Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 127: Chăm sóc mình cho tốt

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10050 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 127 Chăm sóc mình cho tốt Kiêu Huyền Thạc nghe thấy câu hỏi

   của cô, không có trả lời thẳng, giọng

   điệu dịu dàng hơn vài phần: “Chăm

   sóc mình cho tốt.”

   “Dạ „,

   Bạch Nhược Hy vẫn không nỡ ngắt

   máy. Từng cơn thất vọng ùa về.

   Cho dù cô không suy tính thiệt hơn

   nhưng những tình cảnh chói tai gai

   mắt mà anh Hai đã nói vẫn tôn tại.

   Cô bỏ điện thoại vào túi, cô đơn

   bước ra đường.

   Bất tri bất giác Bạch Nhược Hy đã

   đến thành phố phồn hoa nhất Tịch

   Thành.

   Cô cứ đi dạo không mục đích, hòa

   vào thành phố náo nhiệt và những

   cửa tiệm bán đồ xa xỉ.

   Một người đi dạo, đi qua các cửa

   hàng mà không hề có ý muốn bước

   vào. Đi qua một vòng rồi lại quay lại.

   Đột nhiên một bộ đồ xuân hạ dành

   cho nam trưng bày trong tủ kính thu

   hút ánh mắt của cô.

   Cô đứng trước cửa ngắm hồi lâu,

   cảm thấy thân hình của ma nơ canh

   còn không bằng anh Ba. Anh Ba

   mặc bộ này nhất định rất đẹp trai.

   Suy tư trong phút chốc, cô liền

   châm chậm đi vào.

   Nhân viên lập tức bước ra chào đón,

   thái độ nhiệt tình cung kính.

   Đọc Full tại truyen.one

   Sau khi Bạch Nhược Hy chào hỏi

   nhân viên liên chỉ vào bộ đồ trong

   tủ: “Xin hỏi tôi có thể xem bộ đó

   một lát không?”

   Nhân viên lập tức làm động tác mời,

   vui cười hoan nghênh: “Đương nhiên

   có thể. Mời cô qua bên này.”

   Bạch Nhược Hy theo cô ta đến giá

   treo đồ ở giữa. Nhân viên lấy bộ đồ

   cho cô, giới thiệu vô cùng nhiệt tình:

   “Đây là đồ thiết kế mới nhất của nhà

   thiết kế danh tiếng. Đông qua xuân

   đến, thời tiết còn có chút mát mẻ.

   Bộ này là phù hợp nhất…”

   Nhân viên tiếp tục giới thiệu một

   thôi mội hồi.

   Bạch Nhược Hy sờ qua chất liệu,

   mềm mại thoải mái. Vừa nghĩ đến

   việc Kiều Huyền Thạc mặc đồ mình

   mua, lòng liên cảm thấy ấm áp,

   cũng rất chờ đợi.

   “Bộ này bao nhiêu tiền?” Bạch

   Nhược Hy mỉm cười hỏi.

   Nhân viên cười nói: “Hai mươi ngàn

   tám trăm.”

   Nhất thời, Bạch Nhược Hy sững sờ,

   mặt trầm xuống. Ngón tay lập tức

   rời khỏi bộ đồ, sợ sẽ làm dơ nó.

   Hai mươi ngàn tám trăm?

   Tất cả tiền trong tài khoản của cô

   cũng không có nhiều như vậy, sao

   mua được bộ đồ mắc như vậy chứ?

   Bạch Nhược Hy đưa bộ đồ cho

   nhân viên, nở nụ cười ngại ngùng:

   “Xin lỗi, giá cả vượt qua phạm vi có

   thể chỉ trả của tôi rồi.”

   Nhân viên vẫn mỉm cười, nhận lấy

   đồ: “Không sao ạ. Cô có thể xem

   mấy bộ khác có giảm giá ạ.”

   Bạch Nhược Hy chưa kịp phản ứng

   lại, bộ đồ trong tay đã bị người khác

   lấy đi. Tình huống bất ngờ như vậy

   khiến cả hai người đều sững sờ,

   nhìn vê phía đối phương.

   Bạch Nhược Hy không nhịn được

   kinh ngạc, ngây ngẩn.

   Kiều Tiếu Tiếu trang điểm cao quý

   tao nhã nhưng thái độ khinh khỉnh,

   kiêu ngạo đứng trước mặt cô. Sau

   khi giật lấy bộ đồ, cầm bảng giá liếc

   một cái, lập tức càng tỏ ra khinh

   thường hơn.

   “Chị muốn mua cho anh Ba hay là

   anh Hai vậy?” Kiều Tiếu Tiếu nhướn

   mày nhìn về phía Bạch Nhược Hy.

   Thật sự là oan gia ngõ hẹp.

   Bạch Nhược Hy mím môi, im lặng đi

   lướt qua cô ta. Chọc không nổi nên

   cô muốn rời khỏi đây.

   Kiều Tiếu Tiếu đưa tay ra chặn

   trước ngực, đứng sóng vai nhau

   nhưng ở hai hướng khác nhau, thái

   độ cay nghiệt: “Nếu như mua cho

   anh Ba thì em trả tiền cho chị.”

   Bạch Nhược Hy có chút không

   quen. Đó giờ Kiều Tiếu Tiếu chỉ

   châm chọc cô nhưng sau khi biết cô

   đã gả cho người khác liền thay đổi

   một trăm tám mươi độ đối với cô.

   “Không cần đâu, cảm ơn.” Bạch

   Nhược Hy khách sáo.

   Kiều Tiếu Tiếu chế giễu cười mỉa:

   “Em đoán không phải chị không

   thích mà là mua không nổi. Đừng có

   giả vờ với em.”

   Bạch Nhược Hy nắm chặt tay, cắn

   môi nín nhịn.

   Kiều Tiếu Tiếu xoay người đối diện

   với góc nghiêng âm trâm của Bạch

   Nhược Hy, cười càng tươi hơn: “Xét

   vai vế, chị là chị Ba em. Không cần

   phải khách sáo với cô em chồng

   như em đâu.”

   “Thật sự không cần.”

   Bạch Nhược Hy không muốn nợ ân

   tình người khác, càng không muốn

   liên quan gì tới cô ta.

   Kiều Tiếu Tiếu không ngại cô từ

   chối, rút thẻ từ trong túi ra đưa cho

   nhân viên phục vụ, trực tiếp ra lệnh:

   “Giúp tôi gói lại đưa cho chị ấy.”

   Bạch Nhược Hy cũng lập tức rút thẻ

   ngân hàng từ trong túi ra đưa cho

   nhân viên phục vụ, đẩy tay của Kiều

   Tiếu Tiếu ra, tức giận nói một câu:

   “Tôi không có tiền nhưng chồng tôi

   có, cũng không cần cô trả tiên giúp

   †ÓI.

   Bạch Nhược Hy là bị người khác

   chọc giận.

   Kiều Tiếu Tiếu không giận, ngược lại

   còn tươi cười ra mặt: “Tiêu tiên của

   chồng chị là chuyện bình thường.

   Em nghĩ anh Ba nhất định rất thích

   bộ đồ này của chị đấy.”

   Nhân viên quẹt thẻ của Bạch Nhược

   Hy.

   Bạch Nhược Hy cầm lại thẻ từ trong

   tay của phục vụ và bộ đồ đã được

   gói lại. Cô không thèm để ý tới Kiều

   Tiếu Tiếu, xoay người rời khỏi.

   Kiều Tiếu Tiếu mỉm cười nhìn cô rời

   đi rồi vội vàng xoay người chạy theo

   sau cô: “Chị Ba một mình đi dạo

   phố sao?”

   “Có cần em đi theo không?”

   “Chị Ba… có cân em mua quà khác

   cho anh Ba không?”

   “Wí dụ như đồng hồ, giày, bóp tiền

   chẳng hạn, hay là quần lót…”

   Bạch Nhược Hy dừng phắt lại. Kiều

   Tiếu Tiếu vẫn luôn đuổi theo phía

   sau theo sát nút. Điều này khiến cô

   phiền muộn trong lòng. Đã từng

   chịu nhiều uất ức từ cô ta, cô không

   báo thù nhưng cũng không muốn

   tha thứ, lúc này càng không biết cô

   ta có ý đồ gì.

   Kiều Tiếu Tiếu đi đến bên cạnh

   Bạch Nhược Hy, mỉm cười vô cùng

   khách sáo: “Đừng có đi nhanh như

   vậy. Cùng đi dạo đi. Đợi lát nữa còn

   có thể cùng nhau đi ăn bữa tối đấy.”

   “Rốt cuộc cô muốn thế nào?” Bạch

   Nhược Hy chau mày, lạnh nhạt hỏi.

   Kiều Tiếu Tiếu nhún vai, mím môi

   cười. Ánh mắt quỷ quái cao thâm

   khó lường, dừng một lát rồi nói: “Em

   không muốn thế nào cả. Em chỉ

   muốn nói cho chị, nếu như chị dám

   thích anh Hai thì sẽ trở thành kẻ thù

   của Kiều Tiếu Tiếu này, em với chị

   như nước với lửa nhưng nếu như chị

   thích anh Ba thì em sẽ là em Ba của

   chị. Chúng ta có thể làm bạn.”

   Bạn?

   Bạch Nhược Hy nghe thấy từ này

   liền kinh ngạc nhưng càng kinh

   ngạc hơn là quan điểm sống của

   Kiều Tiếu Tiếu. Trước kia cô không

   biết tại sao Kiều Tiếu Tiếu lúc nào

   cũng nhắm vào cô, bây giờ thì đã

   hiểu rồi.

   Nhưng đó là anh Hai họ hàng của

   Kiều Tiếu Tiếu, là anh trai có quan

   hệ máu mủ. Cô ta… vậy mà cô ta…

   Tam quan của Bạch Nhược Hy hoàn

   toàn sụp đổ.

   Lúc này, cô cũng bị cảm động bởi

   tính cách dám yêu dám hận của

   Kiều Tiếu Tiếu.

   Nếu cô có thể giống như cô ta dám

   yêu dám hận thì có lẽ không cân

   phải mệt mỏi, khổ sở như vậy.

   Suy nghĩ hồi lâu, giọng điệu Bạch

   Nhược Hy dịu lại, lạnh nhạt nói một

   câu: “Tôi không cần bạn bè.”

   Nói xong lại tiếp tục đi vê phía

   trước.

   Kiều Tiếu Tiếu cũng tiếp tục đi theo

   cô. Trình độ mặt dày khiến Bạch

   Nhược Hy ngỡ ngàng, rất có phong

   cách của cô năm đó quấn lấy Kiều

   Huyền Thạc.

   “Không làm bạn cũng được nhưng

   cũng không thay đổi được việc chị

   là chị Ba em. Em chính là em họ của

   chị!”

   “Bây giờ trên dưới nhà họ Kiều chỉ lo

   nghĩ cho cái cô Doãn Nhụy đó, đều

   phản đối chị và anh Ba sống chung

   nhưng Kiều Tiếu Tiếu em ủng hộ

   chị, cũng sẽ hết lòng hỗ trợ chị.”

   Bạch Nhược Hy cả kinh, sững sờ

   kinh ngạc.

   Kiều Tiếu Tiếu thấy cô lại dừng lại

   liền cười nói: “Có cân em giúp chị

   chơi chết ả đàn bà giả dối kia

   không?”

   Tâm trạng Bạch Nhược Hy ngột

   ngạt khó chịu, sa sút khác thường.

   Cô tưởng chỉ có chính mình biết

   Doãn Nhụy là con người giả dối.

   Hóa ra Kiều Tiếu Tiếu cũng nhìn ra.

   Điều này cũng tính là một loại an ủi

   với cô.

   Nhưng Kiều Tiếu Tiếu nhìn ra thì thế

   nào?

   Mẹ cô vẫn yêu thích Doãn Nhụy như

   vậy. Kiều Huyền Thạc cũng cảm

   thấy Doãn Nhụy rất ưu tú.

   Bạch Nhược Hy không muốn khích

   Kiều Tiếu Tiếu, không biết lúc này

   cô ta có động cơ gì mà muốn tiếp

   cận cô. Bị rắn cắn mười năm còn

   sợ. Cô chỉ muốn cách con người

   thích chơi trò tâm cơ này xa một

   chút.

   “Cảm ơn ý tốt của cô.” Giọng điệu

   của Bạch Nhược Hy dịu dàng vài

   phần, đối diện với ánh mắt cao

   thâm khó dò của Kiều Tiếu Tiếu:

   “Tôi không cần cô giúp.”

   Kiều Tiếu Tiếu bĩu môi, khinh bỉ hừ

   lạnh một tiếng, bực mình khoanh

   tay lại như kiểu “cô gái nhỏ sắp tức

   giận” vậy.

   Bạch Nhược Hy xoay người rời khỏi,

   Kiều Tiếu Tiếu vẫn tiếp tục đi theo

   bên cạnh cô.

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận