Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 103

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10259 chữ 2024-09-02 18:33

  Hai người bốn mắt nhìn nhau, nụ

   cười trên mặt tràn đây ngọt ngào.

   Tia sáng trong mắt từ từ tiến vào

   trong lòng.

   Bạch Nhược Hy cảm thấy bàn tay

   người đàn ông này rất ấm áp, rất rắn

   chắc, nắm chặt rồi liên không nỡ

   buông tay.

   Việc nắm tay liên tục trong thời gian

   dài khiến Bạch Nhược Hy càng lúc

   càng căng thẳng. Tim đập ngày

   càng nhanh. Ánh mắt của Kiều

   Huyền Thạc giống như từ trường

   hút người khiến cô không thể nào

   dời mắt.

   Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi. Cả

   mặt nóng lên, thẹn thùng nói: “Em đi

   quét dọn nhà cửa một chút. Anh lên

   lâu nghỉ ngơi đi.”

   Kiều Huyền Thạc vẫn không nỡ

   buông tay cô, nhẹ giọng nói: “Cùng

   làm đi.”

   “Nhưng tay của anh…”

   “Không sao. Tôi còn một tay có thể

   cử động.”

   Bạch Nhược Hy gật gật đầu. Hai

   người nhìn nhau cười rồi xoay người

   đi đến phòng khách bắt đầu giở

   mấy tấm vải trắng ra.

   Bụi bặm phiêu phiêu bay nhưng vẫn

   không ngăn được tâm tình kích

   động của hai người.

   Bạch Nhược Hy phát hiện cánh tay

   bị thương của Kiều Huyền Thạc

   không hề gây trở ngại gì lớn, hai tay

   vẫn có thể làm việc được.

   Có thể là do anh nhịn đau, cũng có

   thể thật sự sắp hồi phục rồi.

   Sắp xếp phòng khách xong xuôi,

   Bạch Nhược Hy liền lên lâu dọn dẹp.

   Khi đi đến hành lang tầng hai, cô

   liền dừng lại một hồi rồi căng thẳng

   mở miệng: “Anh Ba, anh muốn ngủ

   ở phòng đó không?”

   “Em thích là được.” Giọng nói hào

   hùng của anh vọng tới.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng vân vê

   góc áo rồi vội vàng nói: “Vậy anh

   ngủ ở phòng kế bên em đi. Có gì thì

   gọi em.”

   Nói xong, cô lập tức xoay người đi

   vào phòng.

   Kiều Huyền Thạc dưới lầu sững

   người.

   Chia phòng ngủ sao?

   Sắc mặt anh tối sầm. Ánh mắt cũng

   trở nên sâu thẳm. Sau hồi lâu, anh

   mới từ từ nhìn lên lầu hai, nỗi thất

   vọng tràn ngập trong lòng.

   Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại

   vang lên.

   Tiếng chuông khiến Kiều Huyền

   Thạc giật mình tỉnh lại. Anh móc

   điện thoại ra rồi cúi đầu nhìn số

   điện thoại trên màn hình. Sau đó

   anh ngẩng đầu nhìn lên lầu hai một

   lần nữa, buông tấm vải trong tay

   xuống rồi vừa nghe điện thoại vừa

   đi ra ngoài ban công.

   Sau khi ấn nút nghe, còn không đợi

   anh lên tiếng, giọng nói giống như

   sư tử đực đang tức giận kêu gào

   của Kiều Huyền Hạo vang lên: “Kiều

   Huyền Thạc, mày mang Nhược Hy

   đi đâu rồi? Lập tức mang về cho

   tao.”

   “Anh Hai.

   “Nhược Hy ở đâu?”

   “Anh tìm vợ em có chuyện gì

   không?” Kiều Huyền Thạc nhấn

   mạnh từ vợ này.

   Kiều Huyền Hạo dừng lại nhưng vẫn

   thấp thoáng nghe được tiếng thở

   gấp nặng nhọc và cơn tức giận

   dâng trào cách một tâng sóng điện

   của anh.

   “Nhược Hy đã ký tên ly dị rồi. Mày

   tha cho cô ấy đi.” Sau khi Kiều

   Huyền Hạo suy nghĩ kỹ càng, giọng

   nói liền hòa hoãn trở lại, thêu thào

   van xin: “Coi như anh xin chú,

   Nhược Hy không thích chú. Cô ấy

   có quyền truy cầu hạnh phúc của

   mình, cũng có quyền theo đuổi

   tương lai của cô ấy.”

   “Những thứ này em sẽ cho cô ấy.”

   “Kiều Huyền Thạc, mày đừng có quá

   tự phụ. Mày dựa vào cái gì mà cho

   cô ấy hạnh phúc? Mày dựa vào cái

   gì mà đòi cho cô ấy tương lai? Mày

   biết cô ấy muốn gì sao? Mày biết

   trong lòng cô ấy nghĩ gì sao?”

   “f ”

   … Kiều Huyền Thạc im lặng.

   “Cái gì mày cũng không biết thì mày

   dựa vào gì?”

   Kiều Huyền Thạc nhìn bầu trời đêm

   bên ngoài ban công. Ngôi sao lác

   đác chiếu sáng trên bầu trời nhưng

   vẫn không thể thắp sáng cả trời đất.

   Tâm trạng nặng trĩu khó lòng giải

   thích. Lời chất vấn của Kiều Huyền

   Hạo vẫn luôn lớn vởn bên tai anh.

   Kiều Huyền Hạo tức giận hỏi tiếp:

   “Mày dựa vào cái gì mà giành

   Nhược Hy? Chỉ dựa vào quyền cao

   chức trọng của mày hay là dựa vào

   súng trong tay? Tao nói cho mày

   biết, Kiều Huyền Thạc, mày…”

   Kiều Huyên Hạo còn chưa nói xong,

   Kiều Huyên Thạc đã lạnh nhạt phun

   ra một câu: “Dựa vào việc em cũng

   yêu cô ấy như anh vậy.”

   Kiêu Huyền Hạo im lặng.

   Kiêu Huyền Thạc châm chậm nhắm

   mắt, hít thở sâu bầu không khí mát

   lạnh bên ngoài. Mà trong lòng anh

   đau đớn từng cơn.

   Anh cảm thấy hổ thẹn với Kiều

   Huyền Hạo nhưng trong tình cảm, ai

   lại không ích kỷ?

   “Tuy em nhanh chân đến trước

   nhưng em sẽ tận lực làm mọi thứ

   có thể để khiến Nhược Hy được

   hạnh phúc.”

  

   Nói xong, Kiều Huyền Thạc lập tức

   ngắt máy.

   Anh không có năng lực chính diện

   cạnh tranh với Kiều Huyền Hạo. Anh

   biết rõ, trong lòng Bạch Nhược Hy vị

   trí của anh vốn không sánh bằng

   anh Hai.

   Đêm, vô cùng tịch mịch. Gió lạnh

   thổi từng cơn.

   Ngày hôm nay Bạch Nhược Hy bận

   rộn tới rất khuya mới ngủ.

   Sau khi ngã xuống giường, cô liền

   đánh một giấc đến khi mặt trời lên

   cao.

   Mơ mơ màng màng bò dậy từ trên

   giường, lúc nhìn thấy ánh mắt trời

   chói chang bên ngoài ban công cô

   mới hoảng sợ, sau đó vội vội vàng

   vàng tìm điện thoại. Khi nhìn đồng

   hồ rồi, cả người liên trở nên ngây

   ngốc.

   Đã là hơn mười giờ sáng ngày hôm

   sau.

   Bữa sáng, vệ sinh phòng khách, còn

   có mua sắm vật dụng hằng ngày.

   Còn rất nhiều việc cô chưa làm

   xong.

   Bạch Nhược Hy vội vàng xuống

   giường, rồi dùng tốc độ nhanh nhất

   chạy vào phòng vệ sinh đánh răng

   rửa mặt.

   Chải sơ qua đầu tóc một chút, vừa

   cột tóc cô vừa chạy ra ngoài cửa.

   Đang vội vội vàng vàng chạy như

   bay xuống lầu nhưng khoảnh khắc

   đứng ở đầu cầu thang cô liền ngây

   ngốc cả người.

   Kiêu Huyền Thạc câm chén đũa từ

   trong nhà bếp ra, liếc nhìn cô một

   cái rồi dịu dàng nói: “Lại đây ăn

   sáng đi.

   “ ”

   Bạch Nhược Hy có chút lúng túng.

   Sau khi cô sửa sang đầu tóc xong

   xuôi mới từ từ đi vê phía bàn ăn.

   Lúc đi qua phòng khách cô quẹt tay

   lên ghế sofa và bàn trà một cái.

   Không có một hạt bụi nào.

   Tâm tình càng khó cách nào bình

   tính lại.

   Kiều Huyền Thạc bưng chỗ cháo

   cuối cùng ra rồi ngồi xuống, bắt đầu

   múc cháo.

   Bạch Nhược Hy đi qua, vội vàng

   cầm lấy cái chén trong tay anh:

   “Anh Ba, để em làm cho.”

   “Ừ” Kiều Huyền Thạc đưa chén

   cháo cho cô.

   Bạch Nhược Hy ngại ngùng múc

   cháo. Trong lòng lại vô cùng nghi

   ngờ, bánh bao trên bàn, sữa bò,

   cháo rốt cuộc là từ đâu đến?

   Nhưng cô dậy quá muộn, cảm thấy

   bản thân quá lười biếng rồi, còn để

   cho chồng đang bị thương dậy sớm

   làm việc. Cô không có mặt mũi nào

   mở miệng hỏi.

   Bạch Nhược Hy để chén cháo

   xuống trước mặt anh rồi nhỏ giọng

   hỏi: “Anh Ba, anh dậy từ sớm rồi

   sao?”

   “Ừ, không ngủ được nên dậy sớm vệ

   sinh một chút, thuận tiện ra ngoài

   mua chút đồ ăn sáng.” Kiều Huyền

   Thạc nhẹ nhàng nói.

   Bạch Nhược Hy nhìn gương mặt

   lạnh lùng nghiêm trang của anh,

   không cách nào tưởng tượng được

   việc anh thức sớm làm vệ sinh rồi

   nấu ăn.

   Lần đầu tiên đơn độc sống chung

   với người đàn ông này với tư cách

   vợ chồng, có lẽ giữa hai người có

   quá nhiều quá nhiều chỗ còn chưa

   hiểu rõ đối phương.

   “Vết thương của anh đã đỡ chưa?”

   Bạch Nhược Hy cũng múc cho mình

   một chén cháo, sau đó ngồi xuống

   trước mặt anh, cẳng thẳng nhìn vai

   người nào đó.

   “Vết thương nhỏ mà thôi, uống

   thuốc đúng giờ sẽ rất mau khỏi lại.”

   Kiều Huyền Thạc rút ví tiền ra từ

   trong túi rôi móc ra hai tấm thẻ đưa

   cho Bạch Nhược Hy: “Cầm đi.”

   “Cái gì vậy?” Bạch Nhược Hy buông

   muỗng xuống rồi giơ hai tay nhận

   lấy, nghi hoặc nhìn chằm chằm vào

   hai cái thẻ trong tay.

   Kiều Huyền Thạc gấp ví tiền lại rồi

   cho vào túi: “Một cái là thẻ lương,

   một cái là thẻ lợi tức từ tập đoàn

   nhà họ Kiều. Tôi chưa kiểm tra xem

   bên trong có bao nhiêu tiên, nhưng

   chắc là đủ dùng.”

   Bạch Nhược Hy cầm lấy hai tấm thẻ

   trong tay mà sững sờ không động

   đậy. Tâm tình khó thể nào bình tĩnh

   lại.

   Thẻ lương của chồng sao?

   Loại hành động nhìn qua có vẻ bình

   thường này lại khiến cả người cô

   đều ngập tràn hạnh phúc.

   Kiều Huyền Thạc lấy bánh bao cắn

   một cái rôi nhướn mày nhìn bộ dạng

   thân thờ của Bạch Nhược Hy, sau

   đó không nhịn được lại nhíu mày:

   “Sao vậy?”

   Bạch Nhược Hy giật mình tỉnh lại.

   Cả mặt đều nóng như phát sốt, bên

   môi thấp thoáng nụ cười. Cô nắm

   chặt hai tấm thẻ trong tay rồi đặt

   tay lên đùi, thì thâm nói: “Anh Ba,

   anh không sợ em xài hết tiền của

   anh sao?”

   Khóe miệng Kiều Huyền Thạc lộ ra

   nụ cười, dịu dàng nói: “Cứ xài thoải

   mái nhưng xài hết rồi, ăn bánh bao

   rau cải với tôi thì đừng có mà than

   vấn.

   Bạch Nhược Hy cúi đầu, trên mặt

   tràn đầy gió xuân, nụ cười vui vẻ

   tràn đây mùi vị hạnh phúc, rất

   nghiêm túc mà trả lời một câu: “Dạ.”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận