Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 122

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10415 chữ 2024-09-02 18:33

  Tỉnh Thần đau khổ nhắm mắt lại.

   Cánh tay dùng sức nắm chặt lấy vô

   lăng, hận không thể tự giết mình.

   Tại sao lại làm ra chuyện súc sinh

   như vậy.

   Anh nghĩ không thông, không hiểu

   được, cũng không thể thay đổi được

   sự thật: “Đừng nhắc lại chuyện này

   nữa. Coi như chuyện cô là chủ mưu

   gây hại cho cô Ba và chuyện tôi lâm

   lỗi chưa hề xảy ra.”

   Doãn Nhụy cười nhạt, dưới ánh mắt

   thấp thoáng chút gian xảo không dễ

   gì phát giác. Cô ta cúi đầu nhẹ

   nhàng hỏi: “Tinh Thần, rốt cuộc anh

   báo cáo chuyện Đường Lập Đức

   như thế nào?”

   “Đổ hết trách nhiệm lên người Bạch

   San San trong ngục.” Tỉnh Thần

   lạnh lùng nói một câu.

   Nói xong, cửa kính từ từ nâng lên.

   Ngăn Doãn Nhụy bên ngoài cửa.

   Doãn Nhụy lập tức xoay lưng lại với

   Tinh Thần, khóe miệng nhẹ nhàng

   cong lên.

   Mọi chuyện càng thuận lợi hơn so

   với tưởng tượng của cô ta.

   Chuyện của Đường Lập Đức cứ thế

   mà cho qua, cũng không có chút

   liên quan gì tới Doãn Nhụy cô.

   Từ biểu hiện ban nãy của Kiều

   Huyên Thạc có thể thấy, cô ta

   không có đoán sai chút nào. Bạch

   Nhược Hy không hề nói cho biết

   chuyện Kiều Huyền Thạc trong hộp

   còn có một tờ giấy.

   Chuyện đã qua nhiều năm như vậy

   rồi, tờ giấy sớm đã bị cô phi tang

   không dấu vết. Nếu Bạch Nhược Hy

   dám nói ra, vậy chỉ có làm chuyện

   cười cho mọi người.

   Không có người nào tin cái cớ buôn

   cười mà hoang đường như vậy.

   Nhưng làm sao mới ổn được. Năm

   đó Bạch Nhược Hy đơn thuần như

   vậy, giơ tay nhấc chân là có thể dễ

   dàng bị cô ta xoay như chong

   chóng.

   Dưới tình huống không có chút

   bằng chứng nào, lại thêm việc danh

   tiếng của Bạch Nhược Hy sớm đã bị

   cô ta làm cho ô uế. Lời của Bạch

   Nhược Hy còn ai tin được đây.

   Cô ta còn phải sợ hãi gì chứ?

   Tâm tình Doãn Nhụy trở nên vui vẻ,

   khoan thai đi về phía cửa lớn rồi tiến

   vào nhà họ Kiều.

   Vườn phía Bắc.

   Kiều Nhất Hoắc và Kiều Đông Lăng

   đang ngồi trong phòng khách. Lúc

   nhìn thấy Kiều Huyền Thạc bước

   vào, hai người lập tức đứng dậy, tỏ

   ra kinh ngạc.

   Kiêu Nhất Hoắc khách sáo cười:

   “Huyền Thạc đã về rồi à.”

   Kiêu Huyền Thạc lễ phép chào hỏi

   Kiêu Nhất Hoắc: “Chú Hai, ông nội

   thế nào rồi?”

   “Đang ở trong phòng đó.”

   Hai tay Kiều Đông Lăng đút vào túi,

   chầm chậm đi về phía Kiều Huyền

   Thạc: “Anh Ba, đã lâu không gặp.”

   “Ừ” Kiều Huyền Thạc lạnh nhạt trả

   lời một tiếng rồi đi về phía phòng

   của ông.

   Kiều Đông Lăng giễu cợt gọi với

   theo: “Anh Ba, ông đã hôn mê

   không tỉnh rồi. Bây giờ anh mới về

   thăm ông, thật là có hiếu quá đi”

   Bước chân Kiều Huyền Thạc đột

   nhiên dừng lại, sắc mặt lạnh đi vài

   phần.

   Kiều Nhất Hoắc căng thẳng kéo lấy

   cánh tay Kiều Đông Lăng, nhỏ giọng

   thì thâm: “Mày muốn tìm chết sao.

   Đừng có nói linh tỉnh.”

   Kiêu Đông Lăng ương bướng vung

   tay ra đi về phía Kiều Huyền Thạc,

   hoàn toàn không khách sáo gì mà

   tiếp tục trào phúng: “Ông trở nên

   như ngày hôm nay cũng là do

   phước của anh. Mỗi ngày ông đều

   lo lắng anh và cô em gái nhỏ của

   anh làm bại hoại gia phong trong

   nhà. Nửa đời sau của ông đều hãnh

   diện vì anh, mà anh lại làm ra

   chuyện mất mặt xấu hổ như vậy.

   Bây giờ cùng cô em gái của anh

   trốn đi sống cuộc sống thần tiên

   quyến lữ rồi sao?”

   Kiều Huyền Thạc nắm chặt tay,

   sống lưng cứng ngắc, cả người

   càng tỏa ra khí lạnh âm trâm, sát

   khí ngưng tụ như đêm trước ngày

   giông bão, ngay cả không khí đều

   trở nên lạnh lẽo bức người.

   Kiều Nhất Hoắc căng thẳng đến nỗi

   hai tay run run. Ông ta nuốt nước

   bọt, vội vàng tiến lên kéo lấy cánh

   tay Kiều Đông Lăng, nhỏ giọng quở

   trách: “Mày muốn chết thì cút xa

   chút, đừng có làm liền lụy đến tao.

   Đi, theo tao ra ngoài.”

   Kiều Đông Lăng không sợ hãi chút

   nào, nhìn bóng lưng lạnh lẽo của

   Kiều Huyên Thạc mà nở nụ cười tà

   ác rồi bị Kiêu Nhất Hoặc kéo lê ra

   khỏi cửa.

   Kiều Huyên Thạc châm chậm nhắm

   mắt, hít thở sâu.

   Ức chế khiến trong lòng trở nên

   nóng nảy và tức giận. Ảnh mắt bén

   nhọn như dao cắt.

   Chỉ trong giây lát, anh lại tiếp tục

   tiến lên, đi vào trong phòng. Trong

   khoảnh khắc đẩy cửa ra, nhìn thấy

   người trong phòng, anh liên sững

   SƠ:

   Phó Sĩ quan Liễu xoay người lại.

   Sau khi anh ta nhìn thấy Kiều Huyền

   Thạc liền kinh ngạc, vội vàng đứng

   dậy chào: “Chào Đại tướng Kiều.”

   Kiều Huyền Thạc đi vào, sắc mặt

   âm trầm.

   “Sao anh lại ở đây?” Giọng nói anh

   lạnh như băng, lạnh đến dọa người.

   Ánh mắt lại nhìn về phía ông nội

   đang hôn mê trên giường.

  

   Ông lão trên giường già nua, tiều

   tụy, khuôn mặt đây nếp nhăn nhưng

   lại bình thản đến lạ, giống như chỉ

   đang say giấc nồng.

   Phó Sĩ quan Liễu căng thẳng, lắp ba

   lắp bắp giải thích: “Tôi, tôi, tới thăm

   ông.

   “Hai người có quen biết sao?” Kiều

   Huyền Thạc coi như đã rõ “điệp viên

   ngầm” được cài bên cạnh anh rốt

   cuộc là ai.

   Hóa ra là Phó sĩ quan.

   Quả thật là giỏi.

   Anh không thể nào tưởng tượng

   được còn có chuyện gì mà ông

   không biết.

   Phó Sĩ quan Liễu căng thẳng đến

   nỗi đầu đầy mồ hôi, ánh mắt lấp lóe:

   “Từ lúc còn là học sinh nghèo tôi đã

   được ông giúp đỡ. Tôi từ nhỏ đã

   quen biết ông rồi, chỉ là lúc vào

   quân đội mới phát hiện ra ông chính

   là ông nội của Đại tướng Kiều. Tôi

   sợ người khác nói tôi cậy nhờ quan

   hệ cho nên không có nói chuyện

   này cho anh biết.”

   Kiều Huyền Thạc im lặng. Bây giờ

   có truy cứu cũng không còn ý nghĩa

   gì. Anh nhìn ông đang nằm im trên

   giường, trong lòng có ngàn vạn hổ

   thẹn.

   Có thể đúng như lời Kiều Đông Lăng

   nói, ông bệnh là do anh và Bạch

   Nhược Hy mà ra.

   Ông bệnh rồi cũng không có người

   nào thông báo cho anh.

   Nếu như không phải Doãn Nhụy gọi

   anh về, có lẽ anh cũng không thể

   gặp được ông nữa.

   Cái này mới thật là bất hiếu.

   Kiều Huyên Thạc im lặng đứng bên

   giường hồi lâu. Phó Sĩ quan Liễu

   cũng đứng bên cạnh anh.

   Thời gian trôi qua.

   Kiều Huyên Thạc lạnh nhạt hỏi:

   “Muốn cùng quay về quân khu

   không?”

   Phó Sĩ quan Liễu căng thẳng nuốt

   nước bọt: “Tôi, tôi tạm thời không

   quay về. Người nhà an bài cho tôi đi

   xem mắt.”

   Xem mắt?

   Anh cũng rất nhớ vợ mình.

   Nhưng anh còn có việc công, trở vê

   nhà rồi còn có thể trở lại sao?

   Kiêu Huyền Thạc im lặng xoay

   người rời khỏi, không có nói thêm

   câu nào, càng không thèm nhìn Phó

   Sĩ quan Liễu thêm lần nào.

   Ra khỏi vườn phía Bắc.

   Kiêu Huyền Thạc còn chưa đi vào

   cửa vườn phía Nam đã trực tiếp đi

   thẳng ra cửa lớn.

   Vừa đi ra ngoài cửa, Tinh Thần thấy

   anh đi ra liền vội vàng xuống xe rồi

   đi ra phía sau mở cửa, cung kính

   đứng kế bên.

   Đột nhiên, Kiều Huyền Thạc dừng

   bước, chau mày nhìn cái tên suy

   sụp tỉnh thần, chân nam đá chân

   chiêu đang ởđi tới trước mặt.

   Kiều Huyền Hạo kéo lệch cổ áo xộc

   xệch, áo vest vắt trên tay, từng bước

   đi về phía cửa lớn.

   Nhìn thấy Kiều Huyền Hạo thất hồn

   lạc phách, trong lòng Kiêu Huyền

   Thạc rất khó chịu. Sắc mặt anh âm

   trâm, ánh mắt lạnh băng.

   Kiều Huyền Hạo giống như không

   nhìn thấy anh, trực tiếp xem anh

   như không khí, từ từ lướt qua bên

   người anh.

   Kiều Huyên Thạc nắm chặt tay,

   nhẫn nhịn trâm giọng nói: “Anh Hai,

   đừng đi tìm Nhược Hy nữa.”

   Kiêu Huyền Hạo đột ngột dừng

   bước. Lúc nghe thấy hai từ Nhược

   Hy, cuối cùng anh ta cũng có chút

   phản ứng, châm chậm lùi lại một

   bước tới trước mặt Kiêu Huyền

   Thạc.

   Mùi rượu xộc vào mũi, Kiều Huyền

   Thạc nhìn thấy bộ dạng của Kiều

   Huyền Hạo như vậy, lòng thấp

   thoáng cơn đau.

   Kiêu Huyền thêu thào: “Mày biết

   Nhược Hy ở đâu hả?”

   Kiều Huyền Thạc chầm chậm nhắm

   mắt lại, dùng miệng hít thở, cảm

   thấy tâm can đau như muốn nổ

   tung, ngay cả hít thở cũng khó chịu

   như dao cắt.

   Kiêu Huyền Hạo giơ tay lau nước

   mưa trên má, nghẹn ngào: “Có phải

   mày biết Nhược Hy ở đâu không?

   Tao đã rất lâu không gặp Nhược Hy

   rồi. Điện thoại gọi không được. Trên

   mạng cũng không có hồi âm. Tao

   tìm không thấy em ấy, không biết

   bây giờ em ấy thế nào rồi. Em ấy

   sống có tốt không? Có đang đi làm

   không? Có ăn ngon không? Em ấy

   đã ốm như vậy rồi, không thể kén ăn

   nữa. Trời cũng ấm dần rồi, có cần

   mua đồ thu đông không…”

   Kiều Huyền Thạc đau khổ phun ra

   một câu từ trong miệng: “Anh Hai,

   đủ rồi.”

   Kiêu Huyền Hạo không nhịn được

   cười khẩy, nấc cục một cái, cười

   còn khó coi hơn khóc gấp trăm lần.

   Anh ta bi thương trào phúng: “Kiều

   Huyền Thạc, mày có phải là đàn

   ông không? Tưởng giấu Nhược Hy

   đi thì em ấy sẽ thuộc về mày sao?

   Tạo sao lại dùng thủ đoạn hèn hạ

   như vậy cướp đi Nhược Hy của tao.

   Tại sao?”

   Khoảnh khắc này, lòng Kiều Huyền

   Thạc đau như dao cắt.

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận