Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 461

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 16340 chữ 2024-09-02 18:00

  Kinh tế khó khăn, admin bán thêm máy cạo râu Yandou chính hãng , bạn nào yêu thích website nhớ đặt mua giúp admin, hàng siêu bền siêu rẻ chỉ 79K/1SP (Miễn phí giao hàng Free Extra), tặng bố, chồng, ny thì quá tốt. Thanks cả nhà. Xem ngay

   **********

  

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Chương 461. Âm thầm bảo vệ

  

  Trần Hạo không cho bọn chúng nói nhảm, liền nhét vào miệng chúng một thứ gì đó.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Cậu đút cái gì cho chúng tôi?”

  

  Cả hai đều bị sốc.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Nhưng sau đó, trên mặt hai người hiện lên một nỗi

  

  đau không nói nên lời, bọn họ che bụng đau đớn lăn

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  lộn trên mặt đất.

  

  Ngụy Thanh Thư ở bên cạnh có chút ngốc.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Cổ trùng. Bây giờ cổ trùng này đang ăn thịt nội

  

  tạng của các anh. Không lâu nữa, các anh sẽ chết

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  thảm!”

  

  Trần Hạo cười lạnh nói.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Tha mạng… Tha mạng…”

  

  Cả hai vội vàng quỳ xuống cầu xin tha mạng.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Trả lời xong câu hỏi của tôi, tôi có thể tha cho

  

  các anh con đường sống!”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Tôi hỏi các anh, tại sao hai anh lại đi theo chị em

  

  nhà họ Phương? Các anh là người của thế lực nào?”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Vốn dĩ, về vấn đề này. Cả hai có chết cũng sẽ

  

  không nói, thà chết chứ không nói.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Nhưng cảm giác hiện tại lại sống không được, chết

  

  không xong.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Là … Là nhà Tư Đồ phái chúng tôi. Chúng tôi là

  

  người của thiếu gia nhà Tư Đồ! Tha … tha mạng!”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Hai người nằm trên mặt đất.

  

  “Quả nhiên tôi đoán đúng, thực sự là nhà Tư Đồ.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Vậy tôi hỏi các anh, gần đây nhà Tư Đồ đang thực hiện

  

  âm mưu gì?”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Trần Hạo hỏi.

  

  “Không … Không biết!”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Được thôi, Thanh Thư, chúng ta đi!”

  

  “Nói! Bọn tôi nói!”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Hai người hoảng sợ: “Chúng tôi chắc chắn không

  

  biết nội tình của nhà Tư Đồ, nhưng chúng tôi nghe nói

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  gần đây nhà Tư Đồ làm âm mưu lớn chống lại nhà họ

  

  Phương, muốn chiếm nhà họ Phương làm của riêng!”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Chỉ bằng nhà Tư Đồ và các gia tộc khác thì

  

  không có khả năng đó, đúng không?”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Trần Hạo cau mày hỏi.

  

  “Đúng, đúng, đúng, chuyện này do nhà họ Long

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  giúp đỡ, cũng có một số người nhà họ Mạc tham gia,

  

  đặc biệt là nhà họ Mạc đã phái một vài người đến. Thực sự rất

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  lợi hại! Lần này nhà họ Phương nhất định sẽ bị thâu tóm!”

  

  Cả hai người họ nói tất cả những gì họ biết.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Điều này không có gì lạ!

  

  Trần Hạo nghĩ.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Nhà Tư Đồ có động thái gì lớn?”

  

  “Bây giờ lão gia chủ nhà họ Phương bệnh nặng,

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  tính mạng nguy cấp, cho nên nhà họ Tư Đồ muốn ba

  

  ngày sau…”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  …

  

  Mười phút sau.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Cậu trần, tôi đã xử lý xong tất cả các thi thể, tiếp

  

  theo tôi nên làm gì?”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Ngụy Thanh Thư lau tay đi ra.

  

  Vừa rồi cậu ta nhìn thấy hai cái xác chết, thật là

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  thê thảm.

  

  Đồng thời, cũng làm cho Ngụy Thanh Thư sinh ra

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  cảm giác sợ hãi.

  

  Thành thật mà nói, mặc dù Trần Hạo có một số

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  năng lực, nhưng cậu ta không sợ Trần Hạo.

  

  Cho nên lời nói của Ngụy Thanh Thư mới hỗn láo như vậy.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Nhưng vừa rồi, cuối cùng cậu ta cũng hiểu tại sao

  

  ông nội lại đối xử lịch sự với Trần Hạo như thế.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Trần Hạo thực sự làm cho Ngụy Thanh Thư sinh ra cảm

  

  giác sợ hãi.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Thủ đoạn quá tàn nhẫn! // lần đầu giết người – kotaru

  

  “Nhà họ Phương và gia đình tôi có quan hệ sâu xa.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Nếu tôi đã đụng vào chuyện này, tôi sẽ không thể để yên.

  

  Chúng ta ở lại đây ba ngày. Cậu có trách nhiệm chăm

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  sóc mẹ con Mã Hiểu Nam ! Tôi phải lẻn vào nhà họ

  

  Phương xem tình hình nhà họ như thế nào!”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Nhà họ Long là chó săn của nhà họ Mạc, bây giờ

  

  hiển nhiên nhà Tư Đồ cũng là chó săn của nhà họ Mạc.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Về phần ba gia tộc này, nếu lần này nhà họ

  

  Phương bị thâu tóm thì nhà họ Mạc sẽ thâu tóm được

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  cả hai thế lực lớn rồi.

  

  Không cần phải suy nghĩ, tiếp theo sẽ là sản

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  nghiệp của nhà Họ Trần ở Nam.

  

  Phương pháp ăn thịt đồng loại của nhà họ Mạc,

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  đúng là diệu kế.

  

  Cho nên về tình về lý, Trần Hạo không thể mặc kệ

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  được.

  

  Vẫn chưa phải lúc đột nhập trực tiếp với thân phận

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  của cậu.

  

  Nhìn lên Mông Sơn, Trần Hạo nghĩ đến Tả Trung

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Đào, trong lòng Trần Hạo nảy sinh một ý nghĩ!

  

  Ngày thứ hai.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Ở cửa nhà họ Phương ở phía tây nam..

  

  “Phương Bất Đồng, gia tộc họ Phương hoan

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  nghênh Tả đại sư!”

  

  Phương Bất Đồng yếu ớt đứng ở cửa, chống gậy,

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  cùng nhà họ Phương.

  

  Nhìn thấy Tả Trung Đào đã bước ra khỏi xe, cung

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  kính chào.

  

  Tả Trung Đào và nhà họ Phương thực ra đã có

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  quan hệ tình cảm từ lâu, cách đây vài năm, nhà họ

  

   Phương cũng đã bỏ ra rất nhiều tiền để thuê Tả Trung

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Đào làm bác sĩ riêng cho nhà họ Phương, nhưng bị Tả

  

  Trung Đào từ chối.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Ông Phương khách khí rồi!”

  

  Tả Trung Đào cười nhẹ.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Mà Phương Bất Đồng. Lúc này, ông ta nhìn về phía

  

  người đàn ông trẻ tuổi mang theo hộp thuốc đứng sau

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Tả Trung Đào, nhưng kỳ lạ, người thanh niên đó đang

  

  đeo khẩu trang che nửa mặt, thành thật đứng phía sau

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Tả Trung Đào.

  

  “Vị này là?”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Phương Bất Đồng cười hỏi.

  

  “A ahI”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Thanh niên bịt mặt chỉ vào miệng, xua tay. Cậu lại

  

  chỉ vào Tả Trung Đào, đặt tay lên trái tim mình.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Hì hì, ông nội, Anh Tam là đệ tử của Tả đại sư,

  

  cậu ấy là một người câm, không biết nói!”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Lúc này Phương Di người đi cùng Tả Trung Đào,

  

  nhiệt tình giới thiệu.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Phương Di, sao lại nói chuyện như thế?!”

  

  Phương Bảo Nhi bất lực nhìn thẳng vào Phương

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Di, không thể không khỏi nói.

  

  “Không sao. Hôm nay trên Mông Sơn, tôi và Anh

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Tam quen nhau, hai chúng tôi vừa gặp đã như thân từ trước.

  

  Mặc dù Anh Tam không nói được, nhưng chúng tôi đã

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  nói rất nhiều! Cậu nói xem có đúng không Anh Tam?”

  

  Phương Di cười nói, như thể cô ấy là bạn tốt của

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Anh Tam.

  

  “A ah!”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Anh Tam vội vàng gật đầu.

  

  “Ha ha. Để Tả đại sư chê cười rồi. Mặc dù Tiểu Di

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  nhà tôi có chút lỗ mãng, nhưng từ nhỏ con bé đã được

  

  giáo dục tốt. Con bé có một trái tim rất nhân hậu!”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Phương Bất Đồng nói.

  

  “Đệ tử của tôi khi còn bé đã bị

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  bỏng mặt. Cho nên từ nhỏ đã đeo mặt nạ, nhưng sau

  

  nhiều năm chăm chỉ học tập, nó đã học được một số

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  kỹ năng chân chính từ tôi. Bây giờ tôi ra ngoài liền sẽ

  

  dẫn nó theo!”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Danh sư tài giỏi có đồ đệ giỏi.”

  

  Phương Bất Đồng nói, lôi kéo tay Tả Trung Đào, đi

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  về phía nội viện nhà họ Phương.

  

  “Hừ, Bảo Nhi chị nghe đi? Ông nội cũng khen

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  em có lòng nhân hậu!”

  

  Phương Di bĩu môi.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Được rồi!”

  

  Phương Bảo Nhi lắc đầu cười khổ.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Chàng trai trẻ tên Anh Tam âm thầm liếc nhìn

  

  Phương DI.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Lòng nhân hậu! Đây là cô ta chưa bao giờ thấy bất

  

  kỳ ai nói bằng ngôn ngữ ký hiệu, vì cô ta quá tò mò,

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  muốn học ngôn ngữ ký hiệu nên mới đối tốt với mình.

  

  Đúng, Anh Tam chính là Trần Hạo?

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Vì có thể tùy cơ ứng biến, Trần Hạo đã phải thực

  

  hiện hạ sách này.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Anh Tam, để tôi cầm giúp cậu hộp thuốc!”

  

  Phương Bảo Nhi khẽ gật đầu với Anh Tam.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “A ahI”

  

  Trần Hạo vội vàng xua tay.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  So sánh, Phương Bảo Nhi dịu dàng ân cần hơn,

  

  Trần Hạo không thể không liếc nhìn cô ấy nhiều hơn.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Về căn bệnh của ông Phương, thực ra, vừa rồi Trần

  

  Hạo liếc mắt đã nhận ra điều gì đó.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Chỉ cần mấy đơn thuốc và châm cứu, xoa bóp

  

  trong vài ngày là có thể khỏi bệnh, không phiền phức

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  như thế.

  

  Trần Hạo cũng có ý muốn Tả Trung Đào tốt nhất

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  nên ở lại nhà họ Phương vài ngày. “

  

  Khi Phương Bất Đồng nghe thấy điều này, ông ta

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  cầu còn không được.

  

  Mà Trần Hạo cũng nhân cơ hội này để quan sát

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  nhất cử nhất động của nhà họ Phương, thậm chí của

  

  cả nhà Tư Đồ nữa.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Chỉ là điều khiến Trần Hạo không nói nên lời là.

  

  Phương Di này giống như có bệnh, không có việc

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  gì thì tìm Trần Hạo, điều đó làm cho Trần Hạo phiền

  

  muốn chết.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Anh Tam, cậu đang làm gì thế?”

  

  Buổi tối, Trần Hạo đang đứng ở sân sau, nghĩ về

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  cái gọi là động thái lớn của nhà Tư Đồ.

  

  Cả về phía nhà họ Mạc nữa, lần này có bao nhiêu

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  người được cử đến đề giúp đỡ nhà Tư Đồ đây?

  

  Vào lúc này, Phương Di thoáng nhìn thấy Trần

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Hạo, liền chắp tay sau lưng, tung tăng đi về phía anh.

  

   

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Trần Hạo bất lực.

  

  “A aahl”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Trần Hạo chỉ quanh hoa viên.

  

  “Hì hì, hóa ra là cậu muốn đi ngắm cảnh, he he,

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  suốt ngày ở trên Mông Sơn học y thuật, tôi nghĩ cậu hẳn

  

  là chưa từng thấy hoa viên đẹp như vậy đúng không?”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “A ahI”

  

  Trần Hạo gật đầu.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  “Thế này đi, dù sao tôi cũng không có việc gì, tôi

  

  ở lại nói chuyện cùng cậu nhé?”

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Nói xong, Phương Di trực tiếp nắm tay cậu.

  

  Trần Hạo không khỏi giật mình …

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận