Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 145

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9725 chữ 2024-09-02 18:33

  Bởi vì thân phận của Kiều Huyền

   Thạc đặc thù, sợ có người hoặc

   phóng viên nhận ra anh, cho nên

   không đến trung tâm thành phố

   đông đúc hẹn hò, mà đi tới khu

   thương mại vắng vẻ ít người.

   Bạch Nhược Hy không quan tâm

   hẹn hò ở đâu, chỉ cân người hẹn hò

   là anh, ở đâu, làm gì cũng không

   quan trọng.

   Hai người nắm tay tiến vào khu

   thương mại, mua hai tấm vé xem

   phim liên quan tới tình yêu ở quây

   phục vụ rạp chiếu phim, gọi một ly

   kem.

   Nắm tay đi vào rạp chiếu phim,

   trong phòng tối thưa thớt người,

   không có mấy ai xem phim giữa

   trưa.

   Tìm chỗ ngôi vào.

   Kiêu Huyền Thạc quan sát kĩ xung

   quanh, đây là lân đầu tiên anh đi

   vào rạp chiếu phim, mới biết được vì

   sao các cặp đôi lại thích đến rạp

   chiếu phim, bầu không khí này rất

   tốt, tối đen rất hợp để thân mật.

   Ngồi chưa được hai phút, phim đã

   bắt đầu.

   Bạch Nhược Hy ăn một miếng kem,

   lại đưa kem đến bên miệng Kiều

   Huyền Thạc, nhỏ giọng nói: “Anh Ba,

   anh có muốn ăn không?”

   Kiều Huyên Thạc không thích ăn

   ngọt, nhưng giờ phút này lại rất

   muốn ăn kem cùng cô, anh há

   miệng cắn một miếng.

   Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

   Lập tức mát lạnh tận tim, ngọt thấu

   con tim.

   Bạch Nhược Hy liếc phản ứng của

   anh, mặc dù hơi tối song vẫn thấy

   rõ.

   Cô tì khuỷu tay lên thành ghế, ghé

   lại gân mặt anh: “Anh Ba, ngon

   không?”

   “Ừm, rất lạnh rất ngọt.”

   “Còn muốn ăn nữa không?” Hỏi

   xong, Bạch Nhược Hy cũng cắn

   miếng nhỏ.

   “Muốn chứ” Kiều Huyền Thạc nói

   xong, lập tức giữ gáy cô, kéo đầu cô

   tới hôn lên môi cô.

   Vị ngọt của kem vani vương vấn

   giữa răng môi hai người, cảm giác

   lửa băng kết hợp này khiến trái tim

   Bạch Nhược Hy không ngừng run

   rẩy.

   BỊ hôn sâu trước mặt mọi người,

   mặc dù không ai nhìn thấy, nhưng

   lại có cảm giác tim đập nhanh và

   ngượng ngùng.

   Phim đã bắt đầu, kem tan chảy, hai

   người đã hôn nhau đến nỗi khó dứt

   ra.

   Đột nhiên, tiếng rên rỉ của phụ nữ

   truyên đến.

   Hai người khẽ giật mình.

   Kiều Huyền Thạc buông lỏng Bạch

   Nhược Hy ra, nhíu mày nhìn về phía

   màn hình phim.

   Bạch Nhược Hy ngượng ngùng mím

   môi, ngẩng đầu nhìn màn hình.

   Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn, cả

   khuôn mặt cô nóng bừng lên.

   Cái này…

   Trời ạ.

   Phim gì đây?

   Đây là phim gì?

   Bạch Nhược Hy xấu hổ đến nỗi cúi

   đầu xuống, lấy vé xem phim ra nhìn

   tên phim.

   Đây không phải là phim nước Tịch,

   mà là phim nước ngoài, cái tên rất

   văn nghệ: Yêu đến tận cùng.

   Nhưng đây rõ ràng là phim “hành

   động tình cảm” nghệ thuật.

   Mặc dù không lộ da thịt, nhưng kịch

   bản và ống kính mập mờ khiến

   người ta nóng hết cả người, đây là

   một bộ “phim hành động” được gắn

   mác nghệ thuật.

   Kiều Huyên Thạc chỉ hơi kinh ngạc

   phút ban đầu, rồi nhanh chóng vào

   trạng thái, nghiêm túc xem phim.

   Bạch Nhược Hy rất bất an, ngượng

   ngùng đến nỗi không còn mặt mũi,

   căng thẳng nhìn ngó xung quanh,

   cũng may bên cạnh không có ai,

   song trước sau có mấy đôi tình

   nhân đang ngôi.

   Bạch Nhược Hy lúng túng liếc nhìn

   Kiều Huyền Thạc, không ngờ người

   đàn ông này xem vô cùng chăm

   chú.

   Tay cô túm tay áo Kiều Huyền Thạc

   khẽ giật giật, Kiều Huyên Thạc

   nghiêng đầu nhìn cô, dịu dàng nói:

   “Sao vậy?”

   “Chúng ta đừng xem loại phim này,

   xấu hổ lắm”

   Kiều Huyên Thạc chậm rãi tới gần

   vành tai cô, cô ngượng ngùng rụt

   đầu né, hơi thở nam tính của người

   đàn ông bao lấy cô, mùi hương mát

   lạnh thoang thoảng trên người bay

   đến, thì thâm như hà hơi vào tai cô:

   “Là phim nghệ thuật, đừng ngại

   xem.”

   Bạch Nhược Hy nhìn màn hình,

   những cảnh mập mờ vừa rồi đã qua,

   cảm giác xấu hổ biến mất, cô

   không khăng khăng muốn đi nữa,

   vừa xem phim vừa ăn kem đã chảy.

   Cùng người đàn ông mình yêu xem

   phim nghệ thuật tình yêu, trái tim

   rung động mãnh liệt.

   Cả bộ phim khoảng một tiếng rưỡi,

   đúng là kịch bản rất hay, hơn nữa

   còn có ẩn ý.

   Nhưng một nửa kịch bản toàn là

   “tình yêu đánh võ”.

   Đi ra từ rạp chiếu phim.

   Khuôn mặt Bạch Nhược Hy đỏ

   bừng.

   Kiều Huyên Thạc nắm tay cô, ra đến

   cửa rạp, thấy vẻ mặt ngượng ngùng

   và ánh mắt lúng túng của cô, không

   nhịn được bật cười.

   Bạch Nhược Hy bị anh cười càng

   xấu hổ hơn, nắm tay trắng nõn đấm

   nhẹ vào ngực anh: “Còn cười, đều

   tại anh, tại sao lại chọn loại phim

   này, ngượng chết đi được.”

   Kiêu Huyền Thạc nắm chặt cổ tay

   cô, kéo vào vòng ôm, giữ chặt eo

   cô, ôm chặt cô, nhẹ nhàng nỉ non

   bên tai cô: “Anh cũng không ngờ lại

   là loại này phim, em chỉ xấu hổ, anh

   thì khó chịu.”

   Bạch Nhược Hy hiểu rõ ý anh, vội

   vàng vùi đầu vào ngực anh, cười

   trộm có chút hả hê.

   “Vậy mà anh còn xem, đáng đời.”

   Kiều Huyên Thạc hôn nhẹ trên đỉnh

   đầu cô, hít sâu ngửi mùi thơm ngát

   thoang thoảng trên người cô, giọng

   khàn khàn: “Bởi vì em.”

   Chỉ có ba chữ, không giải thích

   nhiều thêm.

   Bạch Nhược Hy thoáng ngẩn người,

   hai tay không khỏi chậm rãi ôm lấy

   eo anh, dựa vào lồng ngực anh lắng

   nghe nhịp tim đập mạnh của anh.

   Bởi vì em, ba chữ này bùi tai mà tốt

   đẹp.

   “Anh Ba, tiếp theo chúng ta làm gì

   đây?”

   “Ăn cơm, dạo phố, dẫn em đi biển

   chơi.”

   Bạch Nhược Hy dụi dụi vào lồng

   ngực rắn chắc của anh, vui vẻ đồng

   ý, ôm rồi thì không nỡ buông tay.

   Người người qua lại ở cửa rạp chiếu

   phim, bởi vì người yêu ôm nhau

   thực sự quá phổ biến, nên không

   khiến người ta cảm thấy kỳ cục.

   Thật lâu sau, Kiều Huyền Thạc cúi

   đầu nhìn cô gái đang ôm, hỏi: “Ngủ

   rồi à”

   “Đâu có.” Bạch Nhược Hy lập tức

   buông tay ra, xấu hổ cười ngọt.

   “Vậy đi thôi, chúng ta về nhà lại ôm

   tiếp”

   Kiều Huyên Thạc nắm tay cô đi đến

   cửa.

   Cuộc hẹn hò của hai người kéo dài

   cả ngày.

   Ăn món ngon mình thích ở nhà

   hàng bình thường, đi loanh quanh

   cửa hàng gần đó, chọn đồ cần thiết,

   mãi đến chập tối, Kiều Huyền Thạc

   lái xe chở cô đi ra bờ biển.

   Ở bên người mình yêu, luôn cảm

   thấy thời gian trôi qua rất nhanh.

   Biển Dương.

   Vùng biển lớn nhất nước Tịch, vô

   cùng hùng vĩ tráng lệ.

   Trời chiêu ngả về tây, ráng chiêu đỏ

   nhuộm biển cả thành một màu đỏ

   sóng gơn lãn tấn.

   Gió biển vỗ nhẹ vào bãi cát vàng, có

   đôi vợ chồng già nắm tay dạo bước,

   cũng có gia đình bốn người cười

   đùa ha hả.

   Biển cả tĩnh lặng mênh mông vô bờ,

   đẹp đến nỗi khiến người ta ngạt thở.

   Bạch Nhược Hy cởi giày, bàn chân

   trắng nõn đi trên hạt cát mịn, mỗi

   một bước là một dấu chân.

   Kiều Huyên Thạc đi theo sau cô,

   cầm giày giúp cô, nhìn cô bước đi

   tràn trê sức sống trước mặt, rất

   đáng yêu.

   Đã lâu rồi anh không thả lỏng như

   hôm nay.

   Hạnh phúc tới quá vội không kịp

   chuẩn bị, anh sợ người phụ nữ trước

   mặt sẽ như hạt cát, càng muốn nắm

   chặt cô thì càng sợ cô sẽ chảy

   xuống từ kế tay.

   Bạch Nhược Hy đi một mạch, đi xa

   mới quay đầu nhìn.

   Ngoảnh đầu nở nụ cười thắm sắc

   hương hoa.

   Sợi tóc bay bay, nụ cười rạng rỡ,

   giữa đôi mày là vẻ tao nhã, như

   nàng tiên không vướng khói bụi

   nhân gian.

   “Anh Ba, đi nhanh chút đi.”

   Kiều Huyền Thạc cười khẽ, bước

   nhanh lên trước, sau khi đến gần,

   Bạch Nhược Hy lập tức kéo cánh

   tay anh lại, ngả người vào đầu vào

   tay anh: “Nơi này thật đẹp, không

   khí trong lành, gió thổi rất dễ chịu,

   em thích bờ biển quá.”

   “Sau này chúng ta ở bờ biển được

   không?”

   “Được.” Lòng ngọt như mật, Bạch

   Nhược Hy ao ước: “Sau này chúng

   ta sẽ tìm một căn nhà quay mặt về

   phía biển, mở cửa sổ ra là nhìn thấy

   mặt trời mọc rồi lặn, vứt bỏ tất cả

   phiên não, rời xa tất cả xô bồ, sau

   đó sinh cho anh một đàn con, ngày

   ngày dẫn con nhặt vỏ sò, tản bộ

   trên bãi cát.”

   Nghe Bạch Nhược Hy mơ ước về

   tương lai, khóe môi Kiều Huyền

   Thạc hơi cong lên, nở nụ cười hạnh

   phúc, nếu có cuộc sống như thế,

   anh còn gì tiếc nuối nữa?

   Có lẽ chỉ có một.

   Tiếc nuối đau đớn nhất đời này của

   anh, đó chính là không rõ tung tích

   của mẹ, như bốc hơi khỏi cõi đời.

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận