Trang chủ Thể loại Ngôn tình Nắng Hạ

Chương 1

Nắng Hạ Ngọc Dung 10735 chữ 2024-09-02 17:24

  Vừa mở laptop lên , Nguyệt Anh suýt nữa thì đã phụt thẳng ngụm nước vừa mới nhấp được một tý vào thẳng màn hình laptop . Hôm nay là ngày tra điểm thi Tuyển sinh vào 10 . Vì vậy , cô đã lựa chọn quán cà phê tên " Mơ" này là địa điểm cho cô tra cứu điểm thi .

  Nơi dây không gian yên tĩnh , rất hợp với cô. Đặc biệt cách bày trí cây xanh trong quán mặc dù nhiều nhưng không quá khiến người ta cảm thấy rối mắt mà rất dễ chịu phần nào . Ngay lần đầu cô vào đây là cô cảm thấy vậy rồi.

  Chỉ có điều là mới mở máy lên đã có 99+ tin nhắn từ Messenger . Tất cả đều từ những người bạn "thân thiết" của cô . Đặc điểm chung của những tin nhắn ấy đều xoay quanh chủ đề là

  " Lần này Nguyệt Anh có phải thủ khoa không ?"

  Hay là những câu đại loại như

  " Ba năm liên tiếp có thủ khoa , trường mình làm được không ?"

  " Sao thời gian lâu thế , mau lên còn biết điểm nữa !"

  " Cái hệ thống tra điểm này !"

  " Chuẩn bị nào anh em lên mặt dạy đời THCS C thôi . Hôm qua chúng nó nói xấu trường A tụi mình !"

  " Hic hic , không biết năm nay lớp ta đỗ hết không nữa >~<."

  " Bỏ từ hic hic đi bạn ơi , ghê quá !"

  Nhìn những tin nhắn từ ba mươi phút trước đổ lại khiến cô nhức nhức cái đầu sao á . Sao có 40 đứa mà trong 30 phút lại nhắn nhiều vậy. Đang định nhắn gì đó thì cô khựng lại , hơ hơ 40 đứa , mỗi đứa nhắn 2-3 câu thôi là đủ rồi , sao cô lại không nghĩ ra chứ Ngón tay của cô gõ nhẹ lên mặt bàn rất từ tốn và bình tĩnh , không một chút căng thẳng nào cả .

  Nhấp một ngụm trà sữa vị khoai môn , cô nhìn thời gian đang hiển thị là 13 : 57 phút chiều . Đáng lẽ phải là từ 0:00 phút nhưng vì sự cố gì đó phát sinh mà phải đến hai giờ chiều mới có thể vào được trang web tra cứu điểm thi Tuyển Sinh .

  Ngay khi đồng hồ điểm đúng 14 : 00 , cô nhanh chóng nhập tên , số báo danh và mật khẩu . Nhìn màn hình đang xoay tròn , có vẻ mạng hơi yếu . 

  Xung quanh cô cũng không nhiều người cho lắm , nên cô phỏng đoán cũng có người vào đây tra điểm giống cô .

  Hướng ánh mắt của mình nhìn quanh quán cà phê yên tĩnh này , tầm mắt của cô dừng ngay một đám thiếu niên ngồi ở góc phòng . Thấy một đám đông đang xô đẩy cậu trai ở giữa mà cười nói vui vẻ . Cô chẳng bận tâm mà quay lại nhìn điểm số của mình

  " Họ và Tên : Trần Thị Nguyệt Anh Điểm số : môn Toán 10 môn Ngữ Văn 9,5 môn Tiếng Anh 9,8 Tổng điểm : 48,8 Xếp hạng : 1 ."

  Thấy được kết quả như mình mong muốn , cô thở dài một tiếng . Giống như có thứ gì đó đè nặng trong lòng cô giờ đã được giải thoát ra ngoài , khiến cô trở lên nhẹ nhõm hơn bao giờ hết . Bất giác nụ cười của cô đã khẽ mỉm từ khi nào .

  Thật ra lần thi này cô chẳng hề lo lắng chút nào , bởi chưa bao giờ cô thấy đề thi dễ vậy. Ưmm có lẽ đối với Nguyệt Anh là vậy. Với điểm số như này thì nên nói gì ta , quá đã à nha . Nghĩ tới đó thôi mà cô bỗng phì cười rồi.

  Qua ô cửa kính quán cà phê , nhìn hàng xe cộ tấp nập chạy qua lại khiến cô đăm chiêu nhìn dõi theo một lúc lâu . Cảm giác bình yên ấy chưa có được bao lâu thì có tiếng hét từ góc phòng khiên cô giật bắn mình .

  " Tổng điểm 47,4  , anh Kiệt à , anh lần này lại khiến cho anh em chúng em phải ganh tị nhiều rồi đó à nha !"

  " Khao ăn đi chứ ha ! Ha ha ."

  " Từ từ hình như có gì đó sai sai. Mọi người nhìn kìa !"

  " Sao thế ! Không được nên mày không phục à ?"

  " Để tao xem coi ?"

  Những cậu thiếu niên ấy cợt nhả ngay trong quán mà không để ý tới xung quanh. Khiến mấy người xung quanh bất giác tránh xa ra một bước.

  " Đúng đó , xếp hạng 2 thôi. Ôi trời đất ơi lần đầu em thấy anh bị vượt qua đó à nha !"

  " Không biết là thần thánh phương nào đó nhỉ. Là nam hay nữ vậy ?"

  " Mau xem vị "học thần" ấy là ai học ở đâu đi !"

  Một cậu trai trong đó mặc áo thun trắng tròn xoe mắt nhìn xếp hạng của người tên Kiệt mà nói

  " Ê anh Kiệt , hay là anh nhường người ta đó. Bình thương khảo sát thử giữa các trường anh đều hạng nhất mà ? Sao lần này lại tụt xuống hạng 2 vậy ?"

  Những câu nói phía sau ấy cô không để lọt vào tai nữa mà khi nhắc tới cái tên "Kiệt" thì chỉ có Vũ Trọng Tuấn Kiệt , học ở trường THCS B mà thôi .

  Quan trọng là tên của anh ta đã vang danh khắp khu vực này vì sự xuất sắc của bản thân. Điển hình là trong kì thi học sinh giỏi lớp 9 vừa rồi. Ở lĩnh vực môn Vật Lí cậu ta đã xuất sắc dành được giải Nhất thành phố.

  Được nghe kể lại từ các bạn học, cậu ta luôn giữ ở vị trí nhất bảng , chưa ai qua được. Làm biết bao bạn học của cô khi nghe thấy tên cậu cũng e dè cúi đầu.

  Nhưng mà ấn tượng của cô với cậu ấy chỉ đến vậy thôi . Còn lại những gì khác có liên quan tới cậu ta cô không còn biết gì hết.Nhưng cô biết một điều cậu ta đứng nhất ở mấy kì thi giữa các trường ấy là do cô không tham gia. Nếu cô mà thi cậu ta đừng hòng lấy vị trí thứ nhất của cô.

  Nói vậy thôi chứ nếu so sánh giữa cô và cậu thì còn khoảng cách xa. Giải nhất thành phố á , cô cũng có , nhưng là môn Toán chứ Vật lí thì... , cô nhường người khác đi thi rồi. Haizz nhưng mang về chỉ là giải Nhì , tiếc thật sự.

  Nhớ lại những ngày thàng cô dành thời gian ra để thi cuộc thi " Tin học trẻ toàn quốc" lại cảm thấy bức rức. Dù được giải Nhì rồi nhưng cô vẫn không cam lòng. Song sau đợt đó lại  tập chung cho mấy cuộc thi ngoài lề khác , khiến cô không thi được mấy bài thi khảo sát giữa các trường THCS. Cảm thấy có chút tiếc tiếc.

  Thở hắt ra một tiếng nhưng mà ... Sao đám cậu bạn kia lại nhìn cô nhỉ. Nguyệt Anh mới ngẩng đầu lên thì thấy đám thanh niên kia nhìn cô bằng ánh mắt rất chi là ... Không quan tâm tới những ánh mắt ấy nữa , cô lập tức đóng lap top lại . Nhưng cô chưa kịp để đồ vào balo thì có một cậu trai bước tới

   " Chào cậu nha , cậu cho ....mình ...in...infor được....được không ?"

  Giọng nói của cậu trai có chút lắp ba lắp bắp , nếu nhùn kĩ thì hai vành tai của cậu có chút ửng đỏ. Ngại sao , ngại mà vẫn đi xin infor , đúng thật là ! Q

  Nhìn cậu trai trước mặt đây có vẻ "thư sinh nho nhã" nhưng Nguyệt Anh chỉ im lặng thu dọn đồ

  " Thân lắm sao ?"

  Nghe cô nói vấy khiến bạn trai ấy có chút xấu hổ

  " Thì kết bạn đi mới thân !"

  " Không hứng thú !"

  Nhanh gọn lẹ , cô đã khiến cậu trai ấy biến đổi sắc mặt mà trở về chỗ ngồi. Hình như cậu ta đang tức giận nhỉ hay là vì quê khi không xin được infor của cô. Cô không muốn quan tâm vào mấy đứa như này đâu , ngộ lỡ ....

  Thôi không muốn nghĩ nữa. Vậy nên cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc của bản thân , để mau chóng rời khỏi nơi này .

  Phía xa xa , đám mây đen kịt đang kéo tới ngày một gàn. Xách túi đồ rồi đeo lên lưng , vừa hay Nguyệt Anh ngẩng đầu lên . Ánh mắt của cô chạm ngay ánh mắt của chàng trai góc phòng . Cô nhận ra được sự bất ngờ và ngạc nhiên ẩn sâu trong đôi mắt ấy .

  Kiệt đang xoay xoay chiếc chìa khoá trên tay , nhìn mấy đứa xung quanh cứ bỡn cợt suốt khiến cậu phải di chuyển tầm mắt đi hướng khác. Không gian nơi này khá lí tưởng để đến học bài vừa để làm việc , chắc sau này cậu cũng nên tới đây nhiều . Vừa hay ánh mắt cậu lại trực tiếp đối diện với Nguyệt Anh.

  Kiệ hơi sững lại khi bắt gặp ánh mắt ấy của cô . Từ khi vào quán tới giờ , bóng dáng của người thiếu nữ ngồi cạnh cửa kính ấy khiến cậu không khỏi để ý. Dưới bộ quần áo phông đơn giản ấy , có lẽ cô gái ấy khá gầy. Không được , không được , nên dùng từ khác để miêu tả thôi , mảnh mai à ?

  Nguyệt Anh nhanh chóng dời ánh mắt đi trước khi người đó kịp nhận ra điều gì đó bất thường . Giờ cô mới để ý rằng cậu ta cũng có nhan sắc đấy chứ , mỗi tội đeo khẩu trang rồi nên cô cũng không nhìn rõ lắm.

  Nhưng với 15 năm kinh nghiệm xem trai đẹp trên mạng , thì cô cược 5 cái bánh mì về sự đẹp trai ấy. Thật ra cũng chẳng phải sợ cơn mưa sắp sửa kéo tới mà bây giờ cô phải vào siêu thị mua thức ăn cho bữa tối.

  Do bố mẹ cô làm việc ở xa nên hai ba tháng mới về một  lần, mà cô là chị cả , dưới cô còn một cặp song sinh trai gái mới vào lớp 5 . Có thể coi cô đã trưởng thành  trước tuổi so với bạn bè đồng trang lứa , điều đó rất chi là  bình thường .

  Giữa dòng người xô bồ náo nhiệt ấy , ngẩng đầu nhìn trời cao mà không khỏi cảm thán . Nhìn mây đen đang ngày một kéo tới nhiều hơn . Cô nhanh chóng bước vội về nhà . Để từ đây về nhà chỉ mất 12 phút đi bộ nên cô cũng chẳng cần bắt xe .

  Trên con đường đi ấy, gió đã bắt nổi  lên ngày một lớn hơn . Nhìn cơn dông đang kéo tới mà sắc mặt của Nguyệt Anh đanh lại , hình như là chưa thu dọn quần áo thì phải. Không biết mấy đứa ở nhà có chịu để ý tới ngoài trời không nữa.

  Cô vừa che ô vừa xách túi rau củ quả , trên lưng còn đeo ba lô đựng laptop nữa .Mưa nặng hạt rơi từng giọt xuống mặt đường , thỉnh thoảng lại bắn một chút nước lên gấu quần của Nguyệt Anh.

  Khoảng độ gần 200 mét nữa là tới nhà , cô đang đi ở mép đường . Có lẽ điều đó rất bình thường cho tới khi chiếc xe ô tô đen lao vút qua . Một tiếng "ào" .

  Nước từ mặt đất trong tích tắc đã tạt thẳng lên người cô. Chỉ trong chốc lát người cô ướt sũng giống như con chuột chui từ cống thoát nước đi lên. Ngó từ trước ngó về sau rồi ngó chính bản thân mình  .

  Cô chẳng biết kêu la với ai mà chỉ biết lặng thinh về nhà . Dù vậy cô cũng đã kịp ghi nhớ biển số xe XX-YY XX . Thù này chắc chắn cô sẽ trả . Nguyệt Anh cô chắc chắn sẽ chẳng để chuyện này im như vậy .

  Dõi theo chiếc xe đã chạy  đi xa dần mà lòng cô cảm thấy tức giận hơn . Thật ra nếu họ dừng xe và quay lại xin lỗi thì cô cũng sẽ nguôi ngoai đi đôi chút . Nhưng với thái độ ấy thì muốn bỏ qua á . Mơ đi cưng !

  Cô không phải thánh mẫu mà phải tha thứ . Biết vậy nhưng cô vẫn phải cố gắng lết cái thân đã tàn một nửa để trở về nhà .

  Ngồi trên xe ô tô , Kiệt suy tư nhìn đi đâu đó. Có lẽ ngay giây phút cậu nhìn thẳng vào đôi mắt ấy của cô gái đó , thì trong cậu đã nảy chồi lên một cảm giác khác lạ rồi. Theo như quan sát của cậu thì chắc cô gái ấy cũng đến đây để tra điểm nhỉ. Không biết có học chung trường với cô không nữa , mong sao cô và cậu lại có duyên.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận