Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 106

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 11156 chữ 2024-09-02 18:33

  Trong phòng cấp cứu.

   Bác sĩ và y tá đều đã rời khỏi rồi.

   Mà trong phòng bệnh vẫn còn vọng

   lại tiếng kêu gào đau khổ của Lưu

   Nguyệt. Xen lẫn tiếng chửi mắng là

   tiếng kêu như heo bị chọc tiết:

   “Bụng của tôi, đau quá. Loại con gái

   đáng chết ngàn lần này đụng trúng

   con tôi khiến nó không giữ được rồi.

   Trả lại con cho tao, cái đồ đáng

   chết này, mau trả con cho tao…”

   Bạch Liễu Hoa không cách nào đối

   diện với sự thật nên cứ ngồi xổm

   dưới đất vò đầu bứt tai, đau đớn

   không ngừng.

   Kiều Huyền Thạc đi đến trước mặt

   ông ta, lạnh lùng cảnh cáo: “Cho

   ông một phút, ngay lập tức giải

   quyết cho tôi. Nếu không tôi sẽ dựa

   vào tội bôi nhọ người khác tiễn vợ

   chồng mấy người vào trong kia ở

   cùng với con gái ngoan của mình.”

   Bạch Liễu Hoa bị dọa một trận, sắc

   mặt thoát cái trắng bệch.

   Sau đó, ông tay vội đứng bật dậy

   xông vào phòng cấp cứu.

   Lập tức trong phòng cấp cứu vọng

   lại tiếng hét lớn tới tận trời của ông

   ta: “Đừng la nữa. Bà hét thêm lần

   nữa thì chúng ta đều chết chắc.”

   “Ưm ưm…” Lưu Nguyệt bị Bạch Liễu

   Hoa bịt miệng nên chỉ có thể rên ư

   Ử.

   Kiêu Huyền Thạc đút một tay vào

   túi rôi xoay người nhìn Bạch Nhược

   Hy. Bạch Nhược Hy nhìn gương mặt

   lạnh lùng nghiêm túc của anh,

   không nhịn được mà cười một

   tiếng.

   Người đàn ông này luôn mang lại

   cho người khác cảm giác lạnh lùng

   mà uy nghiêm. Thậm chí ngay cả

   một ánh mắt cũng có thể khiến

   người khác e dè, ai nấy đều sợ hãi.

   Kiêu Huyền Thạc đi qua, nắm lấy tay

   cô rồi dắt đi trong im lặng. Sau đó

   hai người cùng ra khỏi phòng bệnh.

   Cô không lên tiếng mà cứ im lặng

   như vậy theo sát anh. Lúc này

   không cần dùng bất cứ lời nào cũng

   có thể cảm thấy được cảm giác an

   toàn bao trùm khắp cả người.

   Kiêu Huyền Thạc hoàn toàn không

   mang cô rời khỏi mà đi về phía khu

   khám bệnh khác.

   Cô không hỏi mà cứ im lặng đi theo

   anh.

   Trước cửa phòng theo dõi bệnh

   nhân cấp cứu.

   Cách một cái cửa kính, cô nhìn thấy

   A Lương đang nằm trên giường, trên

   người cắm đầy ống và dụng cụ y tế.

   Điện tâm đồ vẫn hoạt động bình

   thường. Bình oxy cũng được cung

   cấp đầy đủ. Nhưng người đàn ông

   bên trong vẫn nằm im bất động.

   Trong lòng Bạch Nhược Hy khó chịu

   khôn cùng. Cô nhìn A Lương trong

   phòng rồi lại ngẩng đầu nhìn người

   đàn ông bên cạnh.

   Biểu cảm anh lạnh lùng. Sắc mặt

   khó coi tới cực điểm. Ánh mắt toát

   ra vẻ cao thâm khó thể nào miêu tả.

   Còn bàn tay lớn đang nắm chặt lấy

   tay cô lại hơi siết chặt.

   “Anh Ba, đã bắt được hung thủ hại A

   Lương chưa?” Bạch Nhược Hy nhỏ

   giọng thì thâm. Mắt dõi nhìn A

   Lương đang nằm trong phòng kín.

   “Hung thủ ở bên cạnh tôi.” Kiều

   Huyền Thạc lạnh lùng mở miệng.

   Giọng điệu lộ ra chút bất lực.

   Câu này khiến Bạch Nhược Hy

   hoảng sợ, kinh ngạc nhìn anh: “Anh

   biết hung thủ là ai sao?”

   “Không biết.”

   “Vậy anh…

   Kiêu Huyền Thạc ngắt lời cô, tiếp

   tục nói: “Trừ người bên cạnh tôi ra,

   không có người nào hiểu rõ hành

   tung của chúng ta như thế, lại còn

   dễ dàng tránh khỏi mọi tai mắt mà

   hành động trước mắt tôi.”

   Bạch Nhược Hy căng thẳng ngước

   nhìn anh: “Mục tiêu của hung thủ là

   anh sao?”

   “Mục tiêu là A Lương. Từ lúc cậu ta

   bị vu oan có liên hệ với xã hội đen

   tới vụ nổ bom được sắp xếp trong

   xe từ trước, lân này lại gặp mai phục

   trong lúc diễn tập. Toàn bộ đều

   nhắm vào A Lương.”

   Bạch Nhược Hy rất ích kỷ mà thở ra

   một hơi. Dù sao không phải nhắm

   vào Kiều Huyền Thạc là cô đã yên

   tâm rồi.

   Cô thấp thoáng cảm thấy có chút

   không đúng nên mới hỏi lại: “A

   Lương chỉ là phụ tá nhỏ bên cạnh

   anh thôi. Tại sao hung thủ lại nhắm

   vào anh ấy mọi nơi tới nỗi phải đưa

   anh ấy vào chỗ chết?”

   Kiều Huyền Thạc cúi đầu, híp mắt

   lại rồi phỏng đoán: “Chắc là A

   Lương biết bí mật gì đó mà không

   thể nói cho người khác. Cậu ta có

   chuyện giấu anh.”

   Bạch Nhược Hy cảm thấy bản thân

   không đủ thông minh đúng là

   chuyện đau khổ nhất lúc này. Cô

   không cách nào theo kịp được suy

   nghĩ của Kiêu Huyền Thạc, cũng

   không cách nào nhìn thấu được ý

   đồ ẩn giấu đằng sau vụ án này.

   Cô càng đoán không ra là người

   ›hương 106 Nội gián của người bí ẩn

   nào đang ở phía sau điều khiển hết

   tất cả mọi việc này.

   Cô nghĩ nghĩ hồi lâu mới yếu ớt hỏi:

   “Hung thủ giết thím Hai anh cũng là

   vì thím ấy biết bí mật không thể nói

   cho người khác. Mà A Lương cũng

   vậy. Liệu hai vụ án này có liên quan

   gì tới nhau không?”

   Kiều Huyên Thạc nhìn về phía Bạch

   Nhược Hy. Anh nhíu mày, nhẹ giọng

   hỏi: “Tại sao lại nghĩ hai chuyện này

   có liên hệ với nhau?”

   Bạch Nhược Hy nhún nhún vai. Dù

   sao đầu óc cô cũng kém thông

   mình cho nên một khi hỏi tới liền

   không kiêng nể gì mà phỏng đoán:

   “Bởi vì trước kia anh có nói hung thủ

   giết hại thím Hai ở nhà họ Kiều. Nhà

   họ Kiều đều là những người quen

   thuộc với anh. Mà người muốn hại A

   Lương cũng là người bên cạnh anh.

   Cho nên em luôn cảm thấy hai

   chuyện này đều là do một người gây

   ”„

   ra.

   “Nguyên nhân gì?” Thái độ của Kiều

   Huyền Thạc nghiêm túc hơn vài

   phần. Ánh mắt nghi ngờ nhìn sâu

   vào đôi mắt trong suốt của cô.

   Giọng điệu dịu dàng: “Phân tích suy

   nghĩ của em thử xem.”

   Bạch Nhược Hy chu miệng, im lặng

   vài giây.

   Sau khi sắp xếp lại từ ngữ trong đầu

   mới nghiêm túc phân tích: “Căn cứ

   vào hiểu biết của em, anh đang tìm

   một viên phật châu có quan hệ tới

   vận mệnh quốc gia. Mà nếu như tìm

   không ra viên ngọc này thì sẽ gây ra

   chiến tranh cho nên viên ngọc này

   vô cùng quan trọng. Mà anh từng

   nói với em, trước khi thím Hai chết

   đã vô tình tiết lộ chuyện thím đã

   nhìn thấy phật châu nhưng chỉ là

   buột miệng mà thôi. Do đó, việc

   thím bị người giết hại là có liên

   quan tới phật châu.

   Kiều Huyền Thạc gật gật đầu.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng cười

   cười. Nhận được sự tán thành của

   người đàn ông này, đột nhiên tự tin

   trong cô càng lớn nên tiếp tục nói:

   “Em bị người bí ẩn bắt cóc nhưng

   không có bị giết người diệt khẩu là

   bởi vì người bí ẩn muốn tìm Vĩnh

   Hằng, mà em còn có giá trị lợi dụng.

   Nếu như phật châu đang năm trong

   tay người thân bí kia thì người đó có

   thể là người nhà họ Kiều hoặc là

   một người nào đó mà thím Hai

   biết.”

   Kiều Huyền Thạc nghe tới đây vẫn

   không có cách nào liên tưởng tới

   chuyện của A Lương bị hại. Khóe

   miệng anh lộ ra nụ cười rồi hỏi

   ngược lại: Vậy chuyện A Lương bị

   hại nhiều lân thì có liên quan gì với

   nhau?”

   Bạch Nhược Hy nhíu mày. Nghe tới

   đây, vậy mà Kiều Huyền Thạc vẫn

   chưa nghĩ ra sao?

   Cô chớp chớp mắt, nghiêm túc phân

   tích: “Làm sao có thể không liên

   quan được? Anh nghĩ đi. Nếu như

   người bí ẩn đang ở nhà họ Kiều, hơn

   nữa còn có thể nắm được nhất cử

   nhất động của chúng ta thì nội gián

   nhất định là đang được sắp đặt ở

   bên người anh. Bên cạnh anh trừ A

   Lương còn có ai nữa? Là Tinh Thần

   có phải không? Cho nên chuyện A

   Lương bị hại nhất định có liên quan

   tới người bí ẩn.”

   Đột nhiên Kiều Huyền Thạc giơ tay

   ra sờ đầu cô. Động tác dịu dàng

   giống như đang an ủi và cổ vũ. Anh

   dắt tay cô rôi xoay người rời khỏi,

   vừa đi vừa nói: “Phân tích không tồi

   nhưng bên cạnh tôi không chỉ có

   hai người A Lương và Tinh Thần mà

   còn có rất nhiều người khác. Cho dù

   điều em đoán cũng có khả năng

   nhưng còn một loại khả năng nữa,

   đó là A Lương chính là nội gián. Biết

   quá nhiều mà lại không thể hoàn

   thành nhiệm vụ cho nên đối phương

   chỉ có thể chính mình xử lý nội bộ.”

   Bạch Nhược Hy tò mò hỏi: “Tại sao

   ng 106 Nội gián của người bí ẩn

   anh không nghi ngờ Tinh Thần chút

   nào vậy? Hôm diễn tập đó, rõ ràng

   Tinh Thần cũng ở bên cạnh chúng

   ta lại đột nhiên không thấy đâu. Anh

   không cảm thấy anh ta rất đáng

   nghi sao?”

   “Hôm đó em ném đá trúng đầu đối

   phương để cứu tôi, còn nhớ không?”

   Kiều Huyên Thạc nắm chặt tay cô.

   Mỗi khi nhớ lại ngày hôm đó anh

   đều cảm thấy cảm động vô cùng.

   Bạch Nhược Hy bất giác tỉnh ngộ, a

   một tiếng. Sau đó đúng là cô có

   nhìn thấy Tinh Thần một lần ở trước

   cửa phòng bệnh, anh ta cũng không

   có bị thương.

   Kiều Huyền Thạc cười cười, tiếp tục

   bổ sung: “Tinh Thần biết Vĩnh Hằng

   ở trên người Doãn Nhụy.”

   “Hả?” Bạch Nhược Hy kinh ngạc

   không ngớt: “Sao anh ta lại biết

   được?”

   “Còn nhớ trước kia em điều tra

   Đường Lập Đức, theo tới tận câu lạc

   bộ cao cấp không?”

   Bạch Nhược Hy gật gật đầu, trả lời

   lại: “Nhớ.”

   Bạch Nhược Hy vẫn nhớ ngày đó

   gặp được Doãn Nhụy. Bởi vì anh tới

   đón Doãn Nhụy nên cô ta mới gọi

   anh là chồng. Lúc đó cô đau lòng

   biết bao nhiêu, sao cô lại có thể

   quên được.

   Giọng điệu Kiều Huyền Thạc trở nên

   âm trâm: “Tài xế hôm đó là Tinh

   Thần. Lúc đó Doãn Nhụy còn lấy

   Vĩnh Hằng ra một lần mà nhắc nhở

   tôi. Đó chính là sợi dây chuyền mà

   em không thèm nhìn tới.”

   Nói như vậy, Tinh Thân không thể

   nào là nội gián của người bí ẩn đó

   rồi?

   Nhưng Bạch Nhược Hy lại có chút

   khó chịu. Cô cắn cắn môi, trong

   lòng gào thét: Em không có ghét bỏ,

   chỉ là hiểu lầm mà thôi.

   Nhưng cô không có dũng khí nói

   cho Kiều Huyền Thạc biết. Cô sợ

   Kiều Huyền Thạc biết rồi sẽ bất

   chấp nguy hiểm mà lấy sợi dây

   chuyên lại.

   Cô hiện giờ chỉ muốn làm rõ, tờ giấy

   trong hộp quà ngày đó rốt cuộc có

   phải là Doãn Nhụy giả dạng nét chữ

   của Kiều Huyền Thạc mà bỏ vào

   hay không.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận