Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 115

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10654 chữ 2024-09-02 18:33

  Nhỏ như vậy chắc chắn không phải

   là tình yêu, càng không phải là tình

   bạn. Nếu ngay cả em gái cũng

   không phải, vậy thì chắc là không có

   chút tình cảm nào rồi.

   “Em dọn dẹp đã. Các anh cứ nói

   chuyện đi.” Tâm trạng của Bạch

   Nhược Hy trầm xuống, đứng dậy thu

   dọn chén đũa.

   Kiều Huyên Thạc nhanh chóng

   đứng dậy, cầm lấy cái đĩa trong tay

   cô: “Để tôi, em ngồi đi.”

   Bộ Dực Thành cũng đứng dậy, thu

   dọn chén đũa của mình: “Em dâu

   vất vả nấu cơm cho tụi anh. Mấy

   việc này cứ để tụi anh làm. Em nghỉ

   ngơi chút đi.’

   Lân đầu tiên Bạch Nhược Hy được

   người khác đối xử như vậy, hơn nữa

   còn là hai người đàn ông bất phàm.

   Cô vô cùng kinh ngạc, cũng có chút

   lúng túng không biết làm gì.

   Có lễ trong xã hội bây giờ, đàn ông

   gia trưởng quá nhiều. Những người

   đàn ông mà cô từng tiếp xúc qua

   đều nghĩ con gái làm chuyện nhà là

   việc đương nhiên, là quy định bất

   thành vấn.

   Đọc Full tại truyen.one

   Nếu con gái không làm việc nhà thì

   phải thuê mấy người giúp việc tới

   làm.

   Nhưng hôm nay, tư tưởng của cô đã

   bị hai người đàn ông này phá vỡ.

   Hách Nguyệt từ từ đứng dậy, mỉm

   cười với Bạch Nhược Hy: “Em dâu, ở

   đây để bọn anh giải quyết đi. Hai

   người họ bình thường quản lý

   chuyện quốc gia đại sự rất áp lực,

   để họ làm chút chuyện nhỏ coi như

   là thư giãn.”

   Bạch Nhược Hy mỉm cười gật đâu.

   “Chúng ta tới phòng khách ăn hoa

   quả, tán gấu đi.”

   “Dạ.

   Bạch Nhược Hy gật đầu.

   Bàn ăn giao cho bọn họ rồi, cô liền

   đi theo Hách Nguyệt ra phòng

   khách.

   Hách Nguyệt đang gọt táo bằng

   dao trái cây. Bạch Nhược Hy cảm

   thấy bản thân như công chúa, được

   mọi người hết mực chiều chuộng.

   Cô lớn lên trong hai gia đình nhưng

   chưa từng được đối đãi như vậy nên

   bây giờ cảm giác như đang mơ vậy.

   “Em dâu, em làm nghề gì vậy?”

   Bạch Nhược Hy suy nghĩ một hồi rồi

   nói: “Tạm thời em chưa đi làm. Em

   đăng ký thi trợ lý cảnh sát, học tập

   và rèn luyện ở trường quân đội.”

   Hách Nguyệt mỉm cười, nghiêm túc

   gọt vỏ táo rồi hạ giọng nói: “Với

   năng lực hiện tại của chồng em, em

   có thể làm bất cứ điều gì em muốn

   ở vị trí chính thức, không cần phải đi

   thi vất vả lại không có tiên đồ.”

   “Em không muốn trở nên đặc biệt.”

   Bạch Nhược Hy cúi đầu, nhỏ giọng

   đáp.

   Hách Nguyệt gọt xong vỏ liền bổ

   làm đôi rôi dùng dĩa cắm miếng táo

   đưa cho Bạch Nhược Hy: “Có khí

   thế của chồng em, không tôi.”

   “Cảm ơn anh.” Bạch Nhược Hy nhận

   nửa miếng táo.

   “Nếu thi đỗ rồi, có thể cầm thư giới

   thiệu tìm anh. Anh sẽ sắp xếp cho

   em một vị trí thích hợp.”

   “Anh là?”

   Bạch Nhược Hy kéo dài câu, nghi

   ngờ nhìn Hách Nguyệt.

   Hách Nguyệt cắn một miếng táo rồi

   dựa lên ghế sofa, vắt chéo chân:

   “Thẩm phán của Tòa án nhân dân

   tối cao của Tịch Quốc.”

   Bạch Nhược Hy lại kinh ngạc một

   lần nữa.

   Cô rốt cuộc cũng biết anh ta là ai

   rồi.

   Lại là một nhân vật lớn quyền thế

   ngập trời.

   Hơn nữa công tư phân minh, sức

   ảnh hưởng rất lớn, khiến người khác

   vừa nghe đã sợ mất hồn mất vía,

   vậy mà lại là anh ta?

   Trẻ tuổi, hài hước, cà lơ phất phơ và

   đẹp trai như Phan An (*), hoàn toàn

   khiến người khác không thể tin

   được anh ta là Thẩm phán Hách

   nức tiếng gân xa.

   (*) Phan An: mỹ nam nổi tiếng thời

   xưa Trung Quốc.

   Cô kinh ngạc đến nỗi ngay cả táo

   cũng quên ăn mà cứ ngốc nghếch

   nhìn Hách Nguyệt.

   Rửa chén xong xuôi, Kiều Huyền

   Thạc và Bộ Dực Thành đi ra từ trong

   bếp.

   Sau khi thấy một màn trước mắt,

   ánh mắt anh lại trâm xuống lần nữa.

   Trước đó anh đã nhìn thấy Hách

   Nguyệt len lén nói gì đó với Bạch

   Nhược Hy mà khiến cô mặt đỏ tía

   tai. Lúc này, anh lại nhìn thấy cô

   ngẩn ngơ, nhìn chằm chằm vào

   Hách Nguyệt nên sắc mặt giống

   như rơi xuống hố phân, tối đen như

   mực.

   Bộ Dực Thành còn không sợ chết

   mà giậm chân: “Xem ra vợ chú cũng

   thích những người đàn ông đẹp trai

   như Hách Nguyệt rồi. Cái tên sát

   thủ tán gái không phải là hữu danh

   vô thực. Đi cứu vợ của chú đi. Hồn

   sắp bị câu mất rồi.”

   Kiều Huyền Thạc lạnh mặt, đi vào

   phòng khách.

   Anh đứng trước mặt hai người. Lúc

   này, Hách Nguyệt ngẩng đầu lên

   nhìn, nhất thời cũng trở nên cứng

   ngắc cả người.

   Hách Nguyệt phát giác sắc mặt của

   Kiều Huyền Thạc thay đổi. Làm bạn

   nhiều năm, vừa nhìn anh ta liền thấy

   ngay tâm trạng của anh rồi nên mới

   căn vội quả táo rôi đứng dậy: “Trời

   không còn sớm nữa. Anh thấy đã tới

   lúc quay về rồi.”

   Bạch Nhược Hy không hề phát hiện

   điều gì nên cùng đứng dậy với anh

   ta, nghi ngờ nói: “Bây giờ mới tới

   giữa trưa, trời nắng chang chang

   mà.”

   “Đã ăn trưa rồi, táo cũng ăn xong, ở

   lại nữa chắc phải bị ăn đấm mất.

   Khuôn mặt đẹp trai rạng ngời này

   của anh không thể chịu nổi đâu.”

   Hách Nguyệt mỉm cười cắn đứt

   miếng táo rồi cười với Bạch Nhược

   Hy: “Có chuyện gì thì nhớ tìm anh.

   Lúc nào cũng chào đón em.”

   “Cảm ơn anh.” Bạch Nhược Hy đứng

   dậy.

   Bộ Dực Thành vỗ vai Kiều Huyền

   Thạc: “Dưỡng thương cho tốt vào.

   Đừng để eo bị thương nữa. Tịch

   Quốc còn cần đến cậu đó. Thôi anh

   về trước đây.”

   Bộ Dực Thành nói xong liền đi theo

   Hách Nguyệt.

   Bạch Nhược Hy cũng đi theo đằng

   sau. Lúc đi ngang qua người Kiêu

   Huyền Thạc, anh đột nhiên nắm lấy

   tay cô rôi kéo lại.

   “Anh Ba, em phải đi tiễn bọn họ.”

   “Không cần.” Kiều Huyền Thạc lạnh

   lùng nói, giọng hơi tức giận.

   Bạch Nhược Hy cảm thấy không

   lịch sự chút nào nên nhíu mày nói:

   “Đây là phép lịch sự tối thiểu”

   Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt phun ra

   từng chữ: “Tôi nói là không cân.”

   Lúc này, cuối cùng Bạch Nhược Hy

   cũng nghe thấy cơn tức giận của

   anh. Cô tò mò lùi lại hai bước, đứng

   trước mặt anh rồi ngẩng đầu nhìn

   gương mặt âm trâm của người nào

   đó, chân mày hơi nhãn lại: “Anh Ba,

   anh giận rồi à?”

   “Có phải tại em không giúp anh rửa

   chén nên anh giận không?”

   “Sao vậy? Sắc mặt khó coi như vậy,

   ai lại đắc tội với anh rồi?”

   Bạch Nhược Hy nhỏ giọng hỏi dồn

   nhưng Kiều Huyền Thạc vẫn cứ im

   lặng mà nhìn gương mặt của cô.

   Trong giây lát, Bạch Nhược Hy thở

   dài: “Nếu anh không nói thì em cũng

   sẽ không hỏi nữa. Anh cứ giữ hết

   trong lòng đi. Dù sao, em cũng

   không nghe được, nhìn cũng không

   thấy.”

   Nói xong, Bạch Nhược Hy bu môi,

   giả vờ đẩy tay anh ra.

   Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt mở

   miệng: “Em thích loại đàn ông mặt

   hoa da phấn đó à?”

   Loại mặt hoa da phấn?

   Bạch Nhược Hy ngớ ra, trừng mắt

   nhìn anh: “Hả?”

   “Ngoại hình như con gái lại đẹp trai

   như vậy sao?”

   Từng lời chua chát, thấm đẫm cơn

   ghen tuông của anh khiến Bạch

   Nhược Hy bất giác cúi đầu mỉm

   Cười.

   Cô hiểu ý của anh ấy rồi.

   Cô nghiêng đầu nhìn ra cửa rồi lại

   nhìn về phía Kiều Huyền Thạc. Cô

   nghiêng người về phía anh, nghịch

   ngợm nhỏ giọng nói: “Anh Ba, anh

   đang nói Hách Nguyệt à?”

   “.” Kiều Huyền Thạc không thừa

   nhận, cũng không phủ nhận.

   “Sao Hách Nguyệt lại là loại mặt

   hoa da phấn được? Anh ấy là kiểu

   Phan An tái thế đó.”

   Ánh mắt của Kiểu Huyền Thạc trầm

   xuống. Giọng điệu sắc bén: “Đánh

   giá khá cao đó. Cái túi da đó khiến

   em mê đến thân hồn điên đảo rồi

   sao?”

   “Cái gì mà thần hồn điên đảo, sao

   anh nói chuyện khó nghe quái”

   Bạch Nhược Hy tức giận hất tay anh

   ra.

   Mặc dù biết là người đàn ông này

   đang ghen.

   Nhưng kiểu ghen tuông này thực vô

   duyên vô cớ, hơn nữa ăn nói cũng

   rất khó nghe.

   Bạch Nhược Hy vừa hất tay anh ra,

   không tới một giây, người đàn ông

   này đã đột nhiên ôm lấy eo cô, ôm

   trọn vào trong ngực.

   “Anh Ba, anh làm gì vậy?”

   Đáng ghét quá.

   Khách vừa mới bước một chân ra

   khỏi nhà mà dáng vẻ nghiêm túc

   đàng hoàng của người đàn ông này

   đã biến mất sạch sẽ, phút chốc lại

   biến thành dã thú rồi.

   Cô vừa giận dữ vừa hoảng sợ nắm

   lấy hai vai anh rồi đấm nhẹ vào lồng

   ngực: “Bỏ em ra. Anh lại muốn làm

   gì vậy?”

   Kiều Huyên Thạc ôm cô đặt lên ghế

   sofa. Hai tay vẫn ôm lấy eo cô.

   Cô ngồi trên đùi anh, mặt đối mặt

   với nhau.

   Bạch Nhược Hy mệt mỏi cắn môi,

   kìm nén lửa giận trong lòng. Rõ

   ràng cô là đứa con gái thục nữ nhà

   lành, sao lại để cô ngồi như vậy?

   Vừa mập mờ vừa thô lỗ, còn khiến

   cô vô cùng xấu hổ.

   Điểm tốt duy nhất là có thể tiếp cận

   đối phương một cách thân mật, còn

   có thể mặt đối mặt trò chuyện.

   Hai tay Kiều Huyền Thạc giữ chặt

   lấy eo cô, nghiêm túc hỏi từng câu

   từng chữ: “Anh ta đã nói gì mà

   khiến em đỏ mặt?”

   Xem thêm nhiều truyện hay nhé

   1. Cha của cục cưng là một tổng tài 2. Chàng rể cực phẩm 3. Bác sĩ thiên tài giang bắc minh 4. Yêu phải tổng tài tàn phế 5. Con dâu của nhà giàu 6. Tổng tài phu nhân có thai rồi 7. Y võ song toàn 8. Sủng vợ lên trời 9. Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh 10. Cô vợ xấu xí hà tịch nghiên 11. Tổng giám đốc bạc tỷ không dễ trọc


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận