Trang chủ Thể loại Ngôn tình Nàng Của Anh

Chương 72: Sốt đến hồ đồ

Nàng Của Anh Băng Tâm Nghiên 9824 chữ 2024-09-02 18:19

  Nói xong, Quý Ngôn đột nhiên mỉm cười với Uyển Dư, "Bác sÄ© Diệp, cô đừng lo lắng, tối nay tôi sẽ không quấy rầy cô với Lục Cá»­u đầu.

  Anh ta đêm nay nhất định sẽ không có khả năng đánh lại cô vì vậy cô có thể làm bất cứ chuyện gì với anh ta a!"

  Vừa nói, Quý Ngôn vừa đưa mắt nhìn Uyển Dư

  Uyển Dư không muốn người khác hiểu lầm mối quan hệ giữa cô và Lục Minh Thành, cô dùng thái độ nghiêm túc nói với Quý Ngôn: “Anh nghÄ© nhiều rồi, tối nay tôi đến chỉ là để giúp cậu trẻ xá»­ lý vết thương, ra tay với một bệnh nhân tôi không có khẩu vị mạnh như vậy!”

  Quý Ngôn bị Uyển Dư chặn đứng họng không nói nên lời, trong lúc ngÆ¡ ngác thì Uyển Dư đã đi lên lầu rồi.

  Quý Ngôn đành ngồi trên ghế sofa trong phòng khách thở dài.

  Uyển Dư có vẻ không hứng thú với Lục Cá»­u lầm, xem ra như hành trình theo đuổi vợ cá»§a Lục Cá»­u vẫn là một chặng đường dài phía trước nha!

  Cá»­a phòng Lục Minh Thành không đóng, Uyển Dư trá»±c tiếp mở cá»­a bước vào.

  Trên người anh chỉ mặc một chiếc áo sÆ¡ mi trắng, phía sau lưng chiếc áo sÆ¡ mi đã không còn nhìn thấy được màu sắc ban đầu rồi, một màu đỏ sậm đến kinh người.

  Khóe mắt Uyển Dư lại bắt đầu chua sót, cô cầm hộp thuốc đi tới bên giường nhẹ nhàng lên tiếng: "Cậu trẻ"

  Không ai đáp lại cô

  Uyển Dư vội vàng đặt hộp thuốc xuống, cô chạm vào trán Lục Minh Thành, trán anh nóng kinh khá»§ng, có lẽ là sốt đến thiếp đi rồi.

  Uyển Dư không dám chậm trễ, cô lấy dụng cụ ra và bắt đầu chữa trị vết thương trên lưng cho Lục Minh Thành.

  Vết thương trên lưng anh còn lớn hÆ¡n lòng bàn tay cô một chút, máu me đầm đìa khiến chua xót.

  Cô thật sá»± càng ngày càng không hiểu anh, anh hận cô như vậy, còn đối xá»­ với cô như một con điểm, xem cô là loại phụ nữa ham vinh phú quý, vậy tại sao anh lại bất chấp bản thân cứu cô chứ.

  Lòng dạ đàn ông mới đúng là như mò kim đáy biển.

  Anh xả mình cứu cô, cô rất cảm kích, nhưng cô cÅ©ng không giống như những nữ chính ngốc nghếch ngọt ngào trong tiểu thuyết, cảm động liền dùng thân báo đáp.

  Cô cÅ©ng có nguyên tắc và sá»± kiên trì cá»§a riêng mình, quan trọng hÆ¡n, cho dù có có dùng thân báo đáp thì cậu trẻ cÅ©ng không trân trọng, ngược lại anh chỉ chế cô bẩn.

  Uyển Dư đã nhiều lần xá»­ lý những vết thương còn kinh hoàng hÆ¡n vết thương ở sau lưng cá»§a Lục Minh Thành, nhưng chưa bao giờ cô lo lắng như lúc này, cô cảm thấy mình đã gần như dốc hết sức lá»±c mới có thể băng bỏ xong vết thương trên lưng anh.

  Đặt lại dụng cụ vào hộp thuốc, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì Uyển Dư liền cảm thấy toàn thân mình nặng nề, Lục Minh Thành quay người lại đè lên người cô.

  Anh phát sốt đến mức ý thức có chút hỗn loạn, hai mắt vô thức nhằm lại, anh mấp máy môi, đột nhiên cần chặt môi Uyển Dư nói: "Uyển Dư, anh muốn em!"

  Môi cá»§a Lục Minh Thành nóng khá»§ng khiếp, anh vừa cần vừa hôn Uyển Dư như thế này khiến cô không kiềm chế được mà run lên.

  Uyển Dư không muốn tiếp xúc gần gÅ©i bất cứ chuyện gì với anh nữa, cô cố gắng dùng tay đẩy anh ra, nhưng nghÄ© đến vết thương đang rỉ máu trên lưng anh, bàn tay đang vươn ra cá»§a cô lại cứng đờ trong không khí.

  Nếu cô đẩy anh ra như thế này, chắc chắn sẽ đụng vào vết thương cá»§a anh, anh bị thương như vậy cÅ©ng là vì cứu cô, cô không thể khiến anh tồi tệ thêm nữa.

  "Cậu trẻ, anh buông tôi ra! Anh sốt đến hồ đồ rồi, anh mau thả tôi ra!"

  Không thể đẩy anh ra, Uyển Dư chỉ có thể cố gắng nói đạo lý với Lục Minh Thành để đánh thức anh: "Cậu trẻ, anh không thể ép tôi đến như vậy! Tôi đã là bạn gái cá»§a Hàn mập rồi, còn anh lại là cậu trẻ cá»§a chúng tôi, anh không thể đối xá»­ với tôi như thế này! "

  Cô là bạn gái cá»§a Hàn Tịnh sao?

  Lục Minh Thành không mở mắt, đôi lông mày lạnh lùng bất giác cau mày..

  Cái danh hiệu này, anh vô cùng không thích.

  Môi anh đã nóng khá»§ng khiếp, mà nhiệt độ trên tay còn nóng hÆ¡n cả môi, ngay lúc này Lục Minh Thành cÅ©ng không biết bản thân mình muốn gì nữa, anh chỉ theo bản năng mà tiến lại gần Uyển Dư.

  Đôi bàn tay to lớn bỏng rát lướt trên ngá»±c cá»§a Uyển Dư rồi xâm nhập vào trước ngá»±c cô, sá»± nhiệt tình nóng bỏng này lập tức thiêu đốt làn da trên ngá»±c cô, khiến tận đáy lòng cô sóng nhiệt dâng trào.

  Đại não cá»§a Uyển Dư trong phút chốc như bị ngưng trệ, trong cái chạm nụ hôn cá»§a anh khiến cô suýt chút nữa quên mất, hôm nay là ngày nào.

  NghÄ© đến lời hứa cá»§a cô với Hàn Tịnh, cô chợt bừng tỉnh, cô đẩy mạnh Lục Minh Thành ra: "Cậu trẻ, anh đừng có như thế này! Tôi không phải con điểm, anh không thể muốn sờ thì sờ, muốn hôn liền hôn!”

  Uyển Dư nghiến răng, cô nhanh chóng thoát ra khỏi người Lục Đình Sân, lúc cô còn chưa kịp ổn định cÆ¡ thể thì đã bị cÆ¡ thể cường tráng cá»§a Lục Minh Thành đè lên lần nữa, lần này, cô bị ép vào tường.

  "Cậu trẻ, anh phát sốt...hồ đồ rồi!

  Lời nói phía sau cá»§a Uyển Dư còn chưa kịp nói ra thì tất cả lời nói cá»§a cô đã bị nụ hôn nóng bỏng cá»§a Lục Minh Thành nuốt chá»­ng.

  Nụ hôn cá»§a anh vừa nóng bỏng vừa nghiêm túc, như thể vạn vật trên đời này biến mất, chỉ còn sót lại nụ hôn nồng nhiệt lặp đi lặp lại này.

  Uyển Dư chỉ biết đắm chìm trong tội lỗi, nhưng cô vẫn không thể dứt ra khỏi cÆ¡n say này được.

  Đột nhiên, đôi bàn tay to lớn cháy bỏng cá»§a Lục Minh Thành không có bất cứ rào càn nào mà che đậy lại trên bộ ngá»±c mềm mại cá»§a Uyển Dư, bọn họ tiếp xúc rất gần như thể là một đôi tình nhân yêu nhau sâu đậm.

  Nhưng người yêu cá»§a cô không phải là Lục Minh Thành, mà là Hàn Tịnh "Cậu trẻ, anh thả tôi ra!"

  Sợ rằng sẽ đụng trúng vào vết thương sau lưng cá»§a Lục Minh Thành, Uyển Dư không dám dùng quá nhiều lá»±c, cô chỉ có thể thấp giọng cầu xin anh.

  Môi cá»§a Lục Minh Thành rời khỏi môi Uyển Dư, đôi môi lướt qua má cô rồi rÆ¡i xuống mang chìm đắm tại cô, mang theo vẻ hoang "Uyển Dư, tôi đói rồi."

  Uyển Dư đột nhiên giác ngộ ra, lý do cậu trẻ vừa hôn vừa sờ mó mình là bởi vì anh đói.

  Cậu trẻ lúc nãy không lẽ lại xem cô như cái móng lợn sao?

  NghÄ© đến đây, Uyển Dư vội vàng nói: "Cậu trẻ, tôi không phải là móng lợn nha! Anh đừng có gặm nhấm tôi nữa! Nếu như anh muốn ăn gì đó, tôi bây giờ đi nấu cho anh có được không?"

  Lời nói cá»§a Uyển Dư dường như đã có tác dụng, Lục Minh Thành thật sá»± chậm rãi buông cô ra, hai mắt anh vẫn nhắm nghiền, nhưng trên mặt lại biểu hiện cá»±c kỳ nghiêm túc, tá»±a hồ đang cố gắng suy nghÄ© đến điều gì đó.

  Một lúc lâu sau, Uyển Dư mới nghe được anh có chút chán ghét nói: "Tôi không ăn móng lợn, móng lợn ăn không ngon đâu "Được...!Uyển Dư nhẹ nhàng trả lời, cô cá»±c kỳ chắc chắn rằng cậu trẻ vừa rồi chính xác đã xem cô như một món ngon nào đó.

  "Cậu trẻ, vậy anh muốn ăn gì? Tôi đi nấu cho anh hay là gọi bên ngoài đây?" Lục Minh Thành vẫn là khuôn mặt chán ghét như cÅ© "Tôi không ăn mì, tôi cÅ©ng không muốn ăn đồ ăn gọi bên ngoài."

  Nhìn Lục Minh Thành như vậy ở trước mặt, Uyển Dư thật sá»± không nói nên lời, cậu trẻ ngày thường lúc nào cÅ©ng ra dáng cao quý, kiêu ngạo, không ngờ một người trưởng thành thận trọng như anh lúc sinh bệnh, vậy là lại trở nên trẻ con như vậy.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận