Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngân Hà Tĩnh Lặng

Chương 61

  Chương 61

  Dịch: CP88

  ***

  An Hạ gọi video với Yến Bắc Thần xong thì rời biệt thự về nhà.

  Cô về nhà vừa kịp lúc Tiêu Tiêu tan học, An Hạ bèn đến thẳng nhà trẻ đón cô bé. Bình thường Tiêu Tiêu đều được An Thanh đón, hôm nay nhìn thấy là An Hạ thì hai mắt sáng lên, lon ton chạy tới. An Hạ cười nhìn cô bé, giang tay đón lấy.

  Tiêu Tiêu nằm trong lòng An Hạ ngó trái ngó phải, hỏi: "Chú Yến đâu ạ?"

  Gần đây mỗi lần An Hạ đến đón đều có Yến Bắc Thần đi đằng sau. Mà chỉ cần có Yến Bắc Thần thì ngày hôm đó chắc chắn sẽ được ăn ngon, được đi chơi. Tâm tư của trẻ con rất đơn giản, sau mấy lần đi chung đã coi Yến Bắc Thần thành người thân thiết rồi.

  Nghe Tiêu Tiêu hỏi vậy, An Hạ lắc đầu ý nói Yến Bắc Thần không có đây, Tiêu Tiêu thấy vậy thì ánh mắt thoáng thất vọng, nhưng rất nhanh, cô bé lại ôm lấy cổ An Hạ, thủ thỉ làm nũng với cô.

  "Dì ơi, con nhớ dì lắm đó."

  Ý cười trên mặt An Hạ càng đậm hơn.

  Sau khi được phẫu thuật, đứa nhỏ đã khoẻ mạnh hơn trước đây rất nhiều, cũng nặng hơn cao hơn. An Hạ bế cô bé không dễ như trước nữa, vì thế sau khi bày tỏ tình thương với dì, Tiêu Tiêu chủ động nhảy xuống. Hai người nắm tay đi về nhà, vừa đi Tiêu Tiêu còn vừa bàn với An Hạ tối nay sẽ ăn gì.

  "Có thể ăn sườn chua ngọt không ạ?" Tiêu Tiêu hỏi.

  "Con còn muốn ăn rau cải xanh nữa." Tiêu Tiêu lại nói.

  An Hạ gật đầu.

  Tiêu Tiêu cười hì hì bàn xong thực đơn bữa tối nay với dì, An Hạ nhìn đứa nhỏ hoạt bát khoẻ mạnh, dưới ánh nắng chiều, ánh mắt mang theo ý cười trở nên vô cùng dịu dàng.

  -

  Đã lâu rồi An Hạ không ăn cơm với chị gái và Tiêu Tiêu.

  Hôm nay cô có thời gian về nhà ăn cơm, đã nhắn tin báo với An Thanh từ sớm. Hôm nay An Thanh làm ca ngày, biết tin này cũng tan làm sớm trở về.

  Lúc An Thanh về đến nhà, An Hạ đang bận rộn trong bếp. An Thanh đi vào bếp, hàng xóm láng giềng cũng đã lâu rồi không thấy An Hạ, đang trò chuyện với cô. Nhưng cô không thể nói, chỉ có thể gật đầu hoặc lắc đầu đáp lại bọn họ.

  Sáu giờ chiều là lúc khu nấu nướng đông đúc huyên náo nhất, các nhà đều đến đây chuẩn bị cơm tối, tiếng nước chảy tiếng xào nấu lẫn trong tiếng nói cười, khói dầu nghi ngút, hương thơm lan tràn.

  An Thanh đứng ở cửa, nhìn bóng lưng bận rộn đơn độc của An Hạ, cô ấy đi tới, khoác tay lên vai cô, hỏi.

  "Có cần hỗ trợ không?"

  An Thanh vừa lên tiếng, những hàng xóm xung quanh đều lên tiếng chào hỏi.

  "An Thanh về rồi đấy à?"

  "Hôm nay về sớm nhỉ."

  "Chắc là biết em gái về ăn cơm nên tan làm sớm có đúng không?"

  "Lâu rồi không gặp cả hai chị em ở đây."

  "Rất tốt rất tốt."

  Từ khi đến thành Nam, An Hạ và An Thanh luôn sống trong khu nhà cũ này, mà những hộ gia đình ở đây hầu hết là những cô bác lớn tuổi, mọi người đều chân thành mà nhiệt tình, thích trò chuyện với nhau, cũng rất năng nổ giúp đỡ người khác. Lúc An Hạ mới đến đây chỉ có hơn mười tuổi, An Thanh cũng vừa đến tuổi trưởng thành. Hiện tại, hai chị em đều đã lớn, hàng xóm làng giềng coi như đã nhìn bọn họ lớn lên.

  An Thanh cười trả lời từng câu hỏi một, cô ấy chỉ đến hỗ trợ, nhưng trước giờ cô ấy vốn không giúp được chuyện gì trong bếp, chủ yếu đóng vai trò trung gian giao tiếp của An Hạ và hàng xóm láng giềng.

  Nhưng dù là thế thì An Hạ cũng rất vui, có chị gái ở đây, nghe mọi người kể những chuyện xảy ra gần đây và cả những chuyện liên quan đến chị gái, cô bỗng có cảm giác quay lại trước kia.

  Cô đã rời khỏi cuộc sống này quá lâu rồi.

  Trong khoảng thời gian này, cô luôn ở trong một căn biệt thự lớn xa hoa, chăm sóc sinh hoạt cho một mình Yến Bắc Thần. Cô quét dọn nhà cửa, nấu nướng đồ ăn, tiếp xúc với những thứ người ở nơi này không thể với đến.

  Nhưng dù đã sống một cuộc sống như vậy trong thời gian dài, thì khi vừa trở về nơi này, một lần nữa chen chúc trong phòng bếp chật chột náo nhiệt, An Hạ biết đây mới là cuộc sống thật sự của cô.

  An Thanh cười đáp lại câu hỏi của hàng xóm, mà mọi người bình thường vẫn gặp An Thanh thường xuyên, chỉ có ít gặp được An Hạ, vì thế mà hỏi An Hạ rất nhiều.

  Hỏi công việc thế nào, có mệt không, có bị bắt nạt không, An Hạ đều cười lắc đầu.

  "Năm nay tiểu Hạ cũng hai mươi rồi nhỉ." Có một bác gái đang rửa rau hỏi.

  "Cháu nhớ là bằng tuổi tiểu Tiệp đó, hai đứa còn thường xuyên đi học với nhau." Có một chị gái kia tiếp lời.

  "Tiểu Tiệp giờ đi học đại học rồi, vẫn là sinh viên đại học." Bác gái kia đáp, "Nhưng nếu tiểu Hạ không đi học nữa thì phải mau tìm ai đó mà kết hôn thôi."

  Bác gái nói xong, mọi người đều cười.

  Đối với chủ đề này, ai đến tuổi đều sẽ bị nhắc. Nghe bác gái nói vậy, An Thanh khoác tay lên vai An Hạ đang không biết phải đối đáp thế nào, cười nói.

  "Tiểu Hạ vẫn còn nhỏ, không vội. Mà chuyện tình cảm này còn phải chờ duyên phận, tới lúc nào hay lúc đó thôi."

  An Thanh nói xong, mọi người đều gật đầu tỏ vẻ đồng tình. Hiện tại không còn là trước đây, con gái đến tuổi chắc chắn phải xuất giá. Hiện tại tình cảm là quan trọng nhất, sau đó là cần quan tâm gia đình xứng đôi, dù sao không cần biết là thế nào, rồi cũng sẽ tìm được người phù hợp thôi.

  Đề tài này không nhắc lâu, cũng dần bị mọi người cho qua. An Hạ đã làm xong đồ ăn, An Thanh chào tạm biệt từng người hàng xóm rồi phụ An Hạ bê đồ quay về.

  -

  Thời gian này An Thanh làm ca sáng.

  Bốn giờ sáng đi làm, chạy xe đến tận tối. Tuy nghề lái taxi này rất tự do, nhưng phải giữ tinh thần tỉnh táo cả ngày cũng là một chuyện rất tốn sức.

  Hôm nay An Hạ về nhà, hai mẹ con cũng lâu rồi mới được ăn cơm do cô nấu, An Thanh ăn đến là vui vẻ, còn uống một chén rượu. Ăn tối xong, An Thanh tắm rửa rồi về phòng ngủ. An Hạ và Tiêu Tiêu thu dọn bát đũa, sau đó hai dì cháu xuống dưới tầng chơi thêm một lát.

  Tiêu Tiêu cực kỳ yêu quý An Hạ, không chỉ vì cô là dì của cô bé, mà còn vì An Hạ sẽ chơi với cô bé. An Hạ rất khéo tay, các bài tập thủ công ở nhà trẻ đều là An Hạ hỗ trợ Tiêu Tiêu hoàn thành. Hơn nữa An Hạ cũng sẽ chơi với Tiêu Tiêu những trò chơi mà các bạn ở nhà trẻ chơi. Thi thoảng An Hạ còn cho cô bé mấy viên đá xinh xinh, hay con hạc giấy rất đẹp đẽ nào đó, còn có thể làm mấy bao cát nho nhỏ. Đây đều là những món đồ chơi từ thời An Hạ còn nhỏ, Tiêu Tiêu học từ cô rồi đến nhà trẻ dạy lại các bạn.

  Nhờ vậy mà cô bé làm quen được rất nhiều bạn tốt.

  Trò nhảy ô lần này cũng là An Hạ dạy cô bé chơi. Hai người đứng dưới sân, dùng phấn vẽ các ô, nhờ ánh sáng chiếu ra từ một chiếc bóng đèn trong sân mà chơi hơn tiếng rồi vẫn không chán.

  Chẳng mấy chốc đến tám giờ, Tiêu Tiêu đã chơi cả chiều, lại thêm vừa rồi nhảy nhót hồi lâu, đã tiêu hao hết thể lực, được An Hạ bế về nhà.

  Về đến nhà, An Hạ giúp Tiêu Tiêu đánh răng đi tắm, sấy tóc rồi bế cô bé nằm lên giường.

  Tuy An Hạ không có việc gì là không làm được, nhưng cô không thể nói, nên có vài việc vẫn không thể làm, ví như buổi tối trước khi đi ngủ, cô sẽ không thể kể chuyện ru ngủ Tiêu Tiêu.

  Nhưng dù là vậy thì An Hạ vẫn sẽ nằm xuống cạnh Tiêu Tiêu, nhẹ nhàng vỗ về rồi ư hừm một bài hái dỗ cô bé ngủ.

  An Hạ không thể nói, nhưng chỉ là không thể nói, vẫn có thể phát ra âm thanh.

  Giọng của cô rất mềm rất nhẹ, giống như con người cô, cực kỳ dễ nghe, bài hát cô ngâm nga cũng là bài mà Tiêu Tiêu không được học ở nhà trẻ, đều là những bài ca dao lúc trước An Hạ được nghe từ mẹ.

  Tiêu Tiêu dần dần chìm vào giấc ngủ, trước khi ngủ, Tiêu Tiêu nắm lấy tay An Hạ, nhỏ giọng nói: "Dì ơi, hôm nay dì không đi có được không ạ?"

  Động tác vỗ về của An Hạ hơi khựng lại.

  Tiêu Tiêu cố chống lại hai mí mắt sắp sụp xuống.

  An Hạ cúi đầu nhìn cô bé, ánh mắt đen láy nhu hoà. Cô im lặng cười với Tiêu Tiêu, không trả lời, nhưng bàn tay lại tiếp tục vỗ về.

  Dì An Hạ chưa bao giờ dễ dàng đồng ý điều gì, bởi vì nếu đã đồng ý thì nhất định sẽ làm được. Dì không trả lời, chưng tỏ là vẫn sẽ đi. Nhưng trong ánh mắt dịu dàng của An Hạ, Tiêu Tiêu vẫn không chống đỡ được mà nhắm mắt lại. Cô bé ôm theo nồi buồn và sự thoả mãn chậm rãi đi vào giấc ngủ.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận