Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngân Hà Tĩnh Lặng

Chương 64

  Cr art: weibo @阿叔卡今天画了吗Chương 64

  Dịch: CP88

  ***

  Người đi trong bóng tối có cảm giác rất nhạy bén với âm thanh, thậm chí có thể từ một tiếng động nhỏ nhất mà đoán được thay đổi tâm trạng của đối phương. Yến Bắc Thần cũng dừng lại, trong con hẻm thoáng chốc không còn âm thanh, ngữ khí của Yến Bắc Thần lại càng rõ ràng hơn.

  "Em ngạc nhiên gì chứ?" Yến Bắc Thần nói, "Em xứng đáng được bất kỳ ai mến mộ."

  An Hạ ngẩng đầu nhìn về phía tiếng nói của Yến Bắc Thần, không có động tác gì đáp lại.

  Trong bóng tối, An Hạ không thể làm thủ ngữ, lại không được dùng điện thoại để nói ra những suy nghĩ của mình, khiến cô cảm giác như bản thân bị trói tay chân ném vào biển. Bốn phía đều là nước biển có thể dìm chết người ta, mà cô thậm chí không có cả sức để quẫy đạp.

  Năm nay An Hạ hai mươi tuổi, giống như hôm nay ở phòng bếp, mọi người trêu chọc cô đã đến tuổi lấy chồng. Tuy cô nhìn nhỏ người, nhưng cũng không phải hoàn toàn không biết gì về chuyện tình cảm trai gái.

  Trái lại ở tuổi này của cô, đúng là độ tuổi thích hợp để hẹn hò yêu đương.

  Ngay lần trước đi tham quan trường đại học X, những sinh viên bằng tuổi cô có rất nhiều người đã tìm được đối tượng cho mình. Lên đại học rồi, không cần chỉ đâm đầu vào học, đã có thể hẹn hò yêu đương rồi.

  Tuy An Hạ không học đại học, nhưng tuổi của cô cũng tăng lên giống những bạn đồng trang lứa đã lên đại học khác.

  Cô hoàn toàn không trốn tránh chuyện tình cảm này, có lẽ cô sẽ nói với chị gái, nói với Tiêu Tiêu, nhưng cô không ngờ người đầu tiên tán gẫu chuyện này với cô lại là Yến Bắc Thần.

  Có lẽ đúng là Lý Văn Tiệp thích cô.

  Ngày cấp ba còn ngây ngô không nhận ra, nhưng sau lần Lý Văn Tiệp đến đại trạch của nhà họ Yến, số lần tiếp xúc của bọn họ càng ngày càng nhiều, cô càng ngày càng hiểu rõ tình cảm của mình, cũng dần nhạy bén với sự đối xử khác biệt của người khác với bản thân.

  Giống như lời của Yến Bắc Thần, Lý Văn Tiệp thích cô, đây có lẽ là câu tỏ tình mà hôm nay Lý Văn Tiệp định nói với cô.

  Nhưng cô không muốn lời này phát ra từ miệng Yến Bắc Thần.

  Cô và Yến Bắc Thần là mặt hồ nước và sao trên trời. Vào ban đêm, mặt hồ sẽ có được khoảnh khắc ngắn ngủi bắt lấy ánh sao phản chiếu, nhưng cũng chỉ là hư ảo mà thôi.

  Không ai có thể vớt lấy ánh sao trên mặt nước, cô cũng không bao giờ có được Yến Bắc Thần.

  Ở thời điểm mà bản thân ôm ấp mong ước và khát khao với hắn, cô không mong hắn giống như một người đứng xem, nói với cô bên bờ hồ có một ngọn cỏ nhỏ thích cô.

  Cô không muốn Yến Bắc Thần nhìn ra tình cảm của mình, lại càng không muốn nói chuyện tình cảm của người khác dành cho cô với Yến Bắc Thần.

  Có lẽ sau này sẽ có thể, nhưng không nên là vào lúc này, khi cô vừa nhận ra tình cảm của mình dành cho hắn.

  Cô luôn để tâm đến tâm trạng của người khác nhiều hơn là của bản thân, nhưng kể cả khi cô không thể nói, kể cả cô kiên cường đến mấy thì vẫn sẽ đau lòng.

  Chẳng qua sớm muộn gì cô cũng phải đi qua cánh cửa này.

  Bởi dù bây giờ cô trốn tránh, hay sau này vẫn muốn trốn tránh, thì cô vẫn sẽ phải trơ mắt mà nhìn Yến Bắc Thần mỗi lúc một cách xa cô.

  Đây có lẽ chính là cơ hội để chặt đứt tất cả.

  An Hạ đứng trong bóng tối, nhịp thở dường như đã bị lời của Yến Bắc Thần làm cho rối loạn. Nhưng không rối loạn quá lâu, cô đã bình ổn lại tâm trạng, một lần nữa lục tìm điện thoại trong túi.

  Cô nên gõ chữ gì cho Yến Bắc Thần đọc đây?

  Cô nên nói với Yến Bắc Thần, đúng vậy, Lý Văn Tiệp thích cô. Hẳn là cô nên dùng vẻ mặt bình thản như thường mà tán gẫu chủ đề này với hắn.

  Tiếp tục tán gẫu, giống như bao chủ đề ngày thường khác của hai người.

  

  An Hạ chạm đến chiếc điện thoại cũ, ngón tay sờ lên đường nứt màn hình, vừa định rút nó ra để trả lời câu hỏi của Yến Bắc Thần thì đã nghe Yến Bắc Thần nói.

  "Đừng đồng ý."

  An Hạ khựng lại.

  Tiếng quần áo cọ xát nghe rất rõ ràng, Yến Bắc Thần đoán được cô lại định rút điện thoại ra, bèn lên tiếng cắt đứt.

  Bảo mẫu nhỏ luôn rất nghe lời hắn, nghe thế thì dừng động tác, không còn tiếng gì phát ra nữa.

  Con hẻm lại trở về yên tĩnh, giọng nói của Yến Bắc Thần trầm thấp mà vững vàng, hắn quay về phía An Hạ, còn hơi cúi đầu như ngày thường vẫn nói chuyện với cô.

  "Tôi không có lý do gì cả." Yến Bắc Thần nói.

  "Nhưng đừng đồng ý."

  Giọng điệu mang theo sự quyết đoán của mọi ngày.

  Dùng một câu để quyết định thay cho An Hạ, giống như bình thường bảo cô uống trà sữa hay ăn kem mà thôi.

  Nhưng đối với chuyện tình cảm, hắn không phải thiếu gia của cô, lẽ ra hắn không có quyền quyết định thay cho bảo mẫu nhỏ.

  Yến Bắc Thần nói xong, con hẻm lại trở về yên tĩnh.

  Đêm tháng năm, trong hẻm có gió mát lùa qua, quét qua hai người.

  Yến Bắc Thần đứng tại chỗ một lát, không biết đã qua bao lâu, tiếng sột soạt của quần áo lại truyền đến.

  An Hạ cầm tay hắn.

  Ngón tay của bảo mẫu nhỏ thon dài mà tinh tế, ngón tay còn dài hơn cả lòng bàn tay, lòng bàn tay lại mang theo độ ấm giống như con người cô. Hai người nắm tay nhau, à không, là cô nắm tay hắn rồi đi về phía trước.

  An Hạ không thể nói, cô không lên tiếng trả lời, nhưng động tác của cô đã thay cho câu trả lời rồi.

  Yến Bắc Cực được bóng dáng nhỏ bé đó nắm tay dắt đi.

  Trước mặt vẫn tối om, bảo mẫu nhỏ nhẹ nhàng mà nắm lấy tay hắn. Yến Bắc Thần ngửa mặt tận hưởng làn gió mát lành, rảo bước về phía trước, đi được một lát, Yến Bắc Thần chợt nói.

  "À suýt thì quên mất, tôi sợ tối mà nhỉ."

  An Hạ: "..."

  Yến Bắc Thần vừa dứt lời, liền như thật sự sợ tối, ngón tay luồn vào giữa những ngón tay của cô, mười ngón đan nhau.

  Tại thời khắc này, An Hạ bỗng cảm nhận được một Yến Bắc Thần không giống với Yến Bắc Thần của lúc trước.

  Lòng bàn tay hắn có mồ hôi.

  --- Lời tác giả ---

  Vì sao nam chính lại nói lời đó, đến thời điểm tỏ tình tiếp theo mọi người sẽ hiểu.

  Ps. Màn tỏ tình là cao trào của bộ truyện này, rất nóng lòng muốn viết ra ngay, thế nên lúc trước vội quá, đẩy diễn biến tình tiết đi quá nhanh, kết quả kẹt luôn hai ngày QAQ

  Còn tỏ tình vào lúc nào ấy à, chắc là trong mấy chương nữa thôi.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận