Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 479

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 10051 chữ 2024-09-02 18:00

  Hướng dẫn: Để tìm đọc các bộ truyện hot khác, các bạn lên Google Search gõ tên truyện + truyen88 và chọn kết quả đầu tiên . Xin cảm ơn

   **********

  

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  Chương 479: Một chỗ đứng

  

   “Không thể tưởng được anh chẳng những có tài

   nghệ hơn người, ngay cả y thuật cũng cao siêu như

   vậy, Vạn Sơn thật sự bội phục!”

   Thẩm Vạn Sơn cung kính nói.

   Trần Hạo khẽ lắc đầu, cũng không nói chuyện.

   Thẩm Vạn Sơn lúc này liếc nhẹ qua mấy người anh

   em của mình một cái.

   Sau rồi Thẩm Vạn Sơn lại cun gkính nói lớn:

   “Không biết anh sau này muốn làm cái gì, có thể cùng

   chúng ta kết nghĩa anh em được hay không? Anh đã

   cứu mạng cả nhóm chúng tôi, tôi và anh em của mình

   nguyện lòng đi theo phe của anh, thề sẽ cố gắng hết sức.”

   Đúng vậy, ớn cứu mạng khó có thể nói nên lời, hơn

   nữa Thẩm Vạn Sơn với anh em của anh ta lại là những

   người trọng tình trọng nghĩa.

   Mặt khác, bây giờ đám người của Thẩm Vạn Sơn

   cũng đã không có khác nơi đi, nếu có thể đi theo

   người thiếu niên này, nói không chừng sẽ còn an toàn

   hơn rất nhiều lần, anh ta tuy còn trẻ nhưng bản lĩnh lại

   lợi hại vô cùng.

   Hiển nhiên mấy người khác trong nhóm cũng nghĩ

   như vậy.

   “Tôi? Chỉ sợ sau này tôi sẽ chỉ ở lại khu tam giác

   này, tôi đã không còn nơi khác để đi nữa rồi~!”

   Trần Hạo cười khổ nói.

   “Anh cũng không còn nơi để đi sao? Vậy thì thật

   trùng hợp, đối với mấy anh em chúng tôi mà nói, khu

   tam giác Thiên Thành này tương đối quen thuộc rồi,

   chúng tôi ở lại bên cạnh anh, nói không chừng có thể

   giúp đỡ anh cái gì, anh này, hãy cho chúng tối đi theo anh đi?”

   Thẩm Vạn Sơn nói.

   Trần Hạo trầm tư một hồi.

   Bây giờ thứ bản thân thiếu nhất vẫn là nhân lực,

   không biết khi nào thì mới có thể đủ sức để thành lập

   được thế lực của chính mình, để họ giúp đỡ bên cạnh

   anh, đưa anh đến đỉnh cao.

   Mà Thẩm Vạn Sơn bọn họ có trụ cột vô cùng tốt,

   vừa nặng nghĩa khí, nếu về sau dùng tới phương pháp

   huấn luyện của Lão Tần cho bọn họ, thì chuyện đối

   phó với mấy người như Mạc Thanh Mạc Thiên thì cũng

   không còn là vấn đề nữa.

   “Đừng nói vậy, tôi cũng giống như các anh, bốn

   biển là nhà, nếu có thể thì chúng ta hãy cùng nhau trở

   thành anh em, đây cũng là chuyện vô cùng tốt!”

   Trần Hạo cười cười nói.

   “Thật tốt quá!”

   Thẩm Vạn Sơn và anh em của anh ta đều vui vẻ.

   Trần Hạo gật gật đầu.

   “Quyết như thế!”

   Lúc này, mây đen dầy đặc, vang lên từng đợt

   tiếng sấm bên ngoài hang.

   Ngay sau đó, mưa từ đâu kéo tới thật to.

   Trần Hạo cùng với bọn họ đứng ở trong sơn động.

   Trong lòng mỗi người cũng khó mà cảm thấy an

   tâm khi nhìn ra bên ngoài.

   “Anh này, cứ tiếp tục như thế này cũng không hay

   lắm, nếu muốn ở tam giác khu Thiên Thành sinh tồn,

   chúng ta phải có sản nghiệp của chính mình cùng thế

   lực riêng mới được!”

   Thẩm Vạn Sơn nói.

   Trần Hạo gật đầu.

   Hiện tại, tất cả mọi người không có nơi nào trú

   chỗ, ấy thế mà còn gặp phải mưa to, bọn họ đều đang

   trốn ờ trong sơn động.

   Nếu như vậy mà muốn sống sót ở Thieen Thành là rất khó!

   “Các anh có ý kiến nào hay không?”

   Trần Hạo quay đầu hỏi.

   “Thành phố lớn nhất trong tam giác khu tên là

   Thiên Thành, nơi này kinh tế phồn vinh, là chỗ đứng

   tốt, nhưng lại có nhiều thế lực chen chân nhau, vô

   cùng hỗn tạp, cứ thế tiến vào thế này, giữ được chỗ

   đứng ở đó cũng khó!”

   “Mà phía trước đó mười km có một cái trấn nhỏ,

   tên là Trấn Tháp Câu, mà nơi đó nói một cách tương

   đối còn phồn hoa hơn, chúng ta có thể bắt đầu ở đó!

   Anh này, tôi vẫn còn một ít tiền có thể thành lập một

   số doanh nghiệm nhor! Chúng ta hãy dựng nghiệp

   trước!”

   Thẩm Vạn Sơn nói.

   Trần Hạo khoát tay áo: “Mấy sản nghiệp nhỏ thì

   tôi không cần, tôi có thể cho anh một số tiền, anh có

   thể đi mua một cái sản nghiệp lớn. Mà này, trấn Tháp

   Câu có sản nghiệp nào vậy?”

   “Có thể cân nhắc một nhà máy gia công dược liệu,

   đây là một nhà máy khá lớn, nhưng mà nếu muốn thu

   phục ddược thì cần không ít tiền!”

   Thẩm Vạn Sơn nói.

   “Nhà máy dược liệu ?”

   Trần Hạo vừa nghe đến đây thif nhất thời thấy

   hứng thú, vừa lúc, anh về sau còn phải đi khám bệnh

   cho vua, bình thường cũng phải dùng dược liệu tự chế

   ra để dùng,như thế thì vô cùng tiện lợi!

   Anh nghĩ thầm trong lòng.

   “Tôi có thể mượn đủ tiền, đợi mưa tạnh xong,

   chúng ta hãy đi qua đó xem xem!”

   Trần Hạo nói.

   Một ngày sau đó.

   Một khách sạn nhỏ trong trấn Tháp Câu.

   “Thưa anh, xử lí xong rồi!”

   Thẩm Vạn Sơn đầy cửa ra.

   Cùng cả nhóm người đều đi vào bên trong.

   “Nhanh như vậy sao?”

   Trần Hạo cười nói.

   “Khu khụ, đừng nhắc tới nữa, chủ xưởng sản xuất

   dược liệu này đã bị mấy thế lực địa phương quấy

   nhiễu, trụ lâu không được nữa. Tôi mua nhà máy cùng

   công ty giá rẻ nhất hiện tại bằng tiền của chúng ta rồi.

   Vẫn còn thừa lại một ít tiền, nhân tiện, ông chủ của

   nhà máy cũng đã đổi rồi, anh cũng đặt tên mới cho

   nhà máy luôn đi?

   Thẩm Vạn Sơn nói.

   “Vậy đặt là Thiên Long đi!”

   Trần Hạo thản nhiên nói một câu.

   “Thiên Long? Công ty Thiên Long, tập đoàn Thiên

   Long? Nghe rất hay, đủ khí phách, tôi lập tức bắt tay

   vào làm đi làm, còn có anh, anh em chúng ta góp thêm

   một chút tiền, sau đó trang trí lại toàn bộ nhà máy cho

   nó một bộ áo mới từ trên xuống dưới! Anh sau này có

   thể sống ở đó!”

   Thẩm Vạn Sơn cưỡi nói.

   “Cậu không có cưỡng bức người ta đó chứ?”

   Số tiền của Thẩm Vạn Sơn, Trần Hạo đã biết

   nhiều ít như thế nào, anh ấy thật sự có thể trang trí lại

   toàn bộ nhà máy sao?

   “Không có…… thật sự không có! Ông chủ đó

   hoàn toàn tự nguyện!”

   Trước khi đi, Trần Hạo dặn việc mua công ty

   không thể cưỡng bức người ta, Thẩm Vạn Sơn tuy rằng

   tính tình nóng nảy, nhưng đúng là vẫn chưa tới mức này.

   “Vậy tôi an tâm rồi, mà này Vạn Sơn, các anh cũng

   theo tôi đi tới trang viên đi, tôi cũng muốn có người

   đồng hành!”

   Trần Hạo nói: “Đi, chúng ta đi trang viên nhìn

   xeml”

   “Được!”

   Nhóm Thẩm Vạn Sơn đều vui vẻ.

   Đi xuống khách sạn, đã thấy hai chiếc x đen đậu

   trước cửa, cũng không biết là Thẩm Vạn Sơn đã kiếm ở

   đâu ra.

   Nhưng mà trong hai ngày nói chuyện, Trần Hạo

   cũng phát hiện Thẩm Vạn Sơn không những có chút

   bản lĩnh mà cậu ra so với Lý chấn Quốc cũng không khasc

   nhau lắm, tâm tư của họ đều kín đáo.

   Rất nhanh, mọi người đã đến được đừng cái dẫn

   đến trang viên.

   Trấn Tháp Câu, tuy rằng là một thị trấn, nhưng

   không hề nhỏ bé.

   Hai thị trấn hàng đầu huyện Bình An.

   Hơn nữa trấn trên cũng rất phồn hoa, quán bar,

   lầu rượu, cái gì cũng có.

   Chẳng qua, nó xứng đáng là một quận Thiên

   Thành hỗn tạp.

   Trên đường phố, đâu đâu cũng thấy những người

   xăm trổ, vẽ rồng vẽ rắn.

   Mấy nhóm người bao vây đập phá cửa hàng cũng

   xảy ra thường xuyên, Trần Hạochỉ đi lướt qua đã thấy

   qua được vài chỗ như vậy.

   Thật sự là một mớ hỗn độn!

   Trần Hạo hơi hơi lắc lắc đầu.

   Chẳng bao lâu đã đến trang viên mà Thẩm Vạn

   Sơn đã mua.

   Nó thật sự không nhỏ.

   Tuy nhiên, trước khi Trần Hạo bước vào, anh đã

   nghe thấy tiếng khóc trong biệt thự chính của trang Vien.

   “Sự thật đã nhuư thế rồi, khóc cái gì mà khóc, đợi

   ông chủ mới đến đây mọi người phải tươi cười lên, nếu

   lỡ làm ông chủ mới mất hứng thì các nguời coi chừng

   với tôi!”

   Một người đàn ông trung niên đang ở bên trong

   quát tháo mấy người khác.

   Thẩm Vạn Sơn đẩy cửa ra.

   “AI Giám đốc Thẩm, ông đã tới, còn vị này. ….. ñ

   “Vị này hay là chính là ông chủ mới của chúng ta

   sao? Khí thế như thế này, khẳng định là phải rồi, tôi tên

   là Lương Tam, xin chào ông chủ!”

   Người tên đàn ông tên Lương Tam lấm la lấm lét

   cúi đầu thật sâu chào Trần Hạo .

   “XÌỀ: : : : :: Xin chào ông chủ!”

   Phía sau Lương Tam có hơn 20 người giúp việc lớn

   nhỏ, tất cả đều xinh đẹp, lúc này cũng đều đồng thanh nói theo.

   “Thưa anh, đây đều là người giúp việc của ông

   chủ nhà máy dược liệu trước, Lương Tam này làm quản

   gia, tôi thấy bọn họ đều khá tốt, đều giữ lại bọn bọ để

   làm việc cho anh!”

   Thẩm Vạn Sơn nói.

   “Đúng vậy ông chủ, ngài yên tâm, mấy nữ giúp

   việc này đều đã được tôi huấn luận rất tốt, ông đax

   dặn dò thì bọn họ tuyệt đối không dám làm sai lời!”

   Lương Tam cười nói.

   “Các cô này…… Đều là do ông điều tới?”

   Trần Hạo chậm rãi đi hướng một người phụ nữ bên cạnh.

   Kéo cánh tay của cô ấy ra, xốc tay áo lên, trên da

   thịt còn hằn lặn rất nhiều vết bầm, có vẻ như đã bị

   quất không ít lần.

   “Ha ha, là lúc trước tôi mua được, Rẻ lắm. Một

   người hầu gái không đắt nổi bằng bao thuốc tôi hút.

   Mấu chốt là bọn họ vẫn xinh đẹp, anh cứ yên tâm đi,

   ông chủ. Coi như tôi mới mua nó và chưa mở gói. Giờ

   tôi đã đẩy gói hàng đi rồi! Ông chủ, ngài hài lòng chứ?

   Trần Hạo nhướng mày, nhìn Lương Tam đầy ghê tởm.

   Sau đó lạnh lùng nói: “Tôi không cần, Vạn Sơn, hỏi

   rõ ràng địa chỉ gia đình của các cô ấy, nghĩ cách đưa mấy cô ấy về nhà đi.

  

  Cô hơi nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận