Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 149: Duyên phận

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9597 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 149 Duyên phận Bạch Nhược Hy chờ ở phòng nghỉ

   khoảng mười phút, đột nhiên nghe

   thấy tiếng ôn bên ngoài.

   Lễ tân vừa mới dẫn cô vào phòng

   nghỉ gấp gáp nói: “Rất xin lỗi, Thẩm

   phán Hách đang mở phiên toà, cô

   có hẹn trước không?”

   “Không có, tôi có chuyện rất vội

   muốn tìm anh ta.”

   “Vậy xin cô hẹn trước.”

   “Bảo họ Hách cút ra đây.”

   “Xin cô hãy tôn trọng, nếu cô còn

   như vậy, tòa án chúng tôi sẽ xử lý cô

   theo quy định đấy.”

   “Tôi đây hùng hổ vậy đấy, giỏi thì

   tống tôi vào tù đi, tôi không còn nhà

   rồi, loại hiếp yếu sợ mạnh các

   người, đúng là kẻ khốn khinh người.”

   “Choang…” Một tiếng động lớn vang

   lên.

   Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

   Bạch Nhược Hy không nén nổi hiếu

   kỳ, đi ra khỏi phòng nghỉ, chỗ bàn

   làm việc ngoài sảnh tòa án, mấy

   viên chức túm tụm lại chỉ trỏ, lễ tân

   nói chuyện với một người phụ nữ ăn

   mặc tùy tiện, trên đất là bình hoa vỡ,

   mảnh thủy tinh văng khắp nơi.

   Không biết rốt cuộc người phụ nữ

   đó là ai, chỉ thấy bóng lưng trẻ trung

   của cô ấy.

   Nơi này nhiều người qua lại, Bạch

   Nhược Hy lập tức đi qua, không nói

   hai lời ngôi xuống dọn thủy tinh trên

   đất.

   “Nơi này là tòa án, cô ăn gan báo

   sao? Dám ầm ï ở đây à?” Khí thế

   của lễ tân vô cùng mạnh mẽ.

   Người phụ nữ cười nhạt một tiếng,

   hỏi ngược lại: “Ai cho các người

   quyền phá nhà tôi?”

   Bạch Nhược Hy nhặt thủy tinh đứng

   lên, đúng lúc nhìn thấy người phụ

   nữ quay người, hai người nhìn nhau,

   lập tức khế giật mình.

   “Lam Tuyết?” Bạch Nhược Hy vẫn

   còn nhớ rõ cô gái cùng làm chuyện

   xấu với cô, lúc ấy bị Đường Lập Đức

   đưa đến khách sạn, chẳng những

   không bị làm sao, còn trấn lột sạch

   tiền của Đường Lập Đức.

   Lam Tuyết cũng khẽ giật mình:

   “Hình như cô tên là Bạch Nhược Hy,

   đúng không?”

   “Ừm”” Bạch Nhược Hy gật đầu, cười

   khẽ vì duyên phận kỳ diệu.

   Tâm tình Lam Tuyết bực bội, dịu

   giọng lại nói: “Gặp cô ở đây thật

   trùng hợp, bây giờ tôi muốn tìm

   Thẩm phán nơi này, cô có biết anh

   ta ở đâu không?”

   Bạch Nhược Hy lắc đầu, bỏ mảnh

   thủy tinh vào thùng rác: “Không biết,

   tôi cũng đang chờ anh ấy, chi bằng

   bình tính lại đi, chúng ta yên tĩnh

   chờ anh ấy đi.”

   Lễ tân lập tức nói: “Không thể, cô ấy

   còn không hẹn trước, hơn nữa

   chuyện của cô ấy phải đi theo trình

   tự pháp luật, không thể trực tiếp tìm

   Thẩm phán Hách chúng tôi nói

   chuyện riêng.

   Lam Tuyết cắn môi, gần như sắp

   chửi âm lên.

   Bạch Nhược Hy thoáng cảm nhận

   được tính cách của cô ấy, lập tức

   nói: “Pháp luật là vật chết, người là

   vật sống, cô ấy đã nói nhà cô ấy bị

   phá rồi, còn có gì sánh bằng nhà

   cửa không?”

   “Cái này…”

   “Cô ấy là bạn tôi.” Lần đầu tiên Bạch

   Nhược Hy nói người chỉ gặp hai lân

   thành bạn bè, rất nghĩa khí nói: “Tôi

   và bạn tôi cùng chờ Thẩm phán

   Hách, tôi đã hẹn trước rồi đúng

   không?”

   Lễ tân không dám lên tiếng nữa.

    

   Mặc dù cô ấy không biết thân phận

   của Bạch Nhược Hy, nhưng đây là

   nhân vật Thẩm phán Hách tự mình

   dặn cô ấy tiếp đón chu đáo, cô ấy

   không dám đắc tội.

   Lam Tuyết cười khẽ hiểu ý, ánh mắt

   cảm kích nhìn Bạch Nhược Hy, bình

   tĩnh trở lại đi theo Bạch Nhược Hy

   vào phòng nghỉ im lặng chờ.

   Dù lễ tân rất khó chịu, nhưng vẫn

   khách sáo đưa trà cho Lam Tuyết.

   Trong phòng nghỉ phong cách tao

   nhã.

   Nét mặt Lam Tuyết âm u, Bạch

   Nhược Hy uống trà, lén liếc nhìn

   khuôn mặt phiền muộn của Lam

   Tuyết, lân đầu gặp cô ấy đã biết cô

   ấy là người phụ nữ có nhiều tâm sự,

   cho dù tính cách có vẻ cứng cỏi,

   nhưng trong ánh mắt đầy vẻ bất

   đắc dĩ, còn có vẻ tang thương

   không thuộc về độ tuổi của cô ấy.

   “Lam Tuyết, nhà của cô sao vậy?”

   Lam Tuyết cười đắng chát, cầm

   chén trà, cúi đầu nhìn nước trong

   chén, lẩm bẩm nói: “Bị nhà đầu tư

   cướp mất rồi, chúng tôi kiện ra tòa,

   chẳng những không mở phiên toà

   thẩm tra xử lí đã trực tiếp thông qua

   tài liệu xét duyệt, phá nhà của tôi

   cho nhà đầu tư.”

   “Nhà đầu tư không bôi thường tiền

   sao?”

   Lam Tuyết hít sâu một hơi, khó mà

   mở miệng, im lặng một lát mới nói:

   “Nhà tôi chỉ có bốn mươi mét

   vuông, họ chỉ bồi thường cho chúng

   tôi một phân ba giá nhà bây giờ, tôi

   cầm chút tiền lẻ này còn không đủ

   nộp tiền cọc, không có cách nào

   mua nhà mới được. Chúng tôi

   không chuyển đi, nhà đầu tư thấy

   vậy bèn phá nhà tôi, tòa án hiếp yếu

   sợ mạnh, bây giờ chúng tôi không

   nhà để về, già trẻ cả nhà tạm thời ở

   phòng cho thuê.”

   Bạch Nhược Hy im lặng, cô hiểu

   tâm trạng của Lam Tuyết vào giờ

   phút này, cảm giác không có nhà rất

   khó chịu.

   Lam Tuyết cắn răng, giận dữ mắng:

   “Tôi mà gặp tên họ Hách kia sẽ đè

   anh ta xuống đất đánh, cô tuyệt đối

   đừng nhúng tay.

   “Phì.’ Bạch Nhược Hy không nhịn

   được bật cười, đưa tay che miệng:

   “Cô chưa từng gặp Thẩm phán này

   đúng không?”

   “Chưa, đâu có mở phiên toà chính

   thức.”

   Vừa nói đến đây, Lam Tuyết liền hận

   đến nghiến răng nghiến lợi.

   Bạch Nhược Hy không hỏi nhiều

   nữa, hai người nói chuyện phiếm

   một hồi.

   Thời gian trôi qua rất nhanh.

   Ba mươi phút sau.

   Cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, chất

   giọng hào sảng của Hách Nguyệt

   truyền đến: “Nhược Hy…”

   Bạch Nhược Hy vội đứng lên, căng

   thẳng nhìn về phía cửa.

   Hách Nguyệt mặc áo sơ mi trắng,

   quần đen giày da, khuôn mặt vô

   cùng yêu nghiệt tuấn tú như Phan

   An, nụ cười ôn hòa, khí chất cực

   đỉnh.

   “Anh Nguyệt, chào anh.”

   Hách Nguyệt vừa cởi cúc áo cổ tay

   vừa nói: “Ngại quá, vừa rôi mở phiên

   toà, để em chờ lâu rồi.”

   “Không sao đầu ạ.” Bạch Nhược Hy

   cười khẽ, lúc này mới phát hiện Lam

   Tuyết vừa rồi nói muốn đánh Hách

   Nguyệt một trận lại rất yên tĩnh vào

   giờ phút này, cô khách sáo với Hách

   Nguyệt xong, lập tức nghiêng đầu

   nhìn về phía Lam Tuyết ngôi trên

   ghế sô pha.

   Kết quả, người đâu rồi?

   Cô chỉ vừa đứng lên chào hỏi Hách

   Nguyệt mà thôi, Lam Tuyết đã biến

   mất rồi sao?

   Cô vội nhìn quanh, phát hiện Lam

   Tuyết lén lút dựa vào vách tường đi

   về phía cửa.

   “Lam Tuyết…” Bạch Nhược Hy gọi

   cô ấy.

   Sống lưng Lam Tuyết cứng ngắc,

   bước chân dừng lại.

   Nghe thấy cái tên này, Hách Nguyệt

   nhíu chặt đôi mày, sắc mặt lập tức

   trâm xuống, dõi theo ánh mắt Bạch

   Nhược Hy, mới phát hiện trong

   phòng còn một người phụ nữ khác.

   Cái tên quen thuộc, bóng lưng quen

   thuộc, cảm giác quen thuộc, khiến

   vẻ mặt Hách Nguyệt vốn ung dung

   trở nên nghiêm trọng.

   Bạch Nhược Hy đi đến trước mặt

   Lam Tuyết, nhỏ giọng nói: “Lam

   Tuyết, đây chính là Thẩm phán

   Hách cô muốn tìm đấy, chuyện của

   cô quan trọng hơn, cô đi nói với anh

   ấy trước đi.”

   Lam Tuyết chậm rãi nhìn về phía

   Bạch Nhược Hy: “Nhược Hy, cám ơn

   cô, tôi còn có chút chuyện phải đi

   trước, tôi sẽ tìm luật sư giải quyết

   chuyện này.

   “…. Bạch Nhược Hy im lặng, nhíu

   mày nhìn sắc mặt Lam Tuyết xám

   đi, cảm giác được cảm xúc của cô

   ấy là lạ.

   Cô lại nghiêng đầu nhìn về phía

   Hách Nguyệt, ngay cả ánh mắt

   Hách Nguyệt cũng thay đổi vào lúc

   này, đôi mắt sâu xa nhìn chằm

   chằm bóng lưng Lam Tuyết, không

   rời đi một giây nào.

   Giác quan thứ sáu của Bạch Nhược

   Hy mách rằng: Lam Tuyết muốn bỏ

   chạy.

   Cô nghĩ thầm có phải Lam Tuyết

   từng trộm ví tiên của Hách Nguyệt

   không, hay là từng đắc tội với anh

   ấy, cho nên bây giờ mới bối rối

   muốn bỏ chạy như vậy?

   Cô tránh đường cho Lam Tuyết rời

   đi.

   Hách Nguyệt đi tới, Lam Tuyết cúi

   đầu định đi, sàn nhà bỗng xuất hiện

   một đôi giày da đen sáng ngời của

   đàn ông, cô bỗng dừng lại, cúi thấp

   đầu, hận không thể dán mặt xuống

   đất.

   Giọng nói lạnh lùng khinh khỉnh của

   người đàn ông vang lên trên đỉnh

   đầu Lam Tuyết: “Dù gì chúng ta

   cũng đã ngủ với nhau ba năm, mấy

   năm không gặp, không chào hỏi rồi

   mới đi sao?”

   Bạch Nhược Hy kinh ngạc đến nỗi

   che miệng, trợn mắt há hốc.

   Lam Tuyết khẽ cắn môi dưới, nhắm

   mắt lại cố nén đau đớn nơi trái tim,

   không kìm được nắm chặt tay.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận