Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 468

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 9185 chữ 2024-09-02 18:00

  Các bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

   **********

  

  

  Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

  Chương 468

  

   Cả sân, toàn bộ đều là xác người.

   Trồi mưa to, dường như toàn bộ mặt đất đều đỏ

   rực, khắp nơi đều là máu đỏ tươi.

   Những người này, nam có nữ có!

   Và cũng chính qua tỉa chớp này, người hầu cũng

   nhìn thấy một bóng người cao lớn đang đứng trong

   cơn mưa xối xả.

   Cậu đang cầm ô bằng một tay và tay kia cầm túi,

   đang từ từ đi về phía biệt thự bên này.

   Trong lòng người hầu kia, cảm giác giống như thể

   là một con ác quỷ đang tiến về phía anh ta.

   Anh ta muốn chạy, muốn hét lên, nhưng mà vào

   lúc này, một động tác cũng không làm được, đôi chân

   muốn cử động cũng không cử động được.

   Cuối cùng, anh ta cũng nhìn rõ khuôn mặt của

   người đó, hình như có vẻ là một khuôn mặt đẹp trai.

   Nhưng đôi mắt ấy, lại giống như do máu tươi cô

   đọng lại mà thành.

   Lộ ra một luồng sát khí xơ xác tiêu điều.

   Và chính luồng sát khí này đã khiến hơi thở của

   người hầu kia ngay lập tức đông cứng lại.

   Bước vào biệt thự.

   Thanh niên từ từ đặt chiếc ô xuống và lắc một

   chút, cũng không biết là bị dính nước mưa hay là dính

   máu.

   “Mọi người đều ở bên trong, đúng không?”

   Thanh niên hoà nhã hỏi.

   “Vâng… vâng vâng vâng!”

   Người hầu kia gật đầu.

   “Cầm nó cho tôi!”

   Người thanh niên đưa ô cho người hầu.

   “Được…được được được!”

   Toàn thân người hầu kia đang run rẩy …

   “Nào, cạn ly, từ nay về sau Long, Mạc, Tư Đồ, ba

   nhà một lòng. Trên đời này không có đối thủ. Hahaha,

   được, được, chúc mừng, chúc mừng. Nhân tiện, tối

   nay còn phải bàn bạc một chút, bước tiếp theo là lần

   theo dấu vết của cái tên Trần Hạo kia!”

   Tư Đồ Hồng thoải mái cười nói.

   “Thật ra, hai anh Mạc Thanh và Mạc Thiên, kể từ

   khi nhà họ Long nhờ nhà họ Tư Đồ tương trợ giúp đỡ

   tìm tung tích của Trần Hạo, ba tôi chưa bao giờ lơ là.

   Nếu không phải là lần đó có người hết sức bảo vệ, tin

   rằng Trần Hạo đã rơi vào tay ba tôi từ nửa năm trước

   rồi! Chuyện này, Chú Bưu cũng biết rõ! ”

   Tư Đồ Dương ngay lúc này nói.

   Long Bưu nặng nề gật đầu.

   “Đúng vậy, hai vị, A Dương nói đúng. Lần đó nhân

   lực đuổi bắt Trần Hạo đều là người Tư Đồ gia!”

   “Chúng tôi biết rõ điều này, công lao này cũng đã

   được báo lại cho anh họ Mạc Kiếm rồi, anh họ Mạc

   Kiếm, cũng nhớ đến công lao của mọi người!”

   Anh em Mạc Thanh, Mạc Thiên nói.

   “Vậy thì tốt rồi, sau này vẫn rất mong hai vị, ở

   trước mặt Mạc Kiếm thiếu gia, nói tốt vài câu! Nào, can ly!”

   Tư Đồ Hồng đứng dậy nâng ly chúc mừng.

   Đúng lúc này, từ trong mật thất, đột nhiên nghe

   được hành lang bên ngoài mật thất có tiếng bước chân truyền đến.

   Rất trống rỗng, từ xa đến gần.

   “Chẳng lẽ là phu nhân đến sao?” Một vị khách cười nói.

   “Nghe tiếng thì không giống!” Tư Đồ Hồng cười khổ.

   Két, két, két…

   Sau đó, thì nhìn thấy cánh cửa của căn phòng bí

   mật, từ từ được đầy ra.

   Sau đó, một bóng người xuất hiện trước mặt mọi người.

   “Cậu là……?” Tư Đồ Hồng khẽ cau mày.

   Sau đó đã phản ứng lại.

   Gương mặt ông ta càng thêm phấn khởi vui mừng.

   “Cậu cậu cậu … cậu là?”

   “Haha, ba, cậu ta chính là Trần Hạo!”

   Tư Đồ Dương cũng hào hứng đứng lên.

   “Cái gì? Trần Hạo sao?”

   Hai anh em Mạc Thanh, Mạc Thiên sửng sốt.

   “Đúng vậy, tôi nhận ra cậu ta. Hai đứa cháu của

   tôi đều rơi vào tay cậu ta. Cậu ta có hoá thành tro, tôi

   cũng nhận ra. Không ngờ cậu ta lại dám tự mình tới đây?”

   Long Bưu tức giận đứng lên.

   “Muốn chết, bắt cậu ta lại cho tôi!”

   Còn Mạc Thanh và Mạc Thiên ngay lúc này đã ra

   lệnh cho hai đứa cháu khác của nhà họ Mạc.

   Cả hai ngay lập tức lao đến.

   Nhưng khi vừa đến nơi, Trần Hạo đã thực hiện

   một cú đá bay vòng như thần rồng vẫy đuôi, trực tiếp

   làm nổ tung đầu hai người họ.

   Nhãn cầu đều bật ra cùng một lúc!

   Va chạm mạnh vào góc tường, không thể đứng dậy được nữa!

   Bọn họ chính là con cháu của nhà họ Mạc.

   “Cái gì!”

   Mạc Thanh, Mạc Thiên hai người đều trợn to hai mắt.

   Con cháu của nhà họ Mạc lại bị một kẻ thế nhân

   đánh bại chỉ bằng một chiêu, hơn nữa còn là Trần Hạo

   thế hệ thứ hai giàu có kia sao?

   Nếu không được tận mắt chứng kiến, có đánh

   chết cũng không dám tin.

   Cảnh đẫm máu này cũng khiến cho ông cụ Tư Đồ

   và Long Bưu hai mí mắt nhảy lên dữ dội.

   Trần Hạo … thực sự lợi hại như vậy sao?

   “Nhà họ Mạc lần này tới đây, chính là bốn người

   các anh sao? Bốn người các anh, nên cùng nhau lên đi!”

   Trần Hạo cười nhẹ.

   “Người đâu! Người đâu!!!”

   Còn Tư Đồ Hồng, nhìn thấy Trần Hạo mạnh mẽ

   như vậy, trên trán đổ mồ hôi lạnh, hét lên kêu tay sai

   của mình tới.

   Nhưng sau khi hét một hồi lâu vẫn không có ai trả lời.

   Hơn nữa lại nhìn thấy trên khóe miệng Trần Hạo,

   là một nụ cười giễu cợt.

   Tư Đồ Hồng trong lòng ớn lạnh hơn nửa phần.

   “Trần Hạo, cậu nên biết, người mà cậu vừa mới

   đánh, là người của Mạc gia! Nhà Họ Trần của các cậu,

   không lẽ không muốn sống nữa sao? Chú tôi sẽ quét

   sạch nhà Họ Trần của cậu!”

   Mạc Thanh, Mạc Thiên cũng có chút lo lắng.

   Rốt cuộc, ngoài đẳng cấp của chú ra, ai có thể có

   được thực lực như vậy?

   Bây giờ, lấy Mạc Trường Không ra.

   “Quả thật, bây giờ tôi vẫn có chút kiêng sợ Mạc

   Trường Không sẽ gây bất lợi cho nhà Họ Trần của

   chúng tôi, nhưng mà, ông ta lại không thể nào biết

   rằng, lần này là tôi đã giết một số cháu trai của ông ta!”

   Trần Hạo mỉm cười.

   “Đồ khốn kiếp, cậu tốt nhất nên bó tay chịu trói,

   nếu không, tôi nhất định sẽ báo lại với chú tôi, nhà họ

   Trần của các cậu, chuẩn bị mà tiếp nhận cơn thịnh nộ

   lớn của nhà họ Mạc chúng tôi đi!”

   Mạc Thanh tức giận nói.

   Trần Hạo lắc đầu: “Các ông sai rồi. Mấy người

   các ông ngồi ở đây hôm nay, một tên cũng đừng hòng sống sót!”

   Long Bưu và những người khác đều vô cùng sợ hãi.

   Còn Mạc Thanh, Mạc Thiên thì nghiến răng.

   “Đồ khốn kiếp, Mạc gia của chúng tôi chính là một

   ẩn tộc, sức mạnh huyết mạch trong cơ thể, há có thể

   so với một tên phàm tục như cậu sao. Lần này, hai anh

   em chúng tôi sẽ đem xác của cậu trở về!”

   Hai anh em trực tiếp lao thẳng về phía Trần Hạo.

   Thực lực của Mộ Thanh và Mộ Thiên đương nhiên

   không thể đem so với hai đứa cháu nhà họ Mạc vừa rồi.

   Cũng được coi là người thừa hưởng dòng máu ưu tú của nhà họ Mạc.

   Nhưng Trần Hạo đã không còn là Trần Hạo của ngày đó nữa.

   Suốt nửa năm, Trần Hạo mỗi ngày sáng tối đều

   được tắm bằng loại thuốc rất đặc biệt của chú Tần.

   Ba tháng đầu, chỉ cảm thấy sức lực của bản thân tăng vọt.

   Trong ba tháng tiếp theo, Trần Hạo cảm thấy

   mình như được thay da đổi thịt, sau sáu tháng, lần đầu

   tiên sử dụng sức mạnh của mình, bản thân Trần Hạo

   cũng sợ hãi sức mạnh của chính mình.

   Cũng chính vì điều này mà Trần Hạo từ lâu đã

   không còn sợ nhà họ Mạc, bởi vì Mạc Trường Không

   muốn giết mình, cũng không dễ dàng như vậy.

   Nếu không phải vì lo lắng bản thân hiện tại sẽ

   không thể hoàn toàn cứu được nhà Họ Trần, nhà họ

   Trần sẽ bị tổn thương, Trần Hạo sớm đã tìm Mạc

   Trường Không đánh nhau một phen rồi.

   Tuy nhiên, trong sáu tháng qua, cũng có một

   chuyện khiến Trần Hạo rất bất ngờ. Đó là chú Tần.

   Bởi vì chú Tần cứ nửa tháng lại thi đấu với Trần Hạo một lần.

   Nhưng mà mỗi lần thi đấu, Trần Hạo luôn xém

   chút nữa đã đánh thắng một chiêu của chú Tần.

   Cho rằng với sự nỗ lực cực khổ của bản thân, khổ

   luyện trong núi sâu.

   Có thể thắng được một chiêu chú Tần, hoặc thậm chí là nửa chiêu.

   Nhưng mà đã nửa năm trôi qua, bản thân mạnh

   lên một phần thì chú Tần cũng sẽ mạnh lên thêm một

   phần, kết quả mỗi lần thi đấu đều kém hơn một chút!

   Sau này Trần Hạo cũng hiểu rằng thực lực của

   chú Tần, căn bản không phải là thứ mà cậu có thể trông ngóng.

   Hiện tại, mặc dù hai anh em Mạc Thanh, Mạc Thiên liên thủ.

   Nhưng làm sao bọn họ có thể là đối thủ của Trần Hạo.

   Mấy hiệp tiếp theo.

   Răng rắc!

   Có một âm thanh giòn giã của cổ gãy truyền đến.

   Hai anh em Mạc Thanh, Mạc Thiên đều trợn to mắt.

   Sau đó máu tươi từ trong miệng phun ra, trực tiếp

   quỳ xuống đất …

  

  Sau cái đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này cô sẽ không có được tình yêu

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận