Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 113

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9948 chữ 2024-09-02 18:33

  Nghe tiếng động, Bạch Nhạc Hy giật

   mình, căng thẳng nhìn về phía cửa.

   Trước cửa có hai người đàn ông

   đẹp trai cao ráo.

   Trong đó có một người mà nhân

   dân cả nước đều biết, đó là Chủ tịch

   nước Bộ Dực Thành.

   Người còn lại thì tương đối xa lạ. Cả

   hai đêu mặc trên người quần áo

   thoải mái, trên tay xách hai bọc quà,

   đang nhìn chằm chằm cô và Kiều

   Huyền Thạc bằng ánh mắt đầy kinh

   ngạc.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng không

   hết, vội vàng gỡ tay của Kiều Huyền

   Thạc đang đặt trên eo cô xuống:

   “Anh Ba, mau buông tay. Khách tới

   nhà rồi này!”

   Kiều Huyền Thạc lưu luyến không

   rời buông Bạch Nhược Hy ra, sắc

   mặt trầm xuống. Hai người này tới

   đúng lúc thật, phá hỏng cả bầu

   không khí.

   Bạch Nhược Hy vội vàng rời khỏi

   lòng Kiều Huyền Thạc, cách xa hai

   bước rồi lễ phép khom lưng chào

   hai người, im lặng không biết nên

   xưng hô thế nào.

   “Tại sao lại không bấm chuông?”

   Sắc mặt Kiều Huyền Thạc trầm

   xuống. Giọng điệu nghiêm túc. Cả

   người phút chốc toát lên vẻ cao cao

   tại thượng.

   Bạch Nhược Hy nhìn Kiêu Huyền

   Thạc rồi lại nhìn con người vĩ đại

   trước mặt.

   Người đàn ông này đúng là kiểu thái

   độ trước sau không đồng nhất. Lúc

   ở bên nhau cô cũng chưa từng thấy

   anh nghiêm túc như thế, còn dám

   mặt nặng mày nhẹ với Chủ tịch

   nước?

   Bộ Dực Thành mỉm cười xấu xa,

   nhướn mày nhìn Kiêu Huyền Thạc

   rôi chầm chậm đi vào: “Vốn định

   bấm chuông nhưng tôi muốn thử

   xem mật khẩu của cậu có phải đều

   cùng một số hay không. Kết quả

   đoán đúng rồi.”

   “bÓ CÓ.

   Người đàn ông còn lại nhìn chằm

   chằm vào Bạch Nhạc Hy một hồi

   lâu, ngạc nhiên đến nỗi cằm sắp rơi

   xuống.

   Bộ Dực Thành quay người lại nói với

   anh ta: “Hách Nguyệt, không cần

   nhìn cô ấy nữa. Đây là em dâu của

   chúng ta, là vợ hợp pháp của Huyền

   Thạc.”

   Hách Nguyệt chết lặng, há miệng ra.

   Mắt trừng lớn, nghiêm túc nhìn Kiều

   Huyền Thạc một lượt: “Hóa ra anh

   không phải là gay à?”

   Sắc mặt Kiều Huyền Thạc trầm

   xuống, lạnh lùng nhìn về phía Hách

   Nguyệt: “Ai nói với anh tôi là gay?”

   Hách Nguyệt lập tức cười hớn hở,

   bước nhanh vào phòng khách. Anh

   ta đặt món quà trên tay lên bàn rồi

   đi đến trước mặt Bạch Nhạc Hy, lịch

   sự đưa tay ra: “Xin chào em dâu,

   anh tên là Hách Nguyệt, bạn tốt của

   chồng em.”

   Bạch Nhược Hy nhìn người đàn ông

   đẹp trai trước mặt, nhất thời kinh

   hồn táng đảm.

   Người này còn đẹp hơn cả con gái,

   so với đàn ông còn đẹp trai hơn

   nhiều lần. Cô tưởng ngoài Chủ tịch

   nước Bộ Dực Thành ra thì không có

   người thứ hai nào đẹp như vậy. Ai

   ngờ núi cao còn có núi cao hơn.

   Cô say mê nhìn gương mặt đẹp

   ngời ngời trước mặt, rụt rè bắt tay

   với anh ta, ngại ngùng chào hỏi:

   “Chào anh.”

   Hách Nguyệt nhướn mày, cười xấu

   xa lại gân cô, nhỏ giọng thì thâm:

   “Cảm ơn em đã giúp anh yên tâm

   một chút. Lúc ngủ chung một

   phòng với chông em cũng sẽ không

   cần lo lắng bị thông cúc ‘ rồi.”

   Bạch Nhược Hy trong chốc lát đã

   hiểu ngay câu này.

   Khuôn mặt cô bất giác đỏ bừng.

   Hách Nguyệt này thực sự là một

   người có cá tính. Câu như vậy cũng

   có thể nói ra khỏi miệng.

   Kiều Huyền Thạc nghe không rõ anh

   ta nói gì với Bạch Nhược Hy nhưng

   rõ ràng nhìn thấy khuôn mặt của

   Bạch Nhạc Hy đỏ lựng.

   Trong phút chốc tâm tình anh trâm

   xuống. Sắc mặt vô cùng khó coi.

   Sau khi bắt tay với Hách Nguyệt, Bộ

   Dực Thành lịch sự đưa tay ra. Bạch

   Nhược Hy nhất thời căng thẳng trở

   lại, hai tay siết chặt, khẽ cúi người,

   chào vô cùng kính cẩn “Xin chào,

   Chủ tịch.”

   “Em dâu, đừng khách sáo như vậy,

   gọi anh là anh Thành là được rồi.

   Anh lớn hơn chồng em một tuổi.

   Cậu ấy luôn gọi thẳng tên anh.”

   Bạch Nhạc Hy không dám không

   nghe, vội vàng sửa lại: “Xin chào

   anh Thành.”

   Hai người buông tay ra. Bộ Dực

   Thành không nhịn được chế nhạo:

   “Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao

   siêu nhân sắt thép như cậu lại yếu

   ớt như thế. Có mỗi vết thương nhỏ

   xíu mà dưỡng bệnh lâu như vậy.

   Hóa ra là giấu người đẹp trong nhà,

   mỗi ngày nằm trong chăn bông ấm

   áp. Nếu tôi cũng có một người vợ

   đẹp tựa Tây Thi như em dâu thế này

   thì ngay cả cái chức chủ tịch nước

   này tôi cũng không cần. Mỗi ngày

   đều ở nhà quấn quýt với vợ là đủ

   XS JJ

   FOI.

   Bạch Nhạc Hy ngượng ngùng cúi

   đầu, rụt rè vén tóc qua tai. Cô rất

   căng thẳng, lo lắng ý của Bộ Dực

   Thành có phải là nói cô hồng nhan

   họa thủy, mài mòn ý chí chiến đấu

   của Kiều Huyền Thạc.

   Kiều Huyền Thạc nhìn thấu sự lo

   lắng của Bạch Nhược Hy liền chậm

   rãi đi tới bên cạnh cô, nhỏ giọng

   dặn dò: “Nhược Hy, vào bếp tắt ga,

   thuận tiện rót chút nước trà ra đây.

   “D ạ »

   Bạch Nhược Hy lập tức đáp ứng. Cô

   mỉm cười cúi người với hai người

   nọ, sau đó xoay người đi vào nhà

   bếp.

   Cô thở hắt ra một hơi, vội vàng đi vê

   phía nhà bếp.

   Kiều Huyên Thạc nhìn hai người

   trước mặt, hỏi bằng giọng lạnh lùng:

   “Sao tự dưng hai người lại chạy tới

   đây?”

   Bộ Dực Thành và Hách Nguyệt ngồi

   trên ghế sofa, dựa vào tay vịn, quét

   mắt nhìn khắp bốn phía.

   Ngược lại Hách Nguyệt thoải mái

   dang ta, một mình chiếm hết cái

   ghế sofa, vắt chéo chân mỉm cười:

   “Tụi anh còn tưởng chú sẽ nằm thoi

   thóp trên giường nên mới hỏi Tinh

   Thần vị trí hiện tại của chú, tính tới

   coi bệnh tình nặng thế nào. Thật

   không ngờ chú khỏe như voi còn

   quấn quýt với vợ trong phòng

   khách.”

   Kiều Huyền Thạc ngồi thẳng lưng

   trên sofa đơn đối diện với Bộ Dực

   Thành. So sánh với hai người kia

   hoàn toàn không cùng một trường

   phái.

   Sau khi Bộ Dực Thành quan sát hết

   một vòng mới lẩm bẩm nói: “Không

   tôi, nhà của cậu rất ấm áp. Đàn ông

   có vợ có khác.’

   “Huyền Thạc, kết hôn cũng không

   báo cho anh biết, chú không có

   nghĩa khí gì cả.” Hách Nguyệt nhướn

   mày nói.

   Kiều Huyền Thạc hắng giọng, liếc

   nhìn vào bếp. Anh thấy Bạch Nhạc

   Hy vẫn chưa ra ngoài mới nói: “Chỉ

   là đăng ký thôi, vẫn chưa tổ chức

   đám cưới.

   “Khi nào thì tổ chức vậy? Anh muốn

   làm phù rể.”

   “Thêm anh nữa.’ Bộ Dực Thành giơ

   tay, mỉm cười muốn tham gia.

   Kiều Huyền Thạc rất nghiêm túc

   đồng ý: “Sắp rồi. Đến lúc đó nhất

   định sẽ thông báo cho hai người.”

   “Thật không ngờ, trong ba người

   chúng ta cậu lại kết hôn trước.” Bộ

   Dực Thành bất đắc dĩ cảm khái.

   Hách Nguyệt rung chân, cười nói:

   “Anh cũng không ngờ đó. Đại tướng

   Kiều ba mươi tuổi vẫn còn là trai

   tân. Vậy mà không phải gay. Anh

   thật sự khâm phục phẩm chất giữ

   thân như ngọc của chú.”

   Bạch Nhạc Hy vừa bưng trà ra, đúng

   lúc nghe thấy lời này của Hách

   Nguyệt như sét đánh ngang tai. Cô

   lập tức dừng lại, ngơ ngẩn cả người.

   Cô đột nhiên xuất hiện khiến ba

   người trong phòng khách đều nhìn

   về phía cô.

   Nếu như vừa rồi cô không nghe

   nhầm, hình như Hách Nguyệt nói ba

   mươi tuổi vẫn còn là trai tân?

   Là nói Kiều Huyền Thạc sao?

   Bạch Nhược Hy ngại ngùng nhìn về

   phía Kiều Huyên Thạc. Đúng lúc bắt

   gặp ánh mắt sâu hút của anh.

   Khoảnh khắc đó, tim cô đột nhiên

   đập thình thịch, tự nhiên cảm thấy

   ngại ngùng.

   Có lẽ trước đây, cô vẫn luôn nghĩ

   rằng Kiều Huyền Thạc là loại đàn

   ông thẳng thừng và suồng sã, còn

   nói anh rất háo sắc trước mặt người

   này.

   Cô thật không ngờ anh cũng là

   người đàn ông chưa từng trải qua

   mấy chuyện đó.

   Loại công kích này quá lớn khiến cô

   trở nên sững sờ.

   Kiều Huyền Thạc không biết tại sao

   Bạch Nhược Hy đột nhiên dừng lại,

   mà lại còn có biểu cảm ngại ngùng

   xấu hổ.

   Anh đứng dậy, đi đến trước mặt cô

   rồi cầm lấy cái khay trên tay cô, nhỏ

   giọng thì thâm: “Em vào bếp ăn

   sáng đi. Ở đây có tôi tiếp đãi là

   được rồi.”

   *hIrnd

   “Như vậy không được thích hợp lắm

   đâu.” Bạch Nhược Hy cảm thấy rất

   căng thẳng khi đứng trước mặt hai

   người này.

   Có thể làm bạn với Kiều Huyền

   Thạc, quả nhiên đều có lai lịch

   không nhỏ.

   Chỉ mỗi Chủ tịch nước thôi là đã

   ghê gớm lắm rồi, nay còn thêm

   người đàn ông tên Hách Nguyệt cao

   thâm khó dò, xem ra lai lịch cũng

   không nhỏ nên khiến cô không dám

   lơ là chếnh mảng.

   “Không sao.” Kiều Huyền Thạc dịu

   dàng nói.

   Hách Nguyệt vội vàng mở miệng:

   “Em dâu cứ tự nhiên. Tụi anh và

   chồng em là chiến hữu tốt, còn từng

   mặc chung một cái quần sịp nữa

   là. Em không cần phải khách sáo

   với tụi anh đâu.”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận