Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 159: Cố gắng Sinh Con

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10453 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 159 Cố gắng Sinh Con Cơ thể Kiều Nhất Hoắc đột nhiên

   cứng đờ, cả người như bị điểm

   huyệt, không nhúc nhích.

   Sắc mặt ông ta lạnh lẽo như sứ giả

   Địa Ngục, ánh mắt vô cùng kinh

   khủng, quanh người tỏa ra sát khí

   không cách nào ngăn cản, cắn răng

   nói: “Tôi nói lại lân cuối cùng, không

   cho phép động vào một sợi tóc của

   cô ấy, ai dám động vào cô ấy, tôi

   giết cả nhà kẻ đó.”

   “Tao là cha mày đấy.” Ông cụ tức

   giận đến nỗi nắm chặt tay, mở mắt

   ra trừng Kiều Nhất Hoắc.

   Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

   “Vậy thì sao? Tôi cảnh cáo ông, nếu

   như ông dám động vào cô ấy, tôi sẽ

   khiến ông chết còn thảm hơn Liễu

   Trung.

   Giờ phút này ông cụ giận sôi lên, lửa

   giận lên tận óc, tay run rẩy ôm tim

   thở hổn hà hổn hển.

   Miệng còn giận dữ mắng: “Vô dụng,

   đồ vô dụng này, sớm muộn gì mày

   cũng sẽ bị người phụ nữ này hại

   chết.”

   Kiều Nhất Hoắc mặc kệ, tiếp tục xử

   lý thi thể.

   Phía sau từ đường nhà họ Kiều có

   một hồ sen khô cạn, bùn hồ sen vô

   cùng nhão.

   Kiều Nhất Hoắc lái máy xúc đất cỡ

   nhỏ, chỉ tốn mười phút đã xử lý

   xong thi thể của Liễu Trung.

   Lén xử lý thi thể trong đêm khuya

   xong, Kiêu Nhất Hoắc đi đến từ đường.

   Trên bảng tên liệt tổ liệt tông từ

   đường có nút bấm, ông ta ấn nút,

   sàn nhà đột nhiên nứt ra, dần hiện

   lên một cánh cửa.

   Ông ta đi xuống dưới đất từ cầu

   thang đó.

   Sau khi ông ta đi vào, sàn nhà dần

   khép lại.

   Từ đường bỗng chốc trở nên yên

   tính.

   Ông ta đi qua một con đường tường

   đá dài, ánh đèn âm u ẩm ướt, bởi vì

   không khí không lưu thông mà võ

   cùng lạnh lẽo.

   Lối đi này rất dài, đi khoảng năm

   phút, Kiều Nhất Hoắc mới đến trước

   một căn phòng đá.

   Ông ta ấn chốt, cánh cửa sắt dày

   mở ra.

   Trong phòng có mùi hương hoa

   thoang thoảng bay đến, ông ta bật

   đèn, trong căn phòng trống trải đây

   thực vật.

   Diện tích mấy trăm mét vuông

   không có quá nhiều đồ dùng, một

   người phụ nữ mảnh mai nằm trên

   chiếc giường lớn màu trắng giữa

   phòng.

   Trên người bà ấy không đắp chăn,

   mặc váy ngủ màu trắng, dáng người

   nuột nà. Mái tóc dài xõa trên giường

   lớn, một bóng lưng nằm nghiêng,

   khí chất tao nhã đủ khiến người ta

   liên tưởng xa xăm.

   Hơi thở của bà đều đều, đang ngủ

   Say.

   Kiều Nhất Hoắc cởi giày, giẫm trên

   sàn nhà bằng gỗ, nhẹ nhàng đi tới

   bên người người phụ nữ, sờ lên

   giường, nằm xuống sau lưng, chậm

   rãi ôm bà, nhắm mắt lại hít sâu mùi

   thơm trên tóc bà.

   Người phụ nữ rất dễ tỉnh, cũng rất

   mẫn cảm.

   Từ lúc Kiều Nhất Hoắc đi vào đã

   tỉnh lại, có điều bà đã thờ ơ với tất

   cả.

   Mặc cho ông ta ôm, mặc cho ông ta

   nằm bên người.

   Hơi thở của Kiều Nhất Hoắc trở nên

   thâm trâm, cũng như trước đây, tới

   đây sẽ quên hết mọi suy nghĩ, chỉ

   giải phóng tình cảm đơn thuần.

   Lân nào ông ta cũng sẽ tâm sự đôi

   chút về cuộc sống với người phụ nữ

   này, hôm nay cũng không ngoại lệ,

   ôm bà thì thào: “Ba ngày không tới

   gặp em rồi, có nhớ anh không? Gần

   đây công việc của công ty khiến anh

   sứt đầu mẻ trán, thật sự rất mệt

   mỏi, lúc anh mệt nhất vẫn luôn nghĩ

   đến em.”

   “… Người phụ nữ hoàn toàn im lặng

   như trước, không hề nghe lọt lời của

   ông ta.

   Kiêu Nhất Hoắc chậm rãi dùng sức,

   ôm người phụ nữ hơn, khàn khàn

   giọng tiếp tục thổ lộ hết: “Tiểu Tịnh,

   em biết không? Ba đứa con trai của

   em thật sự rất đáng gờm, không

   tâm thường chút nào.”

   “Doãn Âm ở bên anh từ năm mười

   sáu tuổi, làm bồ nhí của anh nhiều

   năm như vậy, hết hi vọng với anh,

   nhưng con trai lớn của em không để

   ý mà cưới cô ta, còn nuôi con trai

   giúp anh.”

   “Bây giờ con trai thứ hai của em còn

   cướp vị trí Chủ tịch của anh, doanh

   nghiệp cha em để lại lại quay về

   trong tay con trai em.”

   “Còn có con trai út của em, thật sự

   vô cùng tài giỏi, anh đã không còn

   từ ngữ nào để biểu đạt nữa, có lẽ

   chẳng mấy chốc anh sẽ chết trong

   tay nó.”

   “Người đàn ông không tâm thường

   như thế, đáng tiếc không phải con

   trai anh, thật đáng tiếc!”

   “Tiểu Tịnh, anh quên nói cho em,

   con trai út của em đã kết hôn rồi,

   cưới con gái của An Hiểu.”

   Trần Tịnh ngẩn ra, cơ thể cứng lại.

   Cuối cùng bà cũng có chút phản

   ứng, phản ứng nhỏ này vô cùng

   đáng quý trong mắt Kiều Nhất

   Hoắc, ông ta sốt sắng mở miệng:

   “Tiểu Tịnh, em không vui đúng

   không?”

   “Em có thích người con dâu này

   không? Nếu như không thích, anh

   sẽ chia rẽ bọn họ giúp em, nếu như

   em thích lần sau anh sẽ mang ảnh

   chụp đến cho em.”

  

   Giọng nói sâu xa của Trần Tịnh như

   linh hồn nơi vực sâu, bất lực mà yếu

   ớt, chậm rãi nói: “Thả tôi ra ngoài.”

   Đây là câu nói nhiều nhất của bà

   suốt hai mươi bốn năm qua.

   Kiều Nhất Hoắc im lặng, dán vào

   gáy bà, cọ mấy cái, chậm rãi nói:

   “Ngủ đi, bây giờ rất muộn rồi.”

   Muộn rồi?

   Từ này buồn cười với Trần Tịnh cỡ

   nào.

   Bởi vì suốt hai mươi tư năm qua nơi

   này chưa từng có ban ngày, trừ phi

   bật đèn, nếu không vẫn chìm vào

   bóng tối luôn luôn.

   Bà đã không thấy ánh mặt trời suốt

   hai mươi bốn năm qua, nếu như

   không phải dựa vào đồ ăn và thuốc

   bọn họ đưa tới để bổ sung canxi bổ

   sung nãng lượng, bà đã sớm không

   còn hình người nữa rồi.

   Kiều Nhất Hoắc yêu bà, yêu điên

   dại, yêu biến thái, yêu liều lĩnh.

   Ông ta có thể tìm bất kỳ người phụ

   nữ nào để phát tiết dục vọng, cũng

   sẽ không ép bà phát sinh quan hệ

   tình dục, ngoại trừ giam lỏng bà bên

   người ra, trước giờ chưa từng làm

   chuyện gì khác tổn thương bà.

   Màn đêm dài dằng dặc mà tĩnh

   mịch lặng lẽ trôi qua.

   Sáng sớm.

   Bạch Nhược Hy tỉnh giấc do bị tiếng

   chuông đánh thức.

   Biết rõ có điện thoại gọi tới, cô vẫn

   hờ hững, bởi vì trong lòng biết rõ

   bên cạnh có một người yêu thương

   cô, sẵn sóc cô, quan tâm cô.

   Cô bực bội chui vào vòng ôm ấm áp

   bên người.

   Kiều Huyền Thạc nhẹ nhàng chống

   nửa thân trên lên, bàn tay vươn đến

   tủ đầu giường bên Bạch Nhược Hy,

   sờ thấy điện thoại, lập tức ấn nút tắt

   âm, dịu dàng sờ lên bả vai Bạch

   Nhược Hy, nhíu mày nhìn chằm

   chằm màn hình điện thoại.

   Nhìn tên người gọi đến, Kiều Huyền

   Thạc nhíu mày chặt hơn, cúi gần

   mặt vào mặt Bạch Nhược Hy, thì

   thâm: “Nhược Hy, là cha đẻ em gọi

   đến, em nghe không?”

   Cơ thể Bạch Nhược Hy cứng lại, im

   lặng ôm anh ngủ tiếp.

   Kiều Huyền Thạc hiểu rõ ý cô, ném

   di động lên bàn, tiếp tục ôm cô ngủ.

   Kim đồng hồ giậm chân cán mốc

   bảy giờ sáng.

   Bị tiếng chuông đánh thức, Kiều

   Huyền Thạc không còn buồn ngủ

   nữa, ôm cơ thể Bạch Nhược Hy, hôn

   nhẹ lên trán cô.

   Giọng anh đầy gợi cảm: “Nhược Hy,

   vì sao không nghe điện thoại của

   cha em?”

   “Không muốn nghe.” Bạch Nhược

   Hy thì thào: “Em không có gì để nói

   với ông ta ca.

   “Ừm” Anh lại cọ nhẹ mặt cô, như

   thể hôn mãi không đủ: “Vậy thì

   không nghe, ngủ đi, vẫn còn rất

   sớm.”

   “Anh Ba, chúng ta ngủ tiếp một

   tiếng nữa đi, anh cũng đừng nấu

   bữa sáng.”

   Kiều Huyên Thạc mỉm cười, nhẹ

   nhàng ôm cô vào lòng, thì thâm:

   “Anh không mệt, bữa sáng rất quan

   trọng.”

   Bạch Nhược Hy ôm eo anh làm

   nũng: “Thôi đừng dậy, ngủ với nhau

   đi, em muốn ôm anh.”

   “Anh nấu bữa sáng cho em.”

   “Em không muốn ăn sáng, em

   muốn ngủ.” Bạch Nhược Hy vẫn

   chui vào ngực anh, ôm càng chặt

   hơn: “Anh cũng không được rời

   giường, em muốn ôm”

   Kiều Huyền Thạc bất đắc dĩ cười

   cười, tim mềm nhữn, ôm cơ thể cô

   chậm rãi nhấc lên, xoay người nằm

   thẳng xuống.

   Bạch Nhược Hy bị anh ôm lộn lên

   trên, cả người áp vào lông ngực rắn

   chắc của anh.

   Bạch Nhược Hy ngượng ngùng

   đánh nhẹ bờ vai anh, rất thẹn thùng.

   Buổi sáng, nơi nào đó trên cơ thể

   anh cứng rắn đến đáng sợ.

   Anh vuốt tóc Bạch Nhược Hy, động

   tác dịu dàng, vô cùng cưng chiều.

   “Nhược Hy, chúng ta có con đi.”

   Kiêu Huyền Thạc nhắm mắt lại, vuốt

   ve người phụ nữ trên người, hưởng

   thụ buổi sáng sớm bình yên này.

   Bạch Nhược Hy vô cùng ngượng

   ngùng, mặt dán vào lông ngực anh,

   lắng nghe nhịp tim anh phập phồng,

   trả lời: “m, em cũng muốn sinh

   con cho anh, nhưng chuyện này

   không vội được, phải thuận theo tự

   nhiên.”

   Kiều Huyên Thạc khẽ cong môi,

   cười gian tà, hai tay đặt sau lưng cô

   chậm rãi dời xuống.

   Nhẹ nhàng vén váy ngủ của cô lên,

   giọng nói dịu dàng vang lên.

   “Anh sẽ cố gắng, để em sinh con

   cho anh.”

   “Anh Ba, anh đừng như vậy.” Bạch

   Nhược Hy xấu hổ đẩy cổ tay anh,

   nhưng vẫn không ngăn cản được

   hành vi của anh.

   “Anh không làm vậy, sao có thể

   mang thai được?”

   Đây là chân lý.

   Bạch Nhược Hy không có lý do từ

   chối.

   Có điều mới sáng sớm không có

   chút sức lực nào, nào có tinh thân

   đón nhận cơn hoan ái của anh chứ.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận