ông trong gia tộc

   trông giữ.

  

   

  

  Dựa theo tình huống ngay lúc đó, mẹ khẳng định

   là phải liên hôn với gia tộc khác, gả cho một vị công tử

  

  nhà giàu đồng minh.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Rốt cuộc khi đó thì ba còn đang ẩn giấu, ông

   không nói thì không ai biết ông là gia tộc Trần giàu số một.

   Cho nên mẹ đào hôn, chạy thoát cùng với ba.

  

  Đương nhiên, nếu như chỉ có mỗi chuyện này thôi

  

  thì hai nhà còn không kết thù lớn tới như vậy.

  

  Nguyên nhân là vì cậu năm, người đã giúp đỡ cho mẹ đào hôn.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Cậu năm từ nhỏ đã rất thương yêu em gái, đáng

   tiếc cũng là bởi vì sự kiện đó, cậu năm đứng ra gánh

   vác hết mọi chuyện, vì vậy mà cậu bị bà ngoại trừng

  

  phạt, đuổi ra khỏi gia tộc.

  

  Cho dù là một người phụ nữ với quan niệm truyền

   thống mạnh mẽ thì cũng sẽ ưu tiên nam hơn nữ, điều

  

  này cũng không hiếm thấy!

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Chuyện này cũng khiến cho gia tộc đồng minh

  

  chuẩn bị liên hôn thù hận.

  

  Sau lại qua không bao lâu,

  

  Chương trình giáo dục

   nghèo dưỡng của ba kết thúc, ông chuẩn bị trở lại gia

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   tộc Dương, giúp cậu năm xả giận.

  

  Nhưng mà khi tới nơi thì ông mới biết, cậu năm đã

   bị người ta ám hại, trở thành người thực vật, đến bây

   giờ còn nằm ở trên giường bệnh.

  

  Hung thủ đúng là đồng minh trước kia của gia tộc

   Dương, bọn họ cho rằng cậu năm làm gia tộc bọn họ mất mặt.

  

  Cứ như vậy, bà ngoại trách tội mẹ, tuyên bố đoạn

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   tuyệt quan hệ mẹ con trên truyền thông.

  

  Mà mẹ thì cho rằng bà ngoại quá mức nhẫn tâm,

  

  đuổi anh năm đi mà không thèm quan tâm.

  

  Dù sao thì bởi vì chuyện này mà hai mẹ con nảy

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   sinh mâu thuẫn.

  

   

  

  “Sau lại thì thế nào?” Lúc này Trần Hạo mới biết

   được, thì ra ba mẹ lúc trẻ còn trải qua sóng gió hơn cả mình!

  

  “Sau lại thì mẹ và ba của con vẫn luôn âm thầm

   chiếu cố cậu năm, nhưng mười năm trước thì bà ngoại

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   con đã tiếp cậu năm trở về gia tộc Dương!”

  

  Nói đến đây, Dương Ngọc Bình đau lòng rơi nước mất.

  

  “Cho nên con trai à, vì chuyện lần này thì con sẽ

   phải đi tới gia tộc Dương một chuyến, chỉ cần bà ngoại

  

  con có thể khuyên bảo gia tộc Mạc thì coi như là con

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   đã lập công rất lớn cho gia tộc Trần chúng ta!”

   Trần Cận Đông nói.

   “Vâng, con đã biết!”

  

  Cho nên lúc trước ba mẹ cũng không có tới cửa

   gia tộc Dương, mà là đi san bằng gia tộc đã ám hại cậu nam.

  

  Cũng chính là vì chuyện này mà lúc trước bốn gia

   tộc đứng đầu ở Hòa Bình đã trở thành ba gia tộc đứng đầu.

  

  “Còn một chuyện, Trần Hạo , nếu lần này con tới

   Hòa Bình thì có thể đi tìm em họ Ngọc Bích trước tiên.

   Ngọc Bích là con gái của cậu năm, mẹ vẫn luôn âm

   thầm giúp đỡ Ngọc Bích nhiều năm nay, nếu có con bé

   trợ giúp thì hẳn là con sẽ thuận lợi hơn một chút. Tính

   của bà ngoại con rất ương bướng, nhưng mà mẹ tin

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   tưởng với con thì bà ấy sẽ không quá quyết tuyệt!

  

  Còn nữa, Trần Hạo , mẹ cảnh cáo con, vô luận

   trước kia bà ngoại đối xử với mẹ như thế nào thì mẹ

   cũng tuyệt đối không cho phép con có hành động bất

   kính đối với bà ấy!”

  

  Trần Hạo có thể nghe ra được, mẹ vẫn rất nhớ bà

   ngoại, chẳng sợ hai mẹ con có thù hận lớn tới mức nào

  

  thì chung quy cũng là người một nhà.

   “Con hiểu rồi!”

   Lúc này thì cửa phòng đẩy ra, Tuyết Lâm tiến vào.

  

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “Ba mẹ, Trần Hạo , Tử nguyệt  và thím hai đã tới!”

  

  Nói xong cô nhìn thoáng qua Trần Hạo , sau đó đi xuống lầu.

  

  “Trần Hạo , Tuyết Lâm là con bé mẹ nhìn từ nhỏ

   đến lớn, tuyệt đối là một cô gái rất tốt. Con cần đối xử

   với con bé tốt một chút, chờ sau này tìm một ngày

  

  thích hợp ……”

   Dương Ngọc Bình bắt đầu khuyên nhủ.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “Con biết rồi mà, nhưng mà hiện tại con không

  

  nghĩ tới mấy chuyện này đâu mẹ!”

  

  Trần Hạo biết mẹ muốn nói gì, kịp thời chặn lại

  

  không cho bà dông dài.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “Được rồi, đừng nói mấy chuyện đó, trước mắt thì

   nên xử lý chuyện này cho xong đã! Đúng rồi Trần Hạo ,

   lần này con đi Hòa Bình thì cứ yên tâm lớn mật đi làm,

   ba đã thông tri cho chú Phúc, từ nay về sau thì tất cả

   sản nghiệp của gia tộc, bao gồm của chị

  

  con đều sẽ do con chường quản!”

   Ba ngày sau, tại một cửa ra sân bay Hòa Bình.

  

  Có hai người đang đứng dựa vào chiếc Passat

  

  màu đen.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

    

  

  Hai người đứng chðỡ trước cửa ra hấp dẫn rất nhiều

  

  ánh mắt của người khác.

  

  “Bây giờ là mấy giờ rồi, tại sao còn chưa tới nữa?

   Hôm nay trời lại còn nóng như vậy, thật sự là phiền

   phức quá đi! Vốn dĩ việc đã đủ nhiều rồi mà gið phải

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   đứng đợi người họ hàng ở xó xỉnh nào đó!”

  

  Lúc này người phụ nữ trung niên nhìn đồng hồ

  

  đeo tay liên tục, vẻ mặt không kiên nhẫn.

  

  “Mẹ à, mẹ kiên nhẫn một chút đi, anh họ là lần

   đầu tới đây, hơn nữa phi cơ đến trễ không phải là điều

   bình thường sao?”

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Cô gái trẻ mở miệng khuyên nhủ.

  

  Khi nhận được điện thoại của cô nói rằng anh họ

  

  muốn tới đây thì cô thật sự rất vui vẻ.

  

  Cô biết, mấy năm nay cô và dượng vẫn luôn làm

   việc ở nước ngoài, nhưng mà hai người họ vẫn luôn âm

   thầm giúp đỡ mình, bao gồm việc tìm kiếm cho cô giáo

   viên tốt nhất và trường học tốt nhất, vân vân… thật sự

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   là quá nhiều đếm không hết.

  

  Một người là phụ nữ trung niên, ăn mặc trang

  

  phục công sở, làn da được bảo dưỡng cực tốt.

  

  Một người là cô gái trẻ, nhìn như chỉ vừa mới rời

   ghế nhà trường không bao lâu, trên mặt còn mang

   theo vài phần non nớt, nhưng nhan sắc tuyệt đổi có

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   thể nhìn ra sẽ là mỹ nhân trong tương lai.

  

  Nhưng mà bởi vì một ít nguyên nhân mà cô không

  

  thể đi thăm cô, dượng và anh chị họ.

  

  “Hừ, làm bộ làm tịch, còn bày đặt đi phi cơ, đi ô tô

   tới đây không phải được rồi? Thật là, tôi thật là thiếu

   gia tộc Dương các người, ba của con thì như vậy, kết

   quả đứa em gái không biết cố gắng của ba con cũng là

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   như thế này!”

  

  “Hừ, nếu không phải bởi vì đứa em gái này chạy

   trốn với tình nhân thì ba của con cũng sẽ không có kết

   quả như hôm nay! Hơn nữa địa vị của hai mẹ con ta

   trong gia tộc Dương cũng không phải là như hiện tại,

  

  phải biết rằng, con chính là đại tiểu thư của gia tộc

  

  Dương, ra cửa thì ít nhất cũng là quần là áo lụa, siêu xe

   chạy thành hàng như đám chị em họ yêu diễm đê tiện

   của con mới phải, đằng này thì sao? Mẹ con ta chỉ có

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   một chiếc Passat!”

  

  Người phụ nữ trung niên lạnh lùng nói.

  

  “Mẹ, mấy năm nay cô vẫn luôn giúp đỡ bồi thường

   nhà chúng ta, mẹ đâu phải không biết, làm gì phải nói

  

  như vậy chứ?”

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   “Hơn nữa lần này là do con một hai đòi đi cho

   bằng được, bà nội rõ ràng đã ra lệnh cấm, nếu ai dám

   lui tới với người kia thì không chỉ đơn giản là bị đuổi ra

   khỏi gia tộc Dương. Đến lúc đó, công tác của mẹ cũng

  

  bị ném, ai da da, toàn là việc sốt ruột muốn chết!”

  

  Nhìn thấy mẹ mình không kiên nhẫn, cô gái cũng

  

  không nói gì thêm mà là chờ mong nhìn về phía cửa ra.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Không biết anh họ nhìn như thế nào, cô xinh đẹp

  

  như vậy thì anh họ khẳng định cũng sẽ rất đẹp trai.

   “Dương Ngọc Bích?”

  

  Lúc này thì một người thanh niên kéo một rương

  

  hành lý đi về phía bên này.

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   Nhìn tấm bảng ghi hai chữ Trần Hạo mà cô gái

  

  cầm trong tay, thanh niên mỉm cười hỏi.

  

  Mà cô gái thì sao, lúc này cô nàng đang cắn môi

  

  gật đầu, ngây ngốc nhìn người con trai cực kỳ thanh tú

  Nói xong cô liền đi về phía khu đàm phán, ngồi vào ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau chùi sạch sẽ nước dính trên cổ.

   trước mắt mình.

   “Anh là Trần Hạo sao?” Cô ngọt ngào cười.

  

  “Đúng vậy, chính là tôi!”

  

  

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận