Trang chủ Thể loại Ngôn tình Mở Mắt Thấy Thần Tài

Chương 502

Mở Mắt Thấy Thần Tài Lạc Xoong 12537 chữ 2024-09-02 18:00

  Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.vip. Xin cảm ơn!

   **********

  

  

  Copy nội dung từ truyện 88

   

  

  Chương 502

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Giờ phút này, mọi người ở dưới đầu đã đứng hết lên.

  

  Còn Võ Cường Nhất Kiếm, sau khi làm một cái lễ

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  của võ sĩ thì lập tức xông vào Trần Hạo.

   Phanh!

  

  Một cái bay vọt lên không trung, nhấc chân muốn

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  đạp vào ngực Trần Hạo.

   Tốc độ cực kỳ nhanh.

   Anh ta nhanh, Trần Hạo còn nhanh hơn anh ta.

   Lập tức giơ chân ra đá vào đùi phải của anh ta.

  

  Một tiếng vang lên, Võ Cường Nhất Kiếm trực tiếp

   quỳ gối mặt đất.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Khuôn mặt đau khổ.

   “Cái gì?”

  

  Mọi người dưới đài đều giật mình.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Vừa nãy Tần Lam thấy Trần Hạo lên đài đã lo lắng

   chết đi được. Bởi vì võ sĩ Nhật Bản này rất mạnh, cánh

   tay cậu gầy còm chân cũng gầy như thế thì sao mà

  

  làm đối thủ của anh ta được.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Chị Lam tính tình hiền lành, bình thường một con

  

  thỏ trắng bị thương cô cũng đau lòng.

   Huống hồ, bây giờ còn là chồng của mình.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Nghĩ đến tình trạng bi thảm của củ cậu Hải vừa

  

  nãy kia, Tần Lam vẫn lo lắng không yên.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Nhưng không ngờ, anh trai nhỏ là cậu lại lợi hại

   như vậy.

  

  “Woa sê, thầy giỏi quá!”

   Trần Kim Hương kích động vỗ tay.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Chỉ có Trần Kim Thanh là đang cảm thấy lòng

  

  mình càng ngày càng phức tạp.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Võ Cường Nhất Kiếm nổi giận rồi, anh ta đã biết

   người trước mặt không phải là kẻ đầu đường xó chợ.

  

  Lúc này, cổ tay lắc lắc, sau đó liền thấy trước ngực

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  anh ta có một tia sáng chợt lóe.

  

  Trần Hạo tiện thể nghiêng người tránh thoát.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Còn cú đá của Võ Cường Nhất Kiếm đã đến trước mặt Trần Hạo.

  

  “Âm!”

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Sau đó, mọi người dưới đài liền nhìn thấy Trần Hạo

   nâng tay nhẹ nhàng đẩy một cái, Võ Cường Nhất

  

  Kiếm bay ra ngoài, đập vào bàn ghế trên đài.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Dưới đầu, anh mắt của Võ Cường Hoa Yến chuyển động.

  

  Người trước mặt này, thật mạnh!

   Nhất Kiến không phải đối thủ của cậu ta.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Nhưng mà từ trước tới giờ Võ Cường Nhất Kiếm

   chưa bao gið bị đánh bại, cho nên anh ta không cam lòng.

  

  Anh ta cũng không còn kiêng dì gì nữa, bạch

   quang chợt lóe, một thanh đao võ sĩ Nhật Bản đã nằm trong tay.

   “Tám!”

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Anh ta phẫn nộ gầm lên một tiếng rồi lao vào Trần Hạo.

  

  Còn Trần Hạo, dưới chân đang có một cái chân ghế gãy.

   Mũi chân cậu lập tức hơi nhẹ, thoáng dùng sức.

   Vèol

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Một tiếng vang lên, cái chân ghế xé rách không

  

  khí xoẹt qua mặt Võ Cường Nhất Kiếm.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Hơn nữa không chỉ như vậy, còn khảm thật sâu

   vào cái cột đá bên cạnh. Xung quanh cột đá, có mạng

  

  nhện tràn ra.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Hai tay cầm đao của Võ Cường Nhất Kiếm treo

  

  trên không trung.

   Cụp mắt xuống nhìn vết sẹo nở hoa bên má trái.

   Anh ta không nhúc nhích.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Còn dưới đài, tất cả mọi người há to miệng, toàn

  

  trường tĩnh mịch.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Mí mắt Võ Cường Hoa Yến giật giật dữ dội, hình

   như là nhớ ra cái gì đó, vội vàng hét lên với Võ Cường

   Nhất Kiếm ở trên đài:

  

  “Nhất Kiếm, chúng ta thua rồi, mau lui xuống!”

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Lúc này Võ Cường Nhất Kiếm mới tỉnh táo lại, bỏ

  

  đao xuống, vái một cái thật sâu với Trần Hạo.

   “Tôi thua rồi!”

   Lúc này mới đi xuống đài.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Trần Hạo, cảm ơn anh vừa nãy đã hạ thủ lưu

   tình. Nhân sâm vua này, thuộc về tập đoàn Thiên

  

  Thành của anh!”

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Hai mắt Võ Cường Hoa Yến còn mang theo một ý

  

  tứ khác nhìn Trần Hạo.

   “Đã nhường rồi!”

   Trần Hạo ở trên đài mỉm cười nói.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Trần …Trần Hạo…? Anh lại là ông chủ Trần

   của tập đoàn Thiên Thành. Tôi bảo mà, tôi nhìn anh là

   đã thấy không giống người bình thường! Thật không

  

  hổ là con rể tốt của nhà họ Trần chúng ta!”

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Tô Hồng nuốt một ngụm nước miếng đi lên đầu

   nói với Trần Hạo.

  

  “Bà Hồng, tiền sẽ chuyển vào tài khoản nhà họ

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Trần không thiếu một xu, còn tay đấm vua này tập

  

  đoàn Thiên Thành tôi lấy đi rồi!”

   Trần Hạo chẳng thèm nhìn bà ta.

   Lấy được tay đấm vua, đi xuống đài.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Giờ phút này, mọi người đã nhìn tập đoàn Thiên

  

  Thành với một con mắt khác.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Chị, em vô dụng. Ở trước mặt anh ta em không

  

  chịu được một kích nào cả!”

   Võ Cường Nhất Kiếm vẻ mặt áy náy.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Không, Nhất Kiếm. Chênh lệch giữa em và cậu ta

   không phải là chênh lệch về chiêu thức hay kỹ xảo mà

   là bởi cậu ta đã không phải là võ sĩ bình thường nữa rồi!”

   Võ Cường Hoa Yến nhẹ giọng nói.

   “Không phải là võ sĩ bình thường?”

   Nhất Kiếm ngạc nhiên và nghỉ ngờ.

  

  “Ừ, em có còn nhớ điều ông nội đã từng nói với

   chúng ta không, một khi sức chịu đựng của cơ thể và

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  thuộc tính của mạch máu của con người đều đạt tới

  

  một trình độ nhất định nào đó, cậu ta sẽ không còn là

   người luyện võ bình thường nữa. Bởi vì trong cơ thể

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  cậu ta sẽ sinh ra nội lực!”

  

  Võ Cường Hoa Yến nhìn chằm chằm bóng lưng

   của đám người Trần Hạo đang đi xuống chân núi,

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  mang theo ánh mắt hâm mộ nói.

  

  “Thế thì chẳng phải là nói. Cậu ta là võ sĩ nội lực,

   thế thì thảo nào. Em sao mà làm đối thủ của của võ sĩ

   nội lực được. Nhưng không đúng chị ơi. Em nhớ ông

   nội từng giảng là cao thủ có thiên phú, cho dù là vừa

   ra đời cũng không thể sinh ra nội lực luôn được.

   Nhưng cậu ta trông bằng tuổi chúng ta, sao có thể

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  được như vậy chứ?”

  

  “Đây cũng là nghi ngờ của chị. Cậu ta còn trẻ như

   vậy lại có được một cơ thể và sức mạnh mà người bình

   thường không có được, hơn nữa còn sinh ra nội lực

   cực kỳ hùng hậu. So sánh ra thì bây giờ chị càng hứng

   thú với thầy của cậu ta hơn rồi đấy. Thầy của cậu ta sẽ

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  ở trình độ nào đây?”

   Võ Cường Hoa Yến nói.

  

  “Vẫn là quay về hỏi ông nội thôi, trong thành phố

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  này lại cất dấu một cao thủ như vậy!”

   Võ Cường Nhất Kiếm sợ hãi than.

  

  Mà sau khi buổi lễ hoàn thành xong, Trần Hạo

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  không để ý đến người nhà họ Trần.

   Anh trực tiếp trở về biệt thự.

  

  “Trần Hạo, không ngờ có nửa năm không gặp

   thôi cậu đã giỏi như vậy. So với đám người nhà họ Vũ

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  còn giỏi hơn!”

   Trên xe, Tần Lam ngồi bên cạnh Trần Hạo, nói.

   “May mắn, có một người thầy tốt.”

  

  “Phải rồi Trần Hạo, lần này cậu trở về với chị đi.

   Cậu không biết bây giờ mỗi ngày ba đều lo lắng cho cậu!

   Tần Lam kéo tay Trần Hạo, nói.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Chị Lam, bây giờ tôi chưa về được. Hơn nữa các

   chị đã nhìn thấy chuyện của tôi, trước mắt đừng nói

   với người khác. Thiệt hơn trong đó tôi đã nói rồi, tôi

   không muốn sự kiên trì suốt nửa năm qua đều trở

  

  thành uổng phí!” Trần Hạo mỉm cười nói.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Được rồi, chị sẽ không nói chuyện này đâu. Thế

   Trần Hạo à, bước tiếp theo cậu định làm gì? Có tiếp

   tục ở lại Hải Dương không? Chị nghe ba nói, người nhà

   họ Vũ đều đi vào tỉnh Hưng Yên rồi, bọn họ quá gần em”

   Tần Lam lại lo lắng nói.

   “Thưa anh, lại là bốn người đó!”

  

  Lái xe trở về, Thẩm Quốc Sơn nhìn thấy bốn người

   áo đen đứng ở cổng, lập tức bất đắc dĩ nói.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Thưa cậu, sao bốn người kỳ quái này lại quen biết

   cậu vậy, cứ như người câm điếc vậy, chỉ gật đầu với lắc

  

  đầu hơn nữa ban ngày ban mặt còn ăn mặc như vậy!”

   Thẩm Quốc Sơn kỳ lạ hỏi.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Mấy ngày trước, Trần Hạo bố trí cho họ ở biệt thự

  

  của mình.

   Tất nhiên là Thẩm Quốc Sơn sẽ hỏi thăm bọn họ.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Thực ra, nói nghiêm túc thì tôi cũng không biết

  

  bọn họ là người nào!”

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Trần Hạo cười khổ.

   “Thế sao cậu còn giữ bọn họ ở lại biệt thự?”

  

  “Hết cách rồi, có một người muốn gặp tôi. Xử lý

   chuyện này xong rồi, bọn họ đang đợi tôi cùng đi đến

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  cuộc hẹn!”

  

  “Nói như vậy thì thật nguy hiểm. Cậu Trần , hay là

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  dẫn theo các anh em cùng đi?”

   Thẩm Quốc Sơn lo lắng nói.

  

  “Không cần, nếu bọn họ muốn gây bất lợi với tôi,

   thì ra tay lúc nào cũng được. Quốc Sơn, ông và hai anh

   em Trương Long Trương Hồ ở lại Hải Dương, quản lý

   các sản nghiệp là được rồi. Tôi đi với bọn họ một chuyến!”

   Trần Hạo hít một hơi thật sâu, nói.

   “Trần Hạo, bọn họ định đưa cậu đi đâu?” Tần Lam lại hỏi.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Trần Hạo lắc đầu.

  

  Anh cũng không biết là định đi đâu, gặp người nào.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  Đợi đến lúc Trần Hạo và Tần Lam sắp vào biệt thự.

   Bốn người thình lình vươn tay ngăn Trần Hạo.

   “Anh đã lấy được tay đấm vua, phải đi thôi!”

   Bốn người bọn họ lạnh lùng nói với Trần Hạo.

  

  “Đi đâu? Với lại cũng phải cho tôi thay quần áo đã chứ?”

   Trần Hạo nhìn bọn họ, cười khổ nói.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Không cần! chúng ta đi!”

   Bốn người lại lạnh lùng nói.

   Bọn họ bắt được bả vai Trần Hạo.

   “Láo xược!”

  

  Thẩm Quốc Sơn tức giận, lập tức vung quyền

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  đánh vào một người trong đó.

   Phanh.

  

  Người nọ chỉ nhẹ nhàng khoát tay, Thẩm Quốc

   Sơn đã bay ra ngoài.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Quốc Sơn đừng động thủ!”

  

  Trần Hạo vội vàng kêu ngừng.

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  “Bốn anh, đi như nào đâu? Cũng không thể đi bộ chứ?”

  

  Bốn người cũng không trả lời, người dẫn đầu lại

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  lấy ra một cái thiết bị, ấn vào cái nút màu đỏ phía trên.

   “Vù vù vù!”

  

  Không bao lâu, từ trên bầu trời xa xôi có một chiếc

  

  Copy nội dung từ truyện 88

  máy bay trực thăng đen thui đang bay đến…

  

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận