Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 165: Vô cớ làm loạn

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9766 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 165 Vô cớ làm loạn

   Chập tối.

   Hoàng hôn buông xuống.

   Những người trong văn phòng tòa

   án đã tan sở từ sớm, Bạch Nhược

   Hy đang cầm gương soi má mình,

   dấu tay trên má đã biến mất, nhưng

   vẫn cảm thấy có chút đỏ sưng, mặc

   dù không rõ lắm, nhưng cô sợ bị

   Kiều Huyên Thạc biết.

   Cô xõa tóc, dùng tay làm xù tóc để

   che bớt bên má.

   Lần trước khi Kiều Huyền Thạc rút

   súng về phía Doãn Đạo, cô rất sợ

   anh sẽ bắn thật.

   Theo quan niệm của cô, khẩu súng

   của Kiều Huyền Thạc sẽ chỉ nhằm

   vào kẻ xâm lược hoặc kẻ thù nước

   khác, không nhằm vào người trong

   nước, không nhằm vào đồng bào.

   Ngay cả khi đối phương là tên tội lỗi

   tày trời, nhưng cũng nên bị tòa án

   kết tội, cô không muốn Kiều Huyên

   Thạc vì cô mà làm những điều này.

   Có tiếng gõ cửa.

   Bạch Nhược Hy lập tức đặt gương

   xuống, quay đầu nhìn ra cửa.

   Cửa đã được mở ra, Kiều Huyền

   Thạc bước vào, đứng ở cửa, gõ cửa

   theo kiểu rất quý ông.

   Thấy Kiều Huyền Thạc tới đón mình,

   cô vui vẻ đứng lên, nở nụ cười dịu

   dàng, khẽ nói: “Anh Ba, anh đến rồi.”

   Kiều Huyền Thạc đáp lại một tiếng,

   sắc mặt lạnh lùng, điềm đạm,

   nhưng không có quá nhiều cảm xúc

   dao động, anh lãnh đạm bước vào.

   Đọc full tại truyen.one

   Bạch Nhược Hy cầm túi xách thu

   dọn đồ đạc, tắt máy tính, đẩy ghế

   rồi đi vê phía Kiêu Huyền Thạc.

   Khoảnh khắc nghiêm túc nhìn anh

   lúc đó, cô không khỏi ngập ngừng,

   cau mày nhìn chằm chằm khuôn

   mặt tuấn tú của anh ta, phát hiện

   sắc mặt của Kiều Huyền Thạc

   không được tốt lắm.

   Lại gần, cô ngẩng đầu: “Anh Ba, anh

   sao vậy? Khó chịu trong người

   sao?”

   Kiêu Huyền Thạc chậm rãi nắm lấy

   tay cô, nhỏ giọng nói: “Không,

   chúng ta về đi.”

   “Ừm, được”

   Kiều Huyên Thạc nắm tay cô rời đi.

   Trên đường đi, người đàn ông tỏ ra

   rất bình tĩnh, cũng không nói

   chuyện, trâm mặc như một vũng

   nước đọng.

   Khi chiếc xe đang chạy trên đại lộ

   nhộn nhịp, Bạch Nhược Hy lén nhìn

   anh vài lần, chậm rãi nói: “Anh Ba,

   anh có tâm sự gì phải không?”

   Kiều Huyền Thạc nghiêm túc lái xe,

   lạnh lùng nhìn con đường phía

   trước, ngữ khí trâm xuống hỏi:

   “Hôm nay đã đi đâu?”

   “Em đi làm.” Bạch Nhược Hy chột

   dạ dùng ngón tay chải lại tóc, quay

   mặt ra ngoài cửa sổ xe: “Sao anh lại

   hỏi vậy?”

   “Đi gặp Doãn Đạo rôi?”

   “… Bạch Nhược Hy sững người,

   ngập ngừng, trong lòng không khỏi

   có chút chấn động.

   Sao Kiều Huyền Thạc lại biết?

   Tâm trạng của người đàn ông này

   không tốt lắm, anh vẫn chưa phát

   hiện trên mặt cô có chút khang

   khác do bị đánh, anh…

   Trâm mặc một lúc, Bạch Nhược Hy

   nhanh chóng nghĩ ra, người đàn ông

   này sắc mặt khó coi như vậy, chẳng

   lẽ đang nghi ngờ cô điều gì đó sao?

   Hẳn là Doãn Nhụy đã nói gì đó với

   anh, nếu không anh sẽ không biết,

   cũng không xị mặt ra như bây giờ.

   Trong xe vô cùng yên lặng, không

   khí trở nên ngột ngạt, tâm trạng

   Bạch Nhược Hy cũng chùng xuống,

   quay đầu nhìn khuôn mặt nghiêng

   của anh: “Anh Ba, Doãn Nhụy gọi

   điện cho anh rồi?”

   “Ừ” Kiều Huyền Thạc lãnh đạm mở

   lời.

   Bạch Nhược Hy cười khổ, mặc dù

   cô không biết đã nói gì với anh,

   nhưng với cách làm người của Doãn

   Nhụy, chắc chắn sẽ đem câu

   chuyện xào nấu một lượt, không

   khiến cô không được sống yên ổn,

   Doãn Nhụy chắc chắc sẽ không dễ

   dàng từ bỏ.

   Đọc full tại truyen.one

   “Anh tin những gì cô ta nói rồi?”

   Giọng điệu của Bạch Nhược Hy

   thêm vài phần lạnh nhạt.

   Kiều Huyên Thạc nghi ngờ: “Em

   không hỏi xem Doãn Nhụy đã nói gì

   với anh sao?”

   “Không cần hỏi, chắc chắn không

   có chuyện gì tốt.”

   Kiều Huyền Thạc bật ra một tiếng

   cười nhạt, nhìn như thoải mái,

   nhưng lại có chút bất lực.

   Không biết người đàn ông này đang

   nghĩ gì, vừa nghĩ đến chuyện anh tin

   Doãn Nhụy rồi, trái tim cô đau như

   bị kim châm, cô không muốn biết

   Doãn Nhụy đã nói gì với Kiều Huyền

   Thạc, cô chỉ quan tâm đến thái độ

   của anh lúc này.

   cũng có thể đoán ra đáp án.

   Lòng Bạch Nhược Hy nguội lạnh

   nửa phần, hừ lạnh một tiếng, nặn ra

   một nụ cười chua xót, hỏi lại:

   “Không phải anh nói không tin

   những gì Doãn Nhụy nói sao? Miệng

   nói một đẳng, lòng lại nghĩ một

   nẻo.”

   “Cùng Doãn Đạo nói chuyện gì?”

   Kiều Huyên Thạc gặng hỏi.

   Anh muốn nghe câu trả lời từ chỗ

   Bạch Nhược Hy, chỉ cần nghe được,

   anh sẽ tin cô.

   Giờ phút này, tâm tình của anh quả

   thực bị ảnh hưởng bởi lời nói của

   Doãn Nhụy, nhưng điều này không

   có nghĩa là anh tin những gì Doãn

   Nhụy nói, anh cũng hoàn toàn tin

   tưởng Bạch Nhược Hy.

   Vì vậy, anh cần cô thẳng thắn, anh

   bên ngoài kiên cường, nhưng đối

   với tình yêu này, anh thiếu tự tin,

   thiếu cảm giác an toàn.

   Yêu quá sâu đậm, sẽ trở nên nhạy

   cảm.

   Anh chỉ cần nghe cô giải thích.

   Bạch Nhược Hy giận dữ quay mặt ra

   ngoài cửa sổ xe, nhìn quang cảnh

   đường phố về đêm, đèn đường đã

   sáng, cả đại lộ náo nhiệt đầy người.

   “Em đoán, Doãn Nhụy có lẽ nói với

   anh, em cùng anh cô ta nói

   chuyện?”

   “Nói rồi.”

   “Vậy thì anh vẫn hỏi em làm gì?”

   Nghĩ đến trong tim người đàn ông

   này vẫn còn dành chỗ cho Doãn

   Nhụy, càng nghĩ càng ấm ức, khó

   chịu, tâm trạng cáu kỉnh không thể

   giải thích được.

   “Anh không tin đây là sự thật, em

   nói anh biết, tại sao em lại đi gặp

   anh ta?”

   Bạch Nhược Hy cắn môi dưới, phẫn

   nộ hỏi lại: “Nếu như anh đã không

   tin, sao còn đến hỏi em?”

   Kiều Huyền Thạc hít một hơi thật

   sâu, lồng ngực nghẹn ứ đến khó

   chịu.

   Anh chợt đánh tay lái tấp xe vào lề

   đường.

   Phanh đột ngột, Bạch Nhược Hy

   nghiêng về phía trước theo quán

   tính, bị dây an toàn kéo lại, cô kinh

   ngạc nhìn Kiều Huyền Thạc.

   Khuôn mặt của người đàn ông ngày

   càng trở nên khó coi.

   Trâm lạnh kinh khủng.

   Lễ nào là cô sai ư?

   Cô không sai, sai là người đàn ông

   này để những lời Doãn Nhụy nói vào

   lòng, lúc này lại bán tín bán nghi cô.

   Bạch Nhược Hy nhẫn nhịn hỏi:

   “Doãn Nhụy còn nói gì với anh

   nữa?”

   Giọng nói lãnh đạm của người đàn

   ông vang lên: “Em bàn chuyện hôn

   nhân đại sự với Doãn Đạo?”

   Bạch Nhược Hy cười khổ, tháo dây

   an toàn, cầm túi xách của chính

   mình lên, gắn giọng nói từng chữ

   từng chữ với Kiều Huyền Thạc:

   “Xem ra không chỉ có như vậy, có lẽ

   còn không đáng tin hơn nữa đúng

   không? Anh không tin em, em có

   nói thêm bao nhiêu lần nữa anh

   cũng sẽ hoài nghi, nếu như anh tin

   em, sẽ không mảy may để bụng lời

   Doãn Nhụy nói, thậm chí cảnh cáo

   cô ta không được đổi trắng thay

   đen, anh không nên hỏi em chuyện

   » „

   này.

   “…” Kiều Huyền Thạc từ từ nhắm

   mắt lại, im lặng, mệt mỏi ngả người

   ra ghế.

   Lòng anh rối như tơ vò.

   Như những gì Bạch Nhược Hy đã

   nói, anh thực sự đã nửa tin nửa ngờ.

   Nhưng chỉ cần nghe cô giải thích,

   anh sẽ tin, nhưng cô không giải

   thích, còn tức giận với anh, trái tim

   anh mệt mỏi đến mức sắp không

   thở nổi.

   Lúc này anh chỉ muốn nghe cô giải

   thích.

   Bạch Nhược Hy không khỏi buôn

   bã, nặn ra một nụ cười chua xót,

   nhìn anh đang nhắm nghiền mắt giả

   vờ ngủ, giọng nói nặng nề thêm vào

   phần, lần đầu tiên gọi thẳng tên

   anh: “Kiều Huyền Thạc, em không

   biết tại sao anh lại đặt Doãn Nhụy

   trong lòng, em cũng không quan

   tâm anh có tình nghĩa gì với cô ta,

   hoặc là tình cảm không thể chia cắt,

   em không quan tâm, không quan

   tâm nữa, nhưng em có thể nói rõ

   cho anh biết, chỉ cân Doãn Nhụy

   xen giữa hai chúng ta, chúng ta sẽ

   không bao giờ hạnh phúc, cô ta tìm

   mọi cách kích động chúng ta ly hôn,

   nếu như anh đã không buông bỏ

   được cô ấy, sao còn chọn em.”

   “Em đang nói linh tinh gì vậy?” Kiều

   Huyền Thạc cau mày, giọng điệu có

   chút nặng nề.

   Cô nói linh tinh?

   Bạch Nhược Hy không chịu nổi nữa

   rồi, chỉ vào điện thoại di động của

   Kiều Huyền Thạc, tức giận nói: “Xóa

   số điện thoại của Doãn Nhụy khỏi

   điện thoại, cho cô ta vào danh sách

   đen.

   Kiều Huyên Thạc không khỏi cau

   mày, chậm rãi nhìn về phía Bạch

   Nhược Hy, sắc mặt trở nên nặng nề,

   giọng điệu trở nên bất lực: “Nhược

   Hy, đừng gây sự vô cớ?”

   Cô gây sự vô cớ?

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận