Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 153: Vợ còn cầu gì hơn

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 6924 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 153 Vợ còn cầu gì hơn Bạch Nhược Hy chợp mắt trong

   lông ngực Kiều Huyền Thạc, vòng

   ôm rắn rỏi này khiến cô cảm giác

   thấy thật thoải mái, có chút buôn

   ngủ.

   Kiều Huyền Thạc cúi đầu nhìn

   khuôn mặt cô, nói thâm: “Nhược Hy,

   muốn ăn bữa tối trước không?”

   “Không muốn.”

   “Em ăn ở bên ngoài rồi à?”

   “Không có.’ Bạch Nhược Hy mệt

   mỏi nói.

   Kiều Huyền Thạc vuốt ve mái tóc

   cô, đau lòng hỏi: “Hôm nay rốt cuộc

   đi đâu vậy? Vì sao lại mỏi mệt như

   thế?”

   Bạch Nhược Hy im lặng.

   Hơi thở trở nên nặng nề, qua một lát

   cô mới nói: “Bạch San San ra rồi.”

   Câu này rất trâm trọng, nghe vào

   trong tai Kiều Huyền Thạc cũng như

   thế.

   Kiêu Huyền Thạc đoán được vì sao

   cô lại mệt như vậy, người phụ nữ kia

   ra rồi, nhất định sẽ kiếm chuyện với

   Bạch Nhược Hy.

   Anh đau lòng ôm chặt Bạch Nhược

   Hy, vùi đầu vào cổ cô, hôn cô, ngửi

   mùi hương cơ thể cô, thì thâm:

   “Không cần để ý tới những người

   đó, có chuyện gì tìm anh trước tiên,

   anh sẽ giải quyết cho em.”

   Ưm.

   “Đừng nén tâm sự xuống đáy lòng,

   phải nói ra.”

   Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

   Bạch Nhược Hy bị hơi thở nóng rực

   của người đàn ông trêu chọc đến

   phát nhột, phải né người đi, cười

   đùa nói: “Ừm ừm, em biết rồi, anh

   đừng như vậy.”

   Kiều Huyền Thạc nhìn nụ cười của

   cô, mặc dù là sợ nhột mà bật cười,

   nhưng cũng là cười vui vẻ.

   Anh càng dán chặt hơn, mổ nhẹ cổ

   cô, Bạch Nhược Hy nhột quá đưa

   tay đẩy trán anh: “Ha ha, anh Ba,

   đừng mà, nhột lắm.”

   Hai người lại lần nữa không thể kìm

   được…

   Sáng sớm hôm sau.

   Tám giờ sáng.

   Cả người Bạch Nhược Hy mềm

   nhũn, trên cơ thể trân truồng phủ

   một lớp chăn mỏng, cuông hoan

   triệt để, chưa ngủ được mấy tiếng,

   bây giờ mệt mỏi nằm lì trên giường,

   cơ thể mềm nhũn không chút sức

   lực.

   Bạch Nhược Hy nghiêng đầu, mở

   mắt ra nhìn Kiều Huyền Thạc đứng

   bên giường mặc quần áo.

   Anh tỉnh giấc rửa mặt đánh răng từ

   lâu rồi, xuống tâng một nấu bữa

   sáng xong lại lên tâng thay quân áo

   chuẩn bị đi làm.

   Bạch Nhược Hy thấy tinh thân anh

   phơi phới, thân thái sáng láng, cảm

   thấy rất bất công.

   Sao thể lực của anh lại tốt như vậy,

   một đêm tiêu hao bao sức lực mà

   hôm sau vẫn phấn chấn tinh thân,

   chẳng những không mệt mà cảm

   giác còn có tinh thần hơn.

   “Anh Ba.” Cô gọi thâm một câu.

   Kiều Huyên Thạc mặc áo sơ mi

   trắng, vừa cài cúc áo vừa nhìn Bạch

   Nhược Hy, trên khuôn mặt điển trai

   là nụ cười khẽ.

   “Em mệt thì ngủ thêm một lát đi.”

   Kiều Huyền Thạc đi qua, chống hai

   tay hai bên đầu cô, cúi người hôn

   nhẹ lên mặt cô: “Bữa sáng anh để

   trong nồi, em dậy thì ăn nhé.”

   “Anh đi làm sao?”

   “Ừm”

   “Mấy giờ rồi?”

   Kiều Huyền Thạc giơ cổ tay lên, nhìn

   đồng hồ đeo tay: “Tám giờ mười

   lãm phút.”

   “Không thể ngủ nữa, chín giờ em

   phải đi làm rồi.” Bạch Nhược Hy

   chậm rãi ngồi dậy.

   Kiêu Huyền Thạc lập tức quay người

   đến tủ quần áo lấy quần áo của cô

   ra, mặc cho cô.

   Bạch Nhược Hy ngượng ngùng nói

   nhỏ: “Anh Ba, em tự mặc được mà.”

   “Anh giúp em sẽ nhanh hơn.’

   Mang theo cảm giác ngượng ngùng,

   khuôn mặt Bạch Nhược Hy nóng

   bừng mặc anh giúp đỡ.

   Người đàn ông vô cùng chăm chú,

   chăm sóc cô rất tốt như một người

   cha.

   Mặc quân áo xong, anh bế ngang

   Bạch Nhược Hy lên, quay người đi

   đến phòng tắm.

   Bạch Nhược Hy đã dần quen với sự

   quan tâm của anh, ở bên cạnh anh,

   cô có thể làm một công chúa được

   yêu chiều, không làm việc nhà, đi

   đâu cũng cần bế.

   Bạch Nhược Hy đi chân trần đứng

   trước gương, trên mặt đất là thảm

   lông, ấm áp lại sạch sẽ.

   Kiều Huyền Thạc đưa cho cốc nước,

   bóp kem đánh răng, cô yên lặng

   đánh răng.

   Chiếc gương lớn sáng ngời hiện lên

   cảnh tượng vô cùng ấm áp.

   Người đàn ông cầm lược đang chải

   đầu cho cô vợ đánh răng, động tác

   hơi vụng về, dịu dàng lại cẩn thận.

   Đầu ngón tay vuốt ve sợi tóc của cô,

   ánh mắt trở nên nóng bỏng thâm

   trâm.

   Đánh răng xong, Bạch Nhược Hy

   mở vòi rửa mặt.

   Kiều Huyền Thạc bỏ lược vào ngăn

   tủ, dịu dàng nhìn vào gương nói: “Ân

   bữa sáng xong, anh đưa em đi.”

   Bạch Nhược Hy lầm bầm: “Em đi

   tàu điện ngầm là được rồi.”

   “Không thể.”

   “Thế nhưng không tiện đường, anh

   không thể lần nao cũng chở em qua

   được.’

   “Trong nhà còn có một chiếc xe, em

   dùng đi, nếu như không muốn lái xe,

   anh chở em đi làm, đừng chen chúc

   trên tàu điện ngâm.”

   Bạch Nhược Hy rửa mặt sạch sẽ,

   quay người cầm khăn lau: “Em

   không muốn để anh phải vất vả đi

   lại.”

   Kiều Huyên Thạc ôm eo cô, quay

   người đè lên tường.

   “Ừm” Bạch Nhược Hy giật mình, vô

   cùng ngạc nhiêễn.

   Kiều Huyền Thạc híp mắt, để lộ chút

   kiêu căng, nhỏ giọng nỉ non: “Vậy

   em nỡ lòng để anh lo lắng cho em

   sao?”

   Bạch Nhược Hy không còn lời nào

   để nói, mím môi cười, hai tay không

   kìm được ôm lấy cổ anh, ngửa đầu

   ngắm nhìn đôi mắt thâm sâu cực

   nóng của anh.

   “Được, em nghe anh.”

   Kiều Huyền Thạc cười khẽ, cúi đầu

   hôn nhẹ lên trán cô: “Ưm, vậy mới

   ngoan.”

   Bạch Nhược Hy nhướng mày, tò mò

   hỏi: “Anh Ba, em cảm giác bây giờ

   em như người tàn tật vậy, anh coi

   em thành kiểu người gì vậy?”

   Kiêu Huyền Thạc tì trán vào trán cô,

   không chút nghĩ ngợi thì thầm: “Ở

   bên ngoài em là em gái anh, trong

   nhà em là con gái anh, trên giường

   em là vợ anh.”

   Bạch Nhược Hy mím môi, dán mặt

   vào lông ngực anh, trong lòng đầy

   cảm động.

   Em gái đại diện cho tôn trọng, con

   gái đại diện cho cưng chiều, còn vợ

   đại diện cho tình yêu.

   Có anh, vợ còn câu gì hơn.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận