Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 129: Nóng lòng sốt ruột

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10295 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 129 Nóng lòng sốt ruột Bạch Nhược Hy ngồi trong phòng

   giam mà lo lắng không yên.

   Sau khi cảnh sát gửi chứng minh

   nhân dân của cô cho bộ cảnh sát

   cũng không còn hỏi cô gì nữa mà

   rời khỏi.

   Năm mươi phút sau.

   Anh cảnh sát vừa nãy xét hỏi cô đột

   nhiên đi vào vội vàng mở cửa rồi

   cười nói: “Cô có thể đi rồi.”

   Cả người Bạch Nhược Hy hoảng

   loạn. Cô hoàn toàn không vui mừng

   mà buôn phiền đến độ tim gan đau

   đớn, mắt đỏ hoe.

   Gia đình thân quyến của cô cũng

   chỉ có Kiều Huyền Thạc mới có

   quyền hạn lớn như vậy. Một cuộc

   Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

   điện thoại là có thể để cô miễn

   đóng phạt, không cần bảo lãnh

   cũng có thể rời khỏi.

   Cô tức giận hỏi một câu: “Các người

   thật sự đã thông báo cho chồng tôi

   sao?”

   “Thông báo rồi. Cô đi đi. Lần sau

   không thể uống rượu lái xe nữa.

   Nếu như lại phạm lỗi sẽ bị phạt

   càng nặng.’

   Bạch Nhược Hy ngẩng đầu hít sâu,

   nắm chặt ngón tay đang run rẩy.

   Đáng chết, Kiêu Huyền Thạc biết cô

   phạm lỗi như vậy sẽ nhìn cô thế

   nào?

   Nếu như mấy cảnh sát này biết Đại

   tướng của nước Tịch có người vợ

   như vậy sẽ nhìn anh ra sao? Nếu để

   người dân biết, cô sẽ làm cho Kiều

   Huyền Thạc mất hết mặt mũi.

   Lúc này Bạch Nhược Hy đau thương

   vô cùng.

   Cô làm cho mặt mũi của Kiều

   Huyền Thạc đều mất hết rồi.

   Cô vừa đi ra khỏi nhà giam vừa giận

   chính mình, oán giận Kiều Tiếu Tiếu

   đúng là đồ hại người.

   Bạch Nhược Hy đi theo cảnh sát ký

   tên. Lúc đi đến sảnh chính của đồn

   cảnh sát, cô lập tức há hốc miệng.

   Nhìn thấy bóng lưng quen thuộc

   đang đứng ở cửa sổ giải quyết mọi

   chuyện, tấm lưng rộng rãi, bộ đồ

   quen thuộc, người đàn ông khiến cô

   thân hồn điên đảo kia sao lại xuất

   hiện ở chỗ này?

   Không phải anh đang ở trong quân

   khu sao?

   Cảnh sát mới thông báo không đến

   mười mấy phút, anh đã tới rồi sao?

   Đây… chuyện gì đang xảy ra?

   Bạch Nhược Hy sững sờ, ngơ ngẩn,

   hơi thở loạn nhịp. Tim càng đập

   càng nhanh. Trong đầu trống rỗng,

   căng thẳng đến nỗi hai tay đều đổ

   mồ hôi.

   Cảnh sát thu tiền phạt rồi liền đưa

   tài liệu lại cho Kiều Huyền Thạc:

   “Giấy bảo lãnh cũng phải ký. Về nhà

   dạy dỗ vợ anh cho tốt. Không thể lại

   uống rượu mà lái xe nữa.”

   “Ừ, nhất định.” Kiều Huyền Thạc trả

   lời một câu rồi ký tên.

   Cảnh sát cầm giấy bảo lãnh xem

   một cái, cười cợt nói: “Tên hay thật,

   giống như đúc tên của Đại tướng

   Kiêu Huyền Thạc nước chúng ta.”

   Kiều Huyên Thạc cười mà không

   nói.

   Anh hoàn toàn không tiết lộ thân

   phận của mình để hưởng đặc

   quyền.

   Cảnh sát khách sáo nói: “Được rồi.

   Anh lãnh người nhà về nhà đi.”

   Kiêu Huyên Thạc xoay người.

   Trong phút chốc liền đối diện với

   Bạch Nhược Hy ở sau lưng.

   Ánh mắt của anh sâu thẳm mê

   người, cao thâm mà bình tĩnh.

   Lúc anh nhìn thấy Bạch Nhược Hy

   cũng sững sờ hai giây.

   Chỉ là một ánh mắt đã khiến Bạch

   Nhược Hy vốn đã căng thẳng lại trở

   nên bất an không yên, quẫn bách lại

   xấu hổ, càng sợ anh sẽ tức giận, sẽ

   thất vọng, sẽ ghét cô.

   Kiều Huyền Thạc nhanh chóng đi về

   phía trước rồi cầm lấy tay cô, không

   nói hai lời, đi ra khỏi cửa.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng đến nỗi

   ngay cả một câu chào hỏi cũng

   quên.

   Cô được anh dắt khỏi đồn cảnh sát.

   Chiếc xe dừng trước cổng không

   phải là xe quân đội mà là một chiếc

   xe riêng khác hay đỗ trong nhà.

   Điều này khiến Bạch Nhược Hy vô

   cùng kinh ngạc.

   Buổi trưa còn gọi điện cho anh,

   không ngờ đến tối anh đã im hơi

   lặng tiếng vê nhà.

   Chẳng trách có thể chạy tới trong

   vòng mười lăm phút.

   Hóa ra là anh ở nhà?

   Trở về rồi tại sao không gọi điện

   cho cô?

   Đến đồn cảnh sát chuộc cô về cũng

   xử lý theo thủ tục thông thường,

   hoàn toàn không đi đường tắt, có

   phải là rất thất vọng với cô không?

   Bạch Nhược Hy cảm thấy bản thân

   sắp phát điên mất, hận tâm lý ôm

   may mắn của mình.

   Anh mở cửa cho Bạch Nhược Hy.

   Cô liên vội vàng ngồi vào trong.

   Sau khi đóng cửa, cô cũng không

   dám nói tiếng nào.

   Tâm trạng tồi tệ. Trong đầu chỉ toàn

   phỏng đoán có phải Kiều Huyền

   Thạc rất tức giận không.

   Kiều Huyền Thạc ngôi vào ghế lại

   rồi đóng cửa.

  

   Lúc này, sự căng thẳng của Bạch

   Nhược Hy gia tăng gấp trăm lần.

   Sau khi anh đóng cửa liền lập tức

   xoay người lại nhìn về phía cô rồi

   đột nhiên nghiêng người qua.

   Bạch Nhược Hy dính chặt vào ghế.

   Cô còn tưởng anh muốn thắt dây an

   toàn cho cô nên vội vàng đưa tay ra

   kéo dây.

   Bàn tay to lớn của Kiều Huyền Thạc

   sờ má cô, sau đó nhẹ nhàng lướt

   qua tai rôi vòng ra sau đầu kéo cô

   vào trong lòng.

   Cô sững người, trợn to mắt nhìn anh.

   Ánh mắt anh mơ màng, rồi hôn cô.

   Bạch Nhược Hy hoảng sợ giơ tay

   muốn đẩy anh ra nhưng lúc hai tay

   tì lên ngực thì động tác anh lại càng

   thêm ngang ngược. Không đợi cô

   đẩy ra, nụ hôn cuồng nhiệt đã rơi

   xuống.

   Trong khoảnh khắc đôi môi nóng

   rực ấy áp lên môi, cả người cô cứng

   ngắc, tim lỡ vài nhịp rồi đập thình

   thịch.

   Anh nhắm mắt. Nụ hôn dịu dàng

   giống như mật ngọt, nhẹ nhàng mà

   hừng hực hơi ấm.

   Hàng lông mi dày của cô phớt qua

   gò má và da thịt anh. Trong phút

   chốc thân thể mềm nhữn vô lực.

   Bàn tay áp lên ngực anh cũng mất

   đi sức lực.

   Anh Ba không tức giận sao?

   Tại sao vừa lên xe đã nôn nóng hôn

   cô?

   Nụ hôn của anh khiến cô thấy dịu

   dàng không tưởng.

   Trong xe không có đèn. Hai anh

   cảnh sát đi lướt qua xe dọa Bạch

   Nhược Hy một trận. Hai tay cô dùng

   sức muốn đẩy anh ra.

   Kiều Huyên Thạc cảm nhận được

   phản ứng của cô, ngược lại càng

   thêm thân mật giữ lấy gáy cô. Nụ

   hôn dịu dàng trở nên hừng hực

   thâm tình.

   Anh tiến quân thần tốc, cuồng nhiệt

   hôn lấy cô như đã khát nước ngàn

   năm, chiếm đóng hoàn toàn.

   “Ưm…

   Nụ hôn của anh quá nồng nhiệt

   khiến Bạch Nhược Hy phút chốc

   trâm luân. Cả người mềm oặt, vô

   lực nhắm mắt trâm mê trong sự

   kích kích đánh sâu vào linh hồn và

   các giác quan không thể giải thoát,

   yêu kiều rên rỉ.

   Thời gian qua lâu giống như một thế

   kỷ, cảm giác không khí đều sắp rút

   cạn nhưng Bạch Nhược Hy vẫn trâm

   mê trong tình trạng thiếu oxy này.

   Kiều Huyền Thạc vẫn không nỡ

   buông cô ra. Đôi mắt mơ màng nhìn

   người con gái trước mặt.

   Đôi môi bị anh hôn đến nỗi hơi sưng

   lên. Từ mặt đến mang tai đều đỏ

   hồng. Cô nhắm mắt, hàng lông mi

   dài rung động lòng người, còn có

   hơi thở hổn hển rối loạn của cô. Tất

   cả đều tốt đẹp như vậy, khiến anh ý

   loạn tình mê, không cách nào dời

   mãt.

   Kiêu Huyền Thạc khàn giọng thì

   thâm: “Phải học hít thở. Tôi không

   muốn mỗi lần đều kết thúc sớm như

   vậy.

   Bạch Nhược Hy xấu hổ cúi đầu, hơi

   mím môi. Trên môi còn lưu lại mùi

   vị ngọt ngào của anh. Trong lòng cô

   kích động, ngượng ngùng không

   thôi.

   Kiều Huyền Thạc đưa tay ra giúp cô

   thắt dây an toàn rồi nhẹ nhàng xoa

   đầu cô khi cô cúi đầu.

   Động tác dịu dàng khiến tim Bạch

   Nhược Hy ấm áp như có đóm lửa

   đang cháy rực.

   Cô không cần biết rốt cuộc Kiều

   Huyền Thạc nghĩ thế nào, người

   khác nhìn bọn họ ra sao, cô chỉ biết

   giây khắc này cô rất hạnh phúc. Cho

   dù chỉ là bê ngoài cũng được, chỉ là

   lừa mình dối người cũng không sao.

   Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến cô

   bất chấp tất cả.

   Kiêu Huyền Thạc thắt dây an toàn

   rồi khởi động xe, lao nhanh đi.

   Trong xe bầu không khí ngột ngạt.

   Bạch Nhược Hy cảm thấy không khí

   không đủ, khó chịu khiến lòng

   hoảng sợ.

   Đi được một đoạn đường, cảm giác

   quẫn bách và xấu hổ của cô cũng

   dần dần biến mất. Sau khi bình tĩnh

   lại một chút, cô mới từ từ mở

   miệng: “Anh Ba, xin lỗi.”

   “Chuyện gì có lỗi với tôi?”

   Kiêu Huyền Thạc nghiêm túc lái xe.

   Ánh mắt nhìn về phía trước. Giọng

   điệu rất dịu dàng.

   Bạch Nhược Hy cúi đầu thều thào:

   “Em uống rượu còn lái xe.”

   “Không sao. Lần sau uống rượu rồi

   đừng lái xe nữa. Gọi điện cho tôi, tôi

   đến đón em.”

   Giọng điệu anh dịu dàng dễ chịu,

   không có chút ý định trách mắng

   nào. Việc cô uống rượu lái xe giống

   như hoàn toàn không có ảnh hưởng

   gì đến tâm tình của anh, không

   khiến lòng anh có chút xao động.

   Lần sau gọi điện cho anh ấy tới đón

   mình?

   Lần sau anh ấy vẫn còn ở Tịch

   Thành sao?

   “Anh Ba, anh trở về khi nào?”

   Kiều Huyền Thạc dịu dàng trả lời:

   “Lúc em mua quần áo tôi đã quyết

   định trở về rồi.”

   Quần áo?

   Bạch Nhược Hy cả kinh, lúc này mới

   phát giác chuyện quên cầm quần

   áo, sốt ruột: “Anh Ba, mau quay lại.

   Em để đồ ở đồn cảnh sát rồi.”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận