Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 100

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9916 chữ 2024-09-02 18:33

  Từ nhỏ ba anh em nhà họ Kiều đã

   biết An Hiểu là mẹ kế. Tôn trọng bà

   là bởi vì bà là mẹ của Bạch Nhược

   Hy.

   Mẹ của Bạch Nhược Hy chính là mẹ

   của bọn họ. Họ ôm tâm thái này mà

   từ từ đón nhận tình thương yêu của

   bà. Thế nhưng điều này không có

   nghĩa là An Hiểu có thể thay thế vị

   trí của mẹ ruột trong lòng bọn họ.

   Sắc mặt An Hiểu trầm xuống. Ánh

   mắt đầy vẻ giận dữ. Từ sau khi ông

   và mọi người hợp lực đuổi Bạch

   Nhược Hy ra khỏi nhà, Kiều Huyền

   Hạo không thèm quan tâm gì đến

   bà nữa.

   Thái độ của ba anh em tụi nó cũng

   thay đổi. Thậm chí ngay cả Kiều

   Huyền Bân bình thường vốn không

   quan tâm đến chuyện của Bạch

   Nhược Hy cũng thay đổi cách đối

   xử với bà.

   “Huyền Hạo, mẹ đang nói chuyện

   với con đó. Sao con không nói năng

   gì hết vậy?” Giọng nói của An Hiểu

   vẫn dịu dàng dễ nghe như vậy.

   Kiều Huyền Hạo lê bước chân mệt

   mỏi lên lầu.

   An Hiểu nắm chặt tay, cắn cắn môi.

   Ảnh mắt nóng rực như muốn phun

   lửa.

   Cùng ngồi trên ghế sofa ở phòng

   khách lúc này còn có hai người

   Doãn Âm và Doãn Nhụy.

   Doãn Âm cầm điện thoại xem tin

   tức giải trí. Khóe miệng lộ ra nụ

   cười lạnh. Ánh mắt lại nhìn chằm

   chằm màn hình trên tay, khinh khỉnh

   mở miệng: “Xem ra Bạch Nhược Hy

   cũng là một đứa ghê gớm. Không

   những có thể khiến anh em trở mặt

   thành thù mà còn có thể chia cắt

   tình mẹ con nữa đấy.”

   An Hiểu cắn răng, tức giận ngồi

   xuống ghế sofa, lửa giận phừng

   phừng.

   Doãn Nhụy yếu ớt mở miệng: “Chị à,

   chị đừng có nói Nhược Hy nữa.”

   Doãn Âm nhướn mày nhìn về phía

   Doãn Nhụy. Giọng điệu nghiêm

   khắc hơn vài phần: “Cả thế giới này

   có mình em là ngốc nghếch đơn

   thuần nhất thôi. Lương thiện không

   có kết cục tốt đẹp gì đâu. Nhìn xem

   Bạch Nhược Hy giờ đối xử với em

   thế nào? Em còn một mực suy nghĩ

   cho nó?”

   Doãn Nhụy từ từ cúi đầu im lặng.

   An Hiểu nhìn thấy sự lương thiện và

   bất lực của Doãn Nhụy nên cũng rất

   lo lắng. Sau đó bà giơ tay nắm lấy

   tay Doãn Nhụy, vô cùng hổ thẹn nói:

   “Tiểu Nhụy, là dì có lỗi với con, là dì

   nuôi ong tay áo hại con rồi.”

   Doãn Nhụy nhướn mày liếc lên lầu,

   đúng lúc nhìn thấy Kiêu Huyền Hạo

   đã đi lên tới giữa câu thang nên mới

   vội vàng nói với An Hiểu: “Dì à,

   không liên quan gì tới dì hết. Hôm

   nay con cũng gặp Nhược Hy rồi.

   Cậu ấy…

   An Hiểu tức giận hét một câu:

   “Đừng có nhắc tới nó trước mặt dì.

   Coi như dì chưa từng sinh ra đứa

   con này.”

   Kiều Huyên Hạo sững người, bước

   chân đột nhiên dừng lại rôi mau

   chóng xoay người đi xuống.

   Hắn xông tới chỗ Doãn Nhụy, vô

   cùng sốt ruột kéo cánh tay cô ta lại,

   tức giận hỏi: “Nhược Hy ở đâu?”

   ‘A, đau quá. Doãn Nhụy nhăn mày,

   đau đớn giãy giụa, sợ tái mặt, dáng

   vẻ yếu ớt vô lực.

   Kiêu Huyền Hạo cũng nhíu mày.

   Hắn chỉ quá nóng lòng mà thôi

   nhưng đâu có mạnh bạo đến mức

   làm cô ta đau. Lúc trong lòng hắn

   còn đang nghi ngờ thì Doãn Âm và

   An Hiểu đã cuống cả lên.

   An Hiểu: “Huyên Hạo, con bỏ Tiểu

   Nhụy ra. Con làm đau con bé rồi.”

   Doãn Âm: “Vì Bạch Nhược Hy mà

   chú điên rồi sao? Cái con yêu tinh

   hại người đó làm chú lú lẩn cả

   người rồi. Chú nhìn chú bây giờ

   thành bộ dạng gì rồi?”

   Kiều Huyền Hạo căn bản không để ý

   tới hai người này mà chỉ tức giận

   hỏi Doãn Nhụy: “Nói cho tôi biết,

   Nhược Hy đang ở đâu?”

   Doãn Nhụy lộ ra biểu cảm đau khổ

   vô cùng, nhìn qua giống như cánh

   tay đau đớn không chịu nổi, bị dọa

   tới mức run rẩy: “Huyền Hạo, anh

   đừng ép em. Em đã đồng ý với

   Huyền Thạc không nói cho anh biết

   rồi. Huyên Thạc cũng không cho

   phép anh có liên quan gì tới Nhược

   Hy nữa. Anh đừng trách cậu ấy,

   cũng đừng làm phiền bọn họ nữa.

   Nhược Hy là chị ba anh. Anh ấy…”

   Kiều Huyên Hạo không nhịn được

   đẩy tay Doãn Nhụy ra, hét lớn một

   câu: “Cái thằng khốn nạn Kiều

   Huyền Thạc này.”

   Sau khi Doãn Nhụy bị đẩy ra liền

   kêu “a” một tiếng rồi ngã nhào lên

   ghế sofa, cố nén nước mắt xoa xoa

   cánh tay của mình.

   Lúc này, An Hiểu và Doãn Nhụy nhìn

   thấy mà đau lòng vô cùng.

   Hai người vội vàng che chở cho

   Doãn Nhụy. An Hiểu đứng dậy tức

   giận mắng Kiều Huyền Hạo: “Huyền

   Hạo, con vì một đứa con gái mà

   điên điên khùng khùng, giống như

   thằng điên đi khắp nơi cắn người.

   Con xem xem bây giờ mình trở

   thành bộ dạng gì rồi. Cái con hồ ly

   tinh Bạch Nhược Hy này câu mất

   hồn con rồi sao? Hay là bỏ bùa yêu

   cho con rồi?”

   Kiều Huyền Hạo coi lời An Hiểu như

   gió thoảng qua tai. Hắn chỉ nheo

   mắt nhìn chằm chằm Doãn Nhụy,

   trong lòng không nhịn được cảm

   khái người con gái này quá ghê

   gớm, khiến người khác càng thêm

   ghét Bạch Nhược Hy dễ như trở bàn

   tay.

   Hắn nhìn Doãn Nhụy, lạnh lùng ném

   lại một câu: “Cô không ký hợp đồng

   với công ty điện ảnh của chị cô,

   đúng là tổn thất lớn cho chỉ đấy.”

   Ném lại câu này, Kiều Huyên Hạo

   liền vội vàng xoay người xông ra

   cửa.

   An Hiểu tức giận nắm chặt tay,

   trừng mắt nhìn bóng dáng Kiều

   Huyền Hạo từ từ rời khỏi, không

   cách nào dập tắt được cơn lửa giận

   trong lòng.

   Doãn Âm bất giác thở dài: “Haizz,

   cái con nhỏ Bạch Nhược Hy này quả

   thật hại chết người. Huyền Thạc còn

   đang dưỡng bệnh mà thẳng điên

   này lại muốn đi gây rắc rối với nó

   rồi.

   An Hiểu thầm giật mình, nhất thời

   sợ hãi liên vội vàng xoay người nhìn

   về phía Doãn Âm: “Mau, mau gọi

   chồng con với ông tới. Chúng ta

   cùng đi bệnh viện. Không thể để nó

   hại Huyên Thạc được.”

   Doãn Âm lập tức gật đầu, xoay

   người chạy lên lầu.

   Doãn Nhụy nén nước mắt, nhẹ

   nhàng sờ sờ cánh tay rồi nói: “Dì à,

   con không đi đâu.’

   An Hiểu sờ đầu cô ta, an ủi: “Đứa bé

   ngốc này, quả thật là làm khó con

   rồi. Con ở nhà nghỉ ngơi đi. Tất cả

   đều có dì lo.”

   Doãn Âm cắn môi, chầm chậm lau

   nước mắt.

   Bệnh viện

   Y tá đưa cơm tối tới. Bạch Nhược

   Hy không có tâm trạng ăn cơm, còn

   Kiều Huyền Thạc chỉ ăn qua loa một

   chút. Sau khi uống thuốc liền tiếp

   tục truyền nước biển.

   Bạch Nhược Hy đang sắp xếp đồ

   đạc trên giường.

   Kiều Huyền Thạc đứng dưới bình

   truyên nước, giữ vai bị thương lại rồi

   từ từ hoạt động cánh tay.

   Cảm giác đau đớn âm ỉ nhưng

   không ảnh hưởng tới động tác linh

   hoạt của cánh tay.

   Bạch Nhược Hy sắp xếp giường

   chiếu xong rồi đứng dậy. Lúc này,

   Kiều Huyền Thạc liền vội vàng

   buông tay xuống, không động đậy

   nhìn cô.

   Bạch Nhược Hy nhíu mày, nghi ngờ

   nhìn chỗ vai bị thương của hắn:

   -Anh ba, anh đang làm gì vậy?”

   Trên mặt Kiều Huyền Thạc không

   có chút cảm xúc nào, lạnh nhạt nói:

   “Nằm trên giường quá lâu nên

   muốn đứng một chút.”

   “Muốn ngủ không?”

   “Không mệt.” Kiều Huyền Thạc đi

   đến trước cái tủ đầu giường. Một

   tay cầm lấy ly nước không chuẩn bị

   đi rót nước.

   Bạch Nhược Hy lập tức đi qua giành

   lấy cái ly trong tay hắn: “Em rót

   nước cho anh, tránh bị phỏng.”

   Kiều Huyền Thạc cúi đầu, từ trên

   nhìn xuống gương mặt xinh đẹp của

   cô rồi cứ thế mà im lặng nhìn.

   Bạch Nhược Hy ấn bình nước nóng

   rồi nói: “Cả ngày anh đều ngủ,

   đương nhiên là không biết mệt rồi.”

   “Nếu em mệt thì đi ngủ trước đi.”

   Kiều Huyền Thạc thì thâm.

   “Mệt nhưng anh không ngủ thì sao

   em dám ngủ được?” Bạch Nhược

   Hy đưa cốc nước tới trước mặt hắn:

   “Uống đi cho ấm người.”

   “Em chắc chứ?” Kiều Huyền Thạc

   nhướn mày, nhìn ly nước cô đưa tới.

   Bạch Nhược Hy nhãn mày, lập tức

   hớp một ngụm trước mặt hắn rồi lại

   đưa sang cho hắn lân nữa: “Em

   chắc chắn.

   “Uống thêm…” Kiều Huyền Thạc dịu

   dàng ra lệnh.

   Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi, nén

   giận mím môi. Không phải chỉ là

   một ly nước nóng thôi sao? Lại còn

   nghi ngờ như vậy?

   Cô lại ngửa đầu uống một hơi. Sau

   khi nuốt xuống, giọng điệu liền trở

   nên lạnh lùng, đưa nửa ly còn lại

   sang cho hắn: “Anh cầm đi. Nếu

   như không tin thì đừng uống nữa.”

   Giọng nói của Kiều Huyền Thạc lộ ra

   chút cảm giác bất lực: Yốn muốn

   để em uống, tôi không khát.”

   Bạch Nhược Hy cả kinh, sững sờ

   nhìn hắn.

   2,

   Cô cười khổ: “Anh đã không uống

   nước cả ngày rồi.”

   Bạch Nhược Hy từ từ cúi đầu. Hai

   tay nắm chặt khiến ly nước ấm lên.

   Tâm tình như xe qua núi, nhấp nhô

   lên xuống, lúc chậm lúc nhanh.

   Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi. https://www.facebook.com/groups/724738185068130


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận