Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 117

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9901 chữ 2024-09-02 18:33

  Kiều Huyền Thạc thì thâm vào tai cô

   một câu rồi đỡ lấy hông ôm cô

   đứng dậy đi về phía bàn ăn.

   Anh đặt cô lên ghế rồi dịu dàng xoa

   đầu, đi vòng qua bên kia ngồi xuống

   đối diện cô: “Ăn tối đi. Bắt đầu từ

   ngày mai em phải tự chăm sóc cho

   mình rồi.”

   Bạch Nhược Hy căng thẳng dựa sát

   vào bàn: “Anh Ba, anh phải đi rồi

   sao?”

   “Không nỡ sao?”

   Kiều Huyền Thạc câm lấy chén múc

   cho cô một vá canh, nhướn mày

   nhìn khuôn mặt như ăn phải mướp

   đắng của người nào đó.

   Vừa nãy còn lo lắng bản thân biến

   thành hồng nhan họa thủy. Bây giờ

   anh nói phải đi làm thì lại không nỡ.

   Bạch Nhược Hy cười khổ cúi đầu.

   Im lặng không lên tiếng.

   Bởi vì lúc này tâm tình cô rất mâu

   thuẫn.

   Dù sao quân khu cách nơi này xa

   như vậy, cô thật sự không nỡ. Sau

   này ngôi nhà này chỉ còn lại mình

   cô, cô sẽ rất cô đơn.

   Kiều Huyên Thạc đặt chén canh

   xuống trước mặt cô. So với Bạch

   Nhược Hy thì anh càng thêm luyến

   tiếc.

   Anh hít sâu một hơi phiên muộn,

   tâm tình cũng trở nên nặng nề, cuối

   cùng nhỏ giọng thì thâm: “Vậy tôi

   không đi nữa.”

   Bạch Nhược Hy căng thẳng buột

   miệng nói: “Không được, công việc

   của anh rõ ràng quan trọng hơn em

   rất nhiều, sao có thể để công việc

   sang một bên mà ở nhà với em suốt

   được?”

   Hai người lại tiếp tục im lặng.

   Bạch Nhược Hy dùng đũa gắp từng

   hột cơm vào miệng, cúi đầu im lặng

   không có chút tâm trạng ăn uống

   nào.

   Kiều Huyên nhận ra được cảm xúc

   của cô nên gắp miếng thịt bỏ vào

   chén cô: “Nhược Hy, đi vào quân

   khu sống với tôi đi.”

   Bạch Nhược Hy sững người, nhất

   thời dừng lại.

   Cô động lòng rồi.

   Trở thành vợ của Kiều Huyền Thạc

   đã định trước phải gánh vác trách

   nhiệm trọng đại. Chuyện nước

   không thể chậm trễ. Chuyện của

   anh đều vĩnh viễn không phải là

   chuyện nhỏ.

   Nhưng nếu đến quân khu rồi, cô sẽ

   đánh mất chính mình. Giống như vợ

   của những người lính khác, việc

   phải làm mỗi ngày là dẫn con theo

   và đợi đến khi chông mình trở về

   nhà khi không còn nhiệm vụ.

   Cô bây giờ vẫn chưa có con, đến

   quân khu có thể làm gì?

   Ngày ngày ở nhà chơi game, đợi

   anh về nhà hay sao?

   Lúc cô còn do dự chưa quyết định,

   Kiều Huyên Thạc đã không muốn

   làm khó cô nên vội vàng nói:

   “Không muốn đi cũng không sao.

   Tôi thường xuyên về nhà với em là

   được.”

   “Dạ.” Bạch Nhược Hy gật đầu, chân

   thành giải thích từ tận đáy lòng: “Em

   muốn làm tới nơi tới chốn. Em còn

   chưa thi, ít nhất phải lấy được bằng

   cái đã. Sau này có thể được phân

   công việc gì thì làm cái đó.

   “Tôi có thể sắp xếp cho em…”

   Kiều Huyên Thạc còn chưa nói

   xong, Bạch Nhược Hy đã ngẩng

   đầu, lập tức ngắt lời: “Anh Ba, Em

   không muốn trở nên đặc biệt.”

   Hai người nhìn nhau.

   Bầu không khí ấm áp đang chuyển

   động giữa hai người lại nhiêu thêm

   một phần quyến luyến bịn rịn.

   Bữa cơm này Bạch Nhược Hy ăn rất

   chậm, cũng nuốt không trôi.

   Ngôi xe mất bốn tiếng. Nói dài

   không dài, nói xa không xa.

   Khu vực quân sự nằm ở nơi hoang

   vu hẻo lánh. Ngoại trừ máy bay trực

   thăng thì không có máy bay nào có

   thể tiếp cận được. Bạch Nhược Hy

   cảm thấy ngay cả khi Kiều Huyền

   Thạc có thể trở về gặp cô cũng cần

   một thời gian rất dài nữa. Do đó, hai

   người cũng chỉ có thể rời xa nhau

   trong một thời gian dài.

   Sau bữa tối, Bạch Nhược Hy kiên trì

   muốn tự mình thu dọn bát đũa.

   Kiều Huyên Thạc sợ cô một mình sẽ

   không chăm sóc tốt bản thân nên

   đã gọi điện dặn dò Tinh Thần bảo

   anh ta tìm cho cô một người làm ở

   nhà.

   Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

   Đêm khuya.

   Bạch Nhược Hy bôi thuốc cho vết

   thương đã kết vảy của anh lần cuối.

   Sau khi bôi xong, lại sắp xếp hành lý

   cho anh.

   Mặc dù hành lý không nhiều, chỉ

   cần một túi đã có thể nhét đủ

   nhưng cô vẫn muốn cố chấp tự

   mình giúp anh làm những việc này.

   Kiều Huyền Thạc nửa thân cởi trần,

   tựa vào cửa tủ rồi im lặng nhìn Bạch

   Nhược Hy lấy bộ đồ anh thường

   mặc hằng ngày và một bộ quân

   phục thường mặc trong dịp trang

   trọng.

   Cô đang gấp quần áo, còn anh thì

   lặng lẽ nhìn cô.

   Không khí trở nên khó chịu.

   Không khí loãng, ngột ngạt khiến

   người ta sinh bức bối.

   Anh nhìn bộ dạng từ từ gấp quần áo

   của cô mà trên mặt không hề có

   một nụ cười.

   Kiều Huyền Thạc đi qua, giành lấy

   bộ đồ trong tay cô rồi lạnh nhạt mở

   miệng: “Đừng dọn nữa. Tạm thời tôi

   không về đâu.”

   Bạch Nhược Hy vội vàng giành bộ

   quần áo về, trừng mắt nhìn anh

   không thỏa hiệp: “Từ lúc bị thương

   tới giờ anh đã chậm trễ rất nhiều

   chuyện rồi. Nếu còn không quay về

   xử lý công vụ thì em thật sự biến

   thành hồng nhan họa thủy mất thôi.”

   “Vậy em đi cùng tôi đi.”

   “Không được.” Bạch Nhược Hy xụ

   mặt.

   Kiều Huyền Thạc nghĩ không thông,

   rõ ràng lúc này cô lưu luyến không

   nỡ nhưng mà bảo cô đi cùng mình

   thì lại không chịu. Anh phiên muộn

   giơ tay lên vò đầu: “Tại sao?”

   “Không muốn cùng ngủ với anh.”

   Bạch Nhược Hy tìm đại một lý do,

   biểu hiện dửng dưng như không:

   “Nếu ở trong quân khu còn chia

   giường ngủ thì người khác nhất định

   sẽ chê cười.’

   Kiều Huyền Thạc cười khổ, trào

   phúng hỏi ngược lại: “Em đã ghét

   tôi như vậy thì hà cớ gì còn làm ra

   vẻ luyến tiếc vậy?”

   “Em không có lưu luyến gì hết.”

   Bạch Nhược Hy cúi đầu tiếp tục gấp

   quần áo, mắt bất tri bất giác phủ

   tâng sương mờ.

   Cô không muốn ảnh hưởng đến tâm

   trạng của anh khi rời đi, không

   muốn để anh quyến luyến, càng

   không muốn anh vì cô mà phân

   tâm.

   Cô sớm đã biết, làm vợ của quân

   nhân sẽ có rất ít thời gian bên cạnh

   chồng.

   Trước đây cô chưa bao giờ dám

   nghĩ sẽ gả cho Kiều Huyền Thạc, vì

   vậy không có chuẩn bị tâm lý cho

   tốt.

   Bây giờ tiếp nhận anh rồi nhưng lúc

   thật sự phải đối mặt với chia ly, cô

   thật sự đau lòng không nỡ.

   Bây giờ cô vẫn chưa thể buông bỏ

   việc của mình được, ít nhất phải thi

   xong trợ lý cảnh sát rôi mới tính làm

   mấy việc khác.

   Kiều Huyền Thạc lấy một cái áo sơ

   mi từ trong tủ mặc lên người rồi

   lạnh nhạt nói: “Sáng sớm mai tôi sẽ

   đi. Sớm như vậy em đừng thức dậy

   tiễn tôi làm gì”

   “Dạ” Bạch Nhược Hy cúi đầu, cổ

   họng chua sót. Cô không dám nói

   chuyện, sợ một khi nói ra thành lời

   sẽ lộ ra nỗi lòng muốn khóc của

   mình.

   “Tôi ra ngoài hóng gió.” Kiều Huyền

   Thạc cài núi áo rồi xoay người rời đi.

   Thái độ cũng lạnh nhạt đi vài phân.

   Bạch Nhược Hy vẫn trả lời cùng một

   câu: “Dạ.”

   Nghe thấy tiếng đóng cửa, Bạch

   Nhược Hy chầm chậm ngẩng đầu

   lên nhìn lên trân nhà. Nước mắt

   không kìm được lã chã rơi xuống gò

   má.

   Cô hít sâu, đưa tay ra lau nước mắt.

   Tâm trạng lúc này so với lúc lén

   nhìn Kiều Huyền Thạc rời khỏi nhà

   càng đau thương hơn gấp trăm lần.

   Vườn hoa bên ngoài trống không,

   chỉ toàn là cỏ. Kiều Huyền Thạc dựa

   vào tường. Cả người chìm vào bóng

   tối. Anh rất ít khi hút thuốc nhưng

   vừa rồi lại mua một gói thuốc quay

   về, từ từ châm điếu thuốc, tâm tình

   tru nặng.

   Trong bóng tối lộ ra chút ánh lửa,

   nhấp nháy lập lòe.

   Anh rít một hơi rồi ngẩng đầu nhìn

   về phía lầu hai trước mặt. Phòng

   của anh vẫn sáng trưng.

   Anh cứ thế mà im lặng nhìn.

   Tâm trạng tồi tệ như rơi xuống vực

   sâu không đáy, khó chịu vô cùng.

   Là không nỡ rời đi, là tâm trạng thất

   vọng hay càng đau lòng nhiều hơn.

   Anh biết rằng không thể gấp gáp vội

   vã với Bạch Nhược Hy.

   Để cô ấy từ em gái biến thành vợ

   mình, anh không từ mọi thủ đoạn,

   tuy rằng đê hèn nhưng trước giờ

   anh chưa từng hối hận.

   Rất khó để cô ấy tiếp nhận thân

   phận vợ mình, như vậy anh đã thỏa

   mãn lắm rồi.

   Nhưng trái tim chết tiệt lại vô cùng

   tham lam.

   Anh muốn chiếm lấy thể xác của cô,

   chiếm lấy trái tim cô, ý định ban

   đầu không còn có thể thỏa mãn anh

   vì anh muốn tất cả của cô.

   Tất cả, không giữ lại chút nào.

   Dục vọng chiếm hữu khiến anh

   muốn phát điên.

   Đêm càng lúc càng khuya.

   Đêm khuya yên tĩnh. Ánh đèn trong

   phòng anh cũng tắt hẳn. Trong phút

   chốc, ánh đèn phòng bên cạnh lại

   sáng lên.

   Cô quay về phòng rồi.

   Kiều Huyền Thạc vứt tàn thuốc

   xuống đất rồi di chân dập tắt, sau

   đó quay người bước vào đại sảnh.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận