Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 111

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10480 chữ 2024-09-02 18:33

  Bạch Nhược Hy lấy khăn tắm từ

   trong tủ ra rồi căng thẳng đứng

   trước cửa phòng tắm.

   “Anh Ba, anh với tay ra lấy đi.”

   Tiếng nước chảy trong phòng tắm

   dừng lại. Giọng nói có lực của đàn

   ông từ trong truyền ra: “Cầm vào

   đây”

   Câm vào?

   Cô đi vào rồi còn có thể bình an vô

   sự đi ra sao?

   Bạch Nhược Hy căng thẳng không

   thôi. Cô nắm chặt khăn tắm do dự

   hết vài giây, cuối cùng yếu ớt mở

   miệng: “Em không muốn đi vào.”

   “Đi vào.”

   “Không muốn.”

   Đột nhiên, cửa bị mở ra.

   Cảnh trước mắt khiến cả người

   Bạch Nhược Hy đều đờ ra, sững sờ

   nhìn người đàn ông ở trân không

   chút xấu hổ trước mặt. Mà nhất thời

   cô còn chưa kịp phản ứng lại nên

   cứ ngốc nghếch mà nhìn trân trân

   như thế.

   Mái tóc ngắn rối ướt đẫm, gương

   mặt đẹp trai cương nghị phối hợp

   với làn da màu đồng. Đường nét

   hoàn mỹ trên cơ thể không thể bới

   móc được cùng với bóng dáng to

   lớn đĩnh đạc. Trước loại mê hoặc

   kích thích thị giác thế này, bất cứ

   đứa con gái nào cũng sẽ bị rung

   động đến nỗi không có sức đề

   kháng.

   Nhất thời, gương mặt cô đỏ rực. Cả

   người cứng ngắc, chỉ có trái tim

   đang đập càng lúc càng nhanh…

   Trong đầu trống rỗng, sau khi đứng

   hình liên không cách nào dời mắt.

   Kiều Huyền Thạc hơi nhướn mày rồi

   giơ tay ra nhận lấy cái khăn tắm từ

   trong tay cô rồi thong thả quấn

   quanh nửa người dưới. Tâm tình

   không có chút thay đổi nào mà

   chầm chậm mở miệng: “Rất nóng

   sao?”

   “Hả?” Bạch Nhược Hy nhất thời tỉnh

   lại, ngẩng đầu nhìn về phía cái

   người vô cùng hấp dẫn trước mặt.

   Chân tay lóng ngóng không biết nên

   phản ứng thế nào.

   Khóe miệng Kiều Huyên Thạc lộ ra

   nụ cười gian, nhẹ nhàng nói: “Mặt

   em đỏ vậy rồi, có phải là rất nóng

   không?”

   Lúc này Bạch Nhược Hy mới phản

   ứng lại được, vội xoay người. Hai

   tay áp lên má hít sâu một hơi. Cảm

   giác như thể nhịp tim đã đập tới hai

   trăm lần, cả người đều đang sốt.

   Cô xấu hổ đỏ mặt mở miệng: “Anh

   là cái đồ cuồng thể hiện sao?

   Không biết xấu hổ mà cứ đi ra như

   vậy. Có nghĩ tới cảm giác của người

   khác không?”

   Kiều Huyền Thạc cười gian xảo rồi

   đưa tay ra xoa đầu cô, vừa dịu dàng

   vừa đầy yêu thương.

   Sau đó lại đi qua người cô lướt vào

   phòng, vừa đi vừa nói: “Em xem

   cũng chăm chú lắm”

   “Em… em là bị anh dọa đó.’ Bạch

   Nhược Hy ngại ngùng giải thích.

   Kiều Huyền Thạc đứng trước tủ đồ,

   mở cửa lấy ra một cái khăn trắng

   lau tóc: “Có vừa lòng với cơ thể của

   chồng em không?”

   Bạch Nhược Hy cảm giác mặt càng

   lúc càng nóng nên phớt lờ vấn đề

   của anh mà châm chậm đi vào

   trong, xấu hổ dọn dẹp khắp bốn

   phía: “Anh Ba, thuốc anh để đâu

   vậy? Em thoa thuốc cho anh.”

   “Trong ngăn kéo.

   Bạch Nhược Hy lấy hộp thuốc từ

   trong ngăn kéo rồi đặt lên bàn, sau

   đó xoay người nhìn vê phía Kiều

   tí ”

   Huyên Thạc: “…

   Vừa muốn mở miệng nói chuyện,

   người đàn ông này liên không kiêng

   ky gì mà cởi khăn tắm ra trước mặt

   cô rồi lấy cái quân nhỏ từ trong tủ

   ra.

   Bạch Nhược Hy giật bắn mình, vội

   xoay người, từ từ nhắm mắt hít sâu,

   tức giận cắn răng lẩm bẩm: “Anh

   Ba, anh có thể chú ý một chút

   không. Anh…”

   “Trước mặt vợ mình, tôi cần chú ý

   cái gì chứ?”

   “.” Bạch Nhược Hy cảm thấy bản

   thân như đang ở trong tình thế dầu

   sôi lửa bỏng, xấu hổ không thể nào

   đối mặt, như sắp phát điên rồi.

   Kiêu Huyền Thạc mặc chiếc quân

   ngủ dài màu xám rồi ngồi xuống

   bên mép giường. Lúc nhìn thấy bộ

   dáng quấn bách xấu hổ của người

   con gái bên cạnh, anh liên không

   nhịn được cười nhẹ. Trong mắt toàn

   là ý cười trêu chọc.

   “Lại đây.’ Anh dịu dàng ra lệnh.

   Bạch Nhược Hy ngẩng đầu nhìn

   trân nhà rôi hít thở sâu, sau khi bình

   tĩnh lại mới cầm lấy thuốc xoay

   người nhìn anh.

   Đối diện với ánh mắt gian ác của

   người đàn ông này, cô liên căng

   thẳng nhìn đi chỗ khác, sau đó cứ

   nhìn chăm chằm vào vết thương

   nhỏ đã kết vảy của anh.

   Bạch Nhược Hy vừa cầm thuốc lên

   vừa dịu dàng hỏi: “Còn đau không?”

   Kiều Huyền Thạc dùng tay đè lên

   vết thương, lắc mạnh tay vài cái:

   “Còn chịu được.”

   “Bỏ tay xuống đi, em thoa thuốc cho

   anh.”

   Kiều Huyền Thạc buông tay xuống

   rồi ngồi thẳng lưng lại.

   Bạch Nhược Hy cúi xuống, nghiêng

   người câm lọ thuốc mỡ và cây tăm

   bông, cẩn thận từng ly từng tí lau

   sạch.

   Kiều Huyên Thạc nhìn gương mặt

   trăng nõn bầu bĩnh của cô đến nhập

   thân. Hai mắt ngờ nghệch mà trong

   suốt vô cùng dễ thương. Sống mũi

   thẳng tắp. Đôi môi mọng nước. Bộ

   dáng nghiêm túc đẹp đến nghẹt

   thở.

   Miệng mồm anh khô khốc nuốt

   ngụm nước bọt. Ánh mắt trở nên

   nóng rực. Giọng nói cũng trở nên

   trâm thấp đầy cuốn hút, thì thâm

   nói: “Ngồi xuống đây thoa đi.”

   Bạch Nhược Hy đứng thẳng lưng rồi

   quét mắt nhìn trái nhìn phải hết một

   vòng: “Không có ghế, ngồi ở đâu

   đây?”

   Cô vừa dứt lời, còn chưa kịp phản

   ứng lại thì đột nhiên Kiều Huyền

   Thạc đã vươn tay ra nắm lấy chân

   cô kéo về trước một cái.

   Cô mất trọng tâm mà ngã nhào

   xuống. Hai chân bị anh tách ra, ngồi

   phịch lên đùi anh.

   “AI” Cô sợ hãi giữ lấy vai anh, nắm

   chặt cây tăm bông và lọ thuốc trong

   tay.

   “Ngôi ở đây đi.” Kiều Huyền Thạc

   ôm chặt eo cô. Thái độ nghiêm túc.

   Ánh mắt nóng đến phỏng người.

   Bạch Nhược Hy hoàn toàn không

   còn lời gì để nói người đàn ông này

   nữa. Lúc này cô vừa xấu hổ vừa tức

   giận, ngượng ngùng đến nỗi không

   dám động đậy lung tung.

   Cái loại mặt đối mặt này, tư thế

   dạng hai chân ngồi lên đùi anh, xem

   thế nào cũng đều cảm thấy mập mờ

   vô cùng.

   “Anh Ba, anh buông tay ra để em

   đứng dậy. Em không cần ngồi đâu.”

   Bạch Nhược Hy dùng tay chống lên

   ngực anh, đỏ mặt chống cự.

   Kiều Huyền Thạc ôm chặt eo cô rồi

   dùng sức kéo một cái. Lúc này vị trí

   của cô lại gần lại thêm một chút.

   “A?” Cô ngại ngùng phát ra tiếng

   kêu đầy xấu hổ.

   Cả người Bạch Nhược Hy cứng

   ngắc. Cả trái tim đều đang đập bình

   bịch.

   Giọng nói cảnh cáo của anh dịu

   dàng như nước: “Muốn thoa thuốc

   hay là muốn ngôi xích lại thêm chút

   nữa?”

   Người đàn ông này thật đáng ghét.

   Bạch Nhược Hy lại vừa tức vừa

   ngượng. Vậy mà trái tim chết tiệt

   vẫn cứ thích bị anh đùa lại còn đang

   len lén hưởng thụ loại cảm giác này.

   “Em… Em giúp anh thoa thuốc.”

   Bạch Nhược Hy cúi đầu thì thào.

   Nói xong, cô liền câm cây tăm bông

   quẹt ít thuốc rồi bôi lên vết thương

   đang sắp lành lại của anh.

   Động tác của cô nhẹ nhàng thế

   nhưng ngón tay vẫn luôn run rẩy

   nhè nhẹ. Mặc dù rất nhẹ nhưng vẫn

   lộ ra tâm trạng căng thẳng của cô.

   Đặc biệt là gương mặt, nóng tới

   phát hoảng. Cảm giác như trong

   không khí đều là mùi hương lành

   lạnh thoang thoảng trên người Kiều

   Huyền Thạc, khiến cô không cách

   nào trốn chạy.

   Kiều Huyên Thạc nhìn gò má đang

   đỏ hồng của cô, ánh mắt càng lúc

   càng nóng rực, trái tim cũng đập

   càng ngày càng kịch liệt. Bạch

   Nhược Hy thoa thuốc xong, đậy hộp

   lại, chuẩn bị đứng dậy.

   Thế nhưng eo lại bị bàn tay lớn của

   anh cố định lại vô cùng vững vàng.

   Cô đẩy cánh tay anh ra, nhỏ giọng

   cầu xin: “Anh Ba, anh buông tay ra

   đi, đều đã thoa thuốc xong rồi.”

   Giọng nói khàn khàn đầy cuốn hút

   của anh thì thào: “Tiếp tục.”

   Bạch Nhược Hy nhíu chặt mày,

   sững sờ nhìn về phía anh.

   Bốn mắt đối diện. Khoảnh khắc ánh

   mắt chạm vào nhau, trái tim cô lại

   hãng mất vài nhịp, đập loạn lên.

   Cho dù ánh mắt anh nồng cháy như

   vậy, cô vẫn giả vờ trấn định, từ từ

   hỏi: “Còn chỗ nào bị thương sao?”

   Kiều Huyền Thạc cầm lấy cánh tay

   cô rôi châm chậm đặt lên vị trí trái

   tim, ấn xuống lồng ngực mình: “Ở

   đây rất đau, thoa chút thuốc cho tôi

   đi.

   Bạch Nhược Hy cúi đầu nhìn cơ bắp

   rắn chắc của anh, lại ngẩng đầu

   nhìn về phía đôi mắt đầy khát vọng

   của anh, nuốt ngụm nước bọt rồi

   nhẹ giọng hỏi: “Không nhìn thấy vết

   thương ở chỗ nào hết.”

   “Vết thương ở bên trong.” Giọng nói

   trâm thấp của anh vô cùng khản

   đặc.

   Bạch Nhược Hy hiểu ý của anh nên

   bất lực cúi đầu, hổ thẹn thêu thào:

   “Cái này độ khó quá cao. Em không

   cách nào giúp anh thoa thuốc

   được.’

   Kiều Huyền Thạc một tay choàng

   qua đầu cô, nhẹ nhàng kéo về phía

   trước rồi dùng trán chạm vào trán

   cô. Ánh mắt thâm sâu nhìn chằm

   chằm vào đôi môi đỏ mộng của cô.

   Hai người thở hổn hển, hơi thở càng

   lúc càng nóng.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng hết sức,

   bị dọa tới nỗi châm chậm híp mắt

   lại.

   “Hôn tôi.”

   Giọng nói khàn khàn của anh phát

   ra từ trong cổ họng. Lời nói ra lệnh

   cũng vô cùng dịu dàng.

   Bạch Nhược Hy nhất thời mím môi,

   căng thẳng nhíu mày nhắm mắt.

   Giọng nói khàn khàn của Kiều

   Huyền Thạc giống như đã nhẫn nhịn

   từ lâu: “Nếu như tôi chủ động, hậu

   quả sẽ rất nghiêm trọng.”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận