Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 147

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9639 chữ 2024-09-02 18:33

  Hai tiếng sau.

   Kiều Huyền Thạc nắm tay Bạch

   Nhược Hy đi ra khỏi nhà, Bạch

   Nhược Hy ăn mặc nền nã đúng

   mực.

   Màu đỏ ửng trên mặt Bạch Nhược

   Hy còn chưa tan, mới sáng sớm đã

   triền miên, rửa mặt tắm táp cộng

   thêm ăn sáng, đến lúc đi ra ngoài

   đã là mười giờ.

   Hai người tới nhà để xe, lên xe rồi

   thắt dây an toàn, Kiều Huyền Thạc

   nổ máy xe, chậm rãi đánh tay lái.

   “Anh đưa em đến văn phòng của

   Hách Nguyệt nhé.” Kiều Huyền Thạc

   nhìn vào kính chiếu hậu, chăm chú

   lái xe.

   Bạch Nhược Hy nghiêng đầu nhìn

   về phía anh: “Không tiện đường đâu,

   anh đưa em đến cửa tàu điện ngâm

   là được rồi, em đi tàu điện ngâm

   qua đó cũng được.”

   “Tiện đường chứ.” Kiều Huyền Thạc

   chém đỉnh chặt sắt.

   Đọc Full tại truyen.one

   “Một hướng nam một hướng bắc,

   làm sao có thể tiện đường được?”

   Kiều Huyền Thạc nở nụ cười thản

   nhiên, ngữ khí cứng rắn: “Anh nói

   tiện đường là tiện đường, cứ nghe

   anh đi.”

   Bạch Nhược Hy thở dài một hơi bất

   đắc dĩ, im lặng.

   Được thôi, nghe anh vậy.

   Việc anh muốn làm, trước giờ không

   có gì là không làm được, mặc dù rất

   chiêu cô, nhưng tính cách bá đạo

   vẫn tồn tại ngâm.

   Chiếc xe ra khỏi cổng sắt, binh lính

   đứng gác chào xong, đóng cửa lại.

   Nhưng vừa lái đi không xa, Kiều

   Huyền Thạc lại dừng xe lại.

   Bạch Nhược Hy cũng ngẩn người,

   cơ thể cứng đờ.

   Một chiếc xe sang trọng xa hoa

   quen thuộc đỗ ven đường, Kiều

   Huyền Hạo dựa vào đầu xe, hai tay

   đút túi, như đang lẳng lặng chờ đợi

   ai.

   Bạch Nhược Hy biết, Kiều Huyền

   Hạo chờ ở cổng không phải chờ

   Kiều Huyền Thạc thì là tìm cô.

   Tâm tình cô lập tức trâm xuống, bối

   rối nhìn qua Kiều Huyền Thạc bên

   cạnh.

   Nét mặt Kiều Huyền Thạc âm trầm,

   bình tĩnh không nhìn ra cảm xúc

   quá lớn, đôi mắt thâm sâu nhìn Kiều

   Huyền Hạo trước mặt.

   Kiều Huyền Hạo cười khẽ với bọn

   họ, nhưng không đi tới, vẫn dựa vào

   xe chờ bọn họ xuống xe.

   Bạch Nhược Hy lập tức cởi dây an

   toàn, Kiều Huyền Thạc đưa tay ngăn

   cô, ánh mắt nhìn chằm chằm Kiều

   Huyền Hạo nói: “Em chờ anh trên xe

   đi.

   “Ừm” Cô trả lời.

   Kiều Huyền Thạc cởi dây an toàn,

   đẩy cửa ra xuống xe.

   Anh đi đến trước mặt Kiều Huyền

   Hạo, hai tay đút túi, bình thản ung

   dung mở miệng: “Anh Hai, tới đây

   sao không đi vào ngôi chơi một

   lát?”

   Kiều Huyên Hạo mỉm cười nói đùa:

   “Trước cửa nhà mày toàn người đeo

   súng, nghiêm túc như vậy, tao

   không dám đi vào, sợ không còn

   mạng đi ra.”

   Sắc mặt Kiều Huyền Thạc tối tăm,

   hoàn toàn không cảm thấy lời của

   anh ta buồn cười.

   -Anh qua đây có chuyện gì không?”

   Kiêu Huyền Hạo cười đắng chát, cất

   giọng châm chọc hỏi: “Còn nhớ rõ

   chuyện mày hứa với tao lần trước

   không? Buông tha cho Nhược Hy,

   chúng ta cạnh tranh công bằng.”

   -Anh Hai, chuyện này em đã nói với

   Nhược Hy rồi, em sẵn lòng để cô ấy

   rời đi, nhưng cô ấy không muốn, đã

   vậy em sẽ không nhượng bộ nữa, cô

   ấy là em dâu của anh, cũng hi vọng

   anh tôn trọng cô ấy.”

   Kiêu Huyền Hạo cười nhạt, đứng

   dậy, đi đến trước mặt Kiều Huyên

   Thạc, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt

   lạnh lẽo của anh, gắn từng câu từng

   chữ: “Ngay từ đầu đã không công

   bằng rồi, Nhược Hy là kiểu phụ nữ

   đơn thuần bảo thủ như vậy, sau khi

   bị mày chiếm lấy, đương nhiên sẽ

   lựa chọn nhẫn nhục chịu đựng,

   chung thủy. Không phải cô ấy không

   muốn đi, cô ấy bất đắc dĩ mới…”

   “Đừng tự cho mình là đúng, anh

   Hai.” Kiều Huyền Thạc ngắt lời anh

   ta, giọng hơi nặng: “Khi cô ấy còn

   chưa xác định ở bên em cả đời, giữa

   bọn em ngoại trừ một tờ giấy kết

   hôn ra, không hề có chuyện gì đi

   quá giới hạn, cho nên anh không

   cần lo lắng cô ấy vì tư tưởng bảo

   thủ mới quyết định ở lại bên em.”

   Sắc mặt Kiều Huyền Hạo âm u, nắm

   chặt tay, lập tức không nói câu nào.

   Bạch Nhược Hy thấy bầu không khí

   của hai người trước mặt không kỳ

   lạ, cô vô cùng lo lắng, chậm rãi đẩy

   cửa xe ra đi xuống, lòng hiếu kỳ thôi

   thúc cô muốn biết rốt cuộc hai

   người đang nói gì, bèn từ từ đi qua.

   Kiều Huyền Hạo dừng lại một lát,

   cắn răng mắng: “Kiều Huyền Thạc,

   đừng lừa mình dối người nữa, tao

   sẽ không tin tưởng Nhược Hy cam

   tâm tình nguyện làm vợ mày đâu, cô

   ấy không hề thích mày, nếu như

   không phải do ngại quyên uy và thế

   lực, cô ấy sẽ không làm như vậy.

   Không ngại nói cho mày biết, mười

   năm trước Nhược Hy đã viết thư

   tình tỏ tình với tao rồi, người cô ấy

   thích nhất đời này là tao, là tao, mày

   biết không?”

   “Biết.” Kiều Huyền Thạc cất giọng

   lạnh lùng nói: “Đã là quá khứ rồi, trái

   tim con người sẽ thay đổi.”

   “Em không thay đổi…” Giọng Bạch

   Nhược Hy đột nhiên chen vào.

   Sắc mặt Kiều Huyền Thạc biến đổi,

   nhíu mày quay mặt nhìn Bạch

   Nhược Hy đột nhiên đi tới, cô vừa

   mới nói gì?

   Cô không thay đổi?

   Vậy là cô muốn nói với anh, phong

   thư tình đó là thật, trái tim cô cũng

   là thật, cô không thay đổi sao?

   Bầu không khí đè nén dân ngưng lại,

   Kiều Huyền Thạc không kìm được

   nắm tay, mà Kiều Huyền Hạo thì

   mừng rỡ, nụ cười lan trên mặt.

   Giờ phút này, sắc mặt Bạch Nhược

   Hy cũng khá khó coi, bởi vì cô nghe

   thấy chuyện cô không thể tin nổi.

   Cô lắc đầu, đáy lòng bực bội đến

   khó chịu, lẩm bẩm nói: “Em không

   hề thay lòng đổi dạ, em càng không

   viết thư tình gì cho anh Hai cả, em

   nghĩ chắc anh Hai hiểu lâm rồi.”

   Kiều Huyên Hạo không chút hoang

   mang, cười cười, chậm rãi hỏi:

   “Nhược Hy, em có nỗi khổ gì cho

   nên không dám thừa nhận đúng

   không? Anh vẫn còn giữ lá thư tình

   em kẹp trong sách của anh đấy,

   cùng nhau lớn lên từ nhỏ với em,

   anh vẫn nhận ra chữ của em.”

   Không muốn tổn thương Kiều

   Huyền Hạo, nhưng giờ phút này cô

   cần phải nói.

   Cô nhìn qua Kiều Huyền Thạc đứng

   bên cạnh cô, sắc mặt anh lạnh lẽo,

   bình tĩnh đến đáng sợ, như thể đã

   biết sự tồn tại của lá thư tình từ lâu

   trước đó rồi.

   Cho nên giờ phút này ngoại trừ cơn

   giận lờ mờ, tâm tình không gợn

   sóng quá lớn.

   “Anh Hai, nếu như em nhớ không

   nhầm, màu giấy là màu cam đúng

   không?”

   Kiều Huyền Hạo khẽ gật đầu: “Ừm,

   màu cam.’

   “Đó là quyển nhật ký thời đi học của

   em, em vốn có thói quen viết nhật

   ký, bây giờ cuối cùng em cũng hiểu

   ra vì sao năm đó trên nhật ký của

   em có tờ tỏ tình không cánh mà bay,

   thì ra là ở trong tay anh.”

   Sắc mặt Kiều Huyền Hạo càng khó

   coi hơn, khẽ cắn răng, đè nén cơn

   giận.

   Nếu như nhất định phải làm tổn

   thương một người đàn ông, cô

   không đành lòng tổn thương Kiều

   Huyền Thạc.

   Bạch Nhược Hy dăn lòng, lạnh nhạt

   nói: “Em không biết là ai xé nhật ký

   của em kẹp vào sách anh, em càng

   không biết tại sao anh lại nhìn từ

   anh Ba trong giấy em viết thành anh

   Hai, nếu như anh nhìn kĩ, có thể sẽ

   phát hiện trên đó có vết tẩy xóa.”

   Cô vừa nói câu này xong, Kiều

   Huyền Thạc sửng sốt.

   Tâm tình lập tức ngổn ngang rối

   rắm, kinh ngạc không dám tin, nhật

   ký tỏ tình là viết cho anh sao?

   Chuyện này… hơi đột ngột.

   Đầu óc trống rỗng trong nháy mắt,

   Kiều Huyền Thạc cố nén tâm tình

   kích động, lằng lặng nhìn qua Bạch

   Nhược Hy.

   Kiều Huyền Hạo lạnh lùng híp mắt,

   đi từng bước về phía Bạch Nhược

   Hy, cắn răng nghiến lợi cảnh cáo:

   “Nhược Hy, anh không cho phép em

   nói dối nữa, anh không biết rốt cuộc

   em có nỗi khổ gì mới nói ra những

   lời này, anh…”

   Lúc sắp đến trước mặt Bạch Nhược

   Hy, Kiều Huyên Thạc giữ cánh tay

   anh ta, lạnh nhạt nói: “Nói chuyện

   với Nhược Hy thì xin duy trì khoảng

   cách lịch sự.”

   “Buông tay.” Kiều Huyền Hạo hất tay

   Kiều Huyên Thạc ra, lập tức xông

   lên trước, túm chặt hai tay Bạch

   Nhược Hy, gầm thét: “Em nói dối

   đúng không? Đúng không?”

   Trước giờ chưa từng thấy anh Hai

   khủng bố như thế, Bạch Nhược Hy

   giật mình luống cuống, cho dù sợ

   hãi, nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh nói:

   “Em chưa từng viết thư tình gì cả,

   chỉ là nhật ký của em thiếu mất một

   trang, nếu như anh không tin em

   cũng hết cách, xin anh đừng áp đặt

   suy nghĩ của anh cho em nữa. Bây

   giờ em sống rất tốt, rất hạnh phúc.”

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận