Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 133: A Lương tỉnh lại

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9998 chữ 2024-09-02 18:33

  Mấy chữ đơn giản, ấm vào tận tim.

   Bạch Nhược Hy cong môi mỉm cười,

   cúi đầu xem đi xem lại ba câu đó.

   Nơi mềm mại nhất của trái tim có

   chút rung động, tâm tình vui vẻ rạng

   ngời, như con chim nhỏ bay lượn

   trên trời xanh mênh mông.

   Đúng vậy, có người chồng như này,

   trái tim cô lâng lãng như đang trồi

   trong không trung hư vô.

   Bế cô đến căn phòng khác ngủ, chỉ

   vì giặt ga giường.

   Chẳng lẽ chảy máu?

   Cô chỉ biết rất đau, đau như bị xé

   rách, nhưng không biết có chảy

   máu hay không.

   Bạch Nhược Hy cẩn thận gấp tờ

   giấy bỏ vào trong túi áo, kéo ghế ra

   ngồi xuống.

   Cô nhấc lồng bàn lên, là một bát sủi

   cảo đủ sắc hương vị, nhìn thôi cũng

   khiến người ta thèm nhỏ dãi.

   Bạch Nhược Hy bỏ lồng bàn xuống,

   cầm đũa bắt đầu ăn, nhấm nháp

   nhai kỹ nuốt chậm.

   Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

   Bộ Dực Thành từng nói, anh Ba cô

   không gì không làm được.

   Đúng là như thế.

   Ăn bữa sáng anh làm, trong lòng

   Bạch Nhược Hy ngọt như đường.

   Chỉ cân anh ở bên cạnh, cô không

   cần quan tâm chuyện gì cả, càng

   ngày càng thích cảm giác được ở

   bên anh.

   Trên mặt là nụ cười không cách nào

   biến mất, trong đầu tràn ngập hình

   bóng của anh Ba cô, càng nghĩ càng

   thấy ngọt ngào.

   Cô vội để đũa xuống, lấy điện thoại

   di động ra từ túi quần, gõ một tin

   nhắn, ấn gửi đi không chút do dự.

   Nhìn màn hình yên tính một lát, cô

   để điện thoại xuống tiếp tục ăn bữa

   sáng.

   Cô vừa ăn vừa ngó màn hình điện

   thoại, chờ mong anh sẽ nhắn lại,

   nhưng màn hình vẫn đen sì, không

   có bất cứ động tĩnh gì.

   Cô mím môi cười khẽ, tiếp tục ăn

   bữa sáng.

   “Bữa sáng ngon lắm, vất vả rồi.”

   Kiêu Huyền Thạc nhìn tin nhắn điện

   thoại, khóe môi khẽ cong lên mỉm

   cười, nụ cười không che giấu vẻ dịu

   dàng chút nào.

   Mấy “đại nhân” đang bàn việc công

   đều kiềm chế không nói câu nào,

   âm thầm quan sát người đàn ông

   “đột biến” này.

   Trong mắt người ngoài, Kiều Huyền

   Thạc nghiêm túc chín chắn, ăn nói

   giữ kẽ, tác phong nhanh nhẹn cẩn

   thận, dáng vẻ luôn lạnh như băng.

   Đột nhiên một tin nhắn khiến anh

   “thay tính đổi nết”, những người

   khác coi cảnh tượng này như cầu

   vồng sau mưa vậy.

   Đại biểu nào đó ngồi gần Bộ Dực

   Thành, cẩn thận hỏi: “Ngài Tổng

   thống, sao Đại tướng Kiều vui vậy?

   Có phải tìm được Phật châu rồi

   không?”

   Bộ Dực Thành lắc đầu, nhìn Kiều

   Huyền Thạc bằng vẻ sâu không

   lường được, dựa vào ghế sô pha,

   khoanh tay vuốt cằm: “Phật châu

   chưa có sức hút khiến cậu ta cười

   như thế, nếu như tôi đoán không

   sai, chắc là tin nhắn của vợ cậu ta.”

   “Vợ ư? Đại tướng Kiều kết hôn rồi?”

   Do còn có rất nhiều người không

   biết chuyện này, nên người nghe

   được rất ngạc nhiên.

   Bộ Dực Thành gật đầu, cười giảo

   hoạt.

   Tất cả mọi người trợn mắt há

   miệng, rất ngạc nhiên đối với

   chuyện Kiều Huyền Thạc kết hôn,

   không ngờ người đàn ông mạnh mẽ

   này lại kín tiếng trong chuyện kết

   hôn vậy.

   Không có bất kỳ tin tức nào, không

   mở tiệc mời khách, càng không có

   nghỉ thức hôn lễ.

   Lúc này.

   Cửa phòng họp bị gõ.

   Kiêu Huyền Thạc chưa trả lời tin

   nhắn liên để điện thoại xuống,

   ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

   Người đẩy cửa đi vào là Tinh Thần,

   quân trang thẳng thớm, nghiêm túc

   trang trọng, sau khi đi vào cúi chào

   tất cả mọi người, cuối cùng mới

   nhìn Kiều Huyền Thạc, cung kính

   nói: “Cậu Ba, A Lương đã tỉnh lại

   rồi.

   Kiều Huyên Thạc đứng bật dậy, ánh

   mắt tối đi: “Lập tức chuẩn bị xe đến

   bệnh viện.”

   “Vâng.” Tinh Thần quay người ra

   ngoài.

   Bộ Dực Thành cũng căng thẳng, vội

   kéo cánh tay Kiều Huyền Thạc,

   giọng phàn nàn: “Ài ài ài… Tôi nói

   này Tướng quân Kiều, chúng ta

   đang thảo luận chuyện Phật châu,

   cậu lại đi làm việc khác à?”

   Kiêu Huyền Thạc nhìn về phía

   khuôn mặt lo lắng bất an của Bộ

   Dực Thành, thản nhiên mở miệng:

   “Phật châu đã mất, dù có bàn bạc

   cũng vô ích, cách duy nhất là tiếp

   tục tìm kiếm manh mối, tôi còn có

   việc gấp phải xử lý, không tham gia

   cuộc họp được.

   Bộ Dực Thành hai tay đút túi,

   nghiêng người tới gần Kiều Huyền

   Thạc, cười khẽ nói nhỏ: “Người anh

   em à, ngày đầu tiên cậu về “hội

   đường Tịch làm việc, dù sao tôi

   cũng là Tổng thống, cho chút thể

   diện đi.

   Kiêu Huyền Thạc khẽ nhíu mày lại,

   yên lặng trao đổi ánh mắt với anh

   ta, hiểu rõ ý của Bộ Dực Thành liền

   ngồi xuống.

   Bộ Dực Thành nhếch môi cười, kéo

   âu phục ngồi xuống, nói với mọi

   người: “Chúng ta tiếp tục.”

   Kiêu Huyền Thạc nhướng mày,

   không khỏi cười kỳ lạ, sâu không

   lường được.

   Bộ Dực Thành bất đắc dĩ thở dài

   trong lòng.

   Là quốc gia dân chủ, có thể nói

   Tổng thống nước Tịch là nghề

   nghiệp khô khan vô vị nhất trên đời,

   mười hai năm mới đổi một lần, đối

   với Bộ Dực Thành mà nói, điều hối

   hận nhất không gì bằng việc đi

   tranh cử Tổng thống.

   Đưa ra bất kỳ quyết định gì cũng

   cần phải thông qua cửa đám “thần

   tử” này bỏ phiếu quyết định.

   Trọng điểm là không có tự do, nhiều

   trách nhiệm, viết báo cáo, mở cuộc

   họp, đọc diễn văn đều là trọng điểm

   công việc của anh ta, thi thoảng ra

   nước ngoài “củng cố quan hệ hữu

   nghị”, dò thám tình hình dân sinh.

   Nhạt nhẽo nhàm chán, còn không

   nhiều thực quyền bằng Kiều Huyền

   Thạc.

   Bộ Dực Thành hắng giọng, nhìn về

   phía Kiều Huyền Thạc, chậm rãi nói:

   “Nước láng giềng cho chúng ta thời

   gian sáu tháng, đã qua một tháng

   rồi, thời gian còn lại cậu có tin chắc

   sẽ tìm được Phật châu không?”

   “Có thể.” Kiều Huyền Thạc đầy tự

   tin.

   “Được.” Bộ Dực Thành rất nghiêm

   túc gật đầu, lại nói: “Nếu cậu có việc

   thì đi làm trước đi.

   Cái thể diện cần giữ này hơi gượng

   ép.

   Nếu Kiều Huyền Thạc không có ý

   chí vững mạnh, chắc đã bật cười

   rồi.

   Vừa ngồi chưa được năm giây, lại

   đứng lên.

   Anh hơi cúi người chào Bộ Dực

   Thành, dù có quan hệ tốt vẫn phải

   hành xử đúng theo cấp bậc trước

   mặt người ngoài.

   “Tôi đi trước, nếu Phật châu có tin

   tức sẽ lập tức báo cáo.” Kiều Huyền

   Thạc nghiêm túc nói.

   Bộ Dực Thành cười gật đầu.

   Kiều Huyền Thạc sải bước rời khỏi

   sảnh phòng họp.

   Ra khỏi cửa, anh vừa cởi cúc áo

   khoác quân trang, vừa đi đến sảnh

   lớn.

   Tinh Thần thấy anh vội vàng đi ra,

   lập tức đuổi theo sau anh, nhỏ

   giọng nói: “Cậu Ba, bây giờ đi gặp A

   Lương sao?”

   “Tình huống của anh ta thế nào?”

   Kiều Huyên Thạc vội hỏi.

   “Chỉ số sinh mệnh rất ổn định, bác

   Sĩ nói tất cả đều bình thường.”

   Chương 133 A Lương tỉnh lại

   Ra khỏi sảnh lớn, lính canh cửa lập

   tức cúi chào.

   Hai người đi thẳng đến xe quân đội.

   Kiêu Huyền Thạc cởi áo khoác

   xuống, kéo cửa ghế phụ ra, ném áo

   ra chỗ ngồi phía sau.

   Tinh Thần vội lên xe, mau chóng

   đóng cửa lại, thắt chặt dây an toan

   rồi lập tức khởi động xe.

   “Phập.”

   Kiều Huyền Thạc đóng cửa xe lại.

   Xe quân đội nghênh ngang rời đi.

   Tổng Bệnh viện Quân khu.

   VIP #8.

   Trong phòng bệnh VỊP.

   Kiêu Huyền Thạc ngôi trước giường

   bệnh của A Lương, còn Tinh Thần

   vẫn đứng bên cạnh, nôn nóng nhìn

   A Lương.

   Trên giường, A Lương ngủ say sưa,

   không hề biết có hai người vào

   phòng.

   Tinh Thần giơ cổ tay lên nhìn thời

   gian, bất đắc dĩ thở dài.

   Anh ta và cậu Ba đã chờ một tiếng

   rồi.

   Tinh Thần không nhẫn nại được

   nữa, nhỏ giọng nói: “Cậu Ba, hay là

   chúng ta đánh thức A Lương đi”

   Kiêu Huyền Thạc cất giọng trâm

   thấp hỏi lại: “Cậu đang gấp à?”

   “Không phải.”

   “Nếu không gấp, chờ chút thì có

   sao?” Kiều Huyền Thạc chỉ vào ghế

   sô pha bên cạnh: “Cậu cũng ngồi

   chờ cậu ấy tỉnh dậy đi.”

   Tinh Thần thưa dạ lui lại, ngôi xuống

   ghế sô pha.

   Thời gian trôi qua từng giây từng

   phút.

   Lại hơn một tiếng nữa trôi qua.

   A Lương cảm thấy khát nước, nỉ non

   trong mơ: “Nước…’

   Kiêu Huyền Thạc lập tức đứng lên,

   rót nước ấm, cầm cốc có ống hút

   đưa tới bên mặt A Lương, dùng ống

   hút cho anh ta uống nước.

   A Lương căn ống hút uống nước,

   chậm rãi mở mắt ra.

   Bỗng dưng đập vào mắt là một

   khuôn mặt tuấn tú uy nghiêm lạnh

   lẽo, A Lương kinh hãi, ngạc nhiên

   đến nỗi sặc nước bọt.

   Anh ta ho như bay mất nửa cái

   mạng: “Khu khụ khu…

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận