Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 16

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10421 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 16 Kiều Huyền Thạc cưởi khẩy, buông

   mặt cô ra. Tay còn lại vung mạnh

   một cái. Động tác của anh mạnh

   mẽ thô bạo, Bạch Nhược Hy trực

   tiếp bị anh đẩy ngã xuống đất.

   Cả người Bạch Nhược Hy đều ngã

   xuống đất. Hai tay theo quán tính

   chà mạnh xuống mặt đất lạnh buốt

   đầy nước, đau đớn truyền từ lòng

   bàn tay đến tận ruột gan, xuyên qua

   tay chân trăm mạch.

   Nước mắt đau đớn nhịn không

   được trong phút chốc ngập tràn

   khóe mắt, rơi xuống má.

   Quần ướt đẫm. Không khí lạnh

   khiến cô như tiến vào hâm băng,

   đau khổ như thể hàng vạn trùng độc

   Xuyên qua người. Từng chút một ăn

   mòn cả tâm can cô.

   Kiều Huyền Thạc cười khẩy, buông

   mặt cô ra. Tay còn lại vung mạnh

   một cái. Động tác của anh mạnh

   mẽ thô bạo, Bạch Nhược Hy trực

   tiếp bị anh đẩy ngã xuống đất.

   Cả người Bạch Nhược Hy đều ngã

   xuống đất. Hai tay theo quán tính

   chà mạnh xuống mặt đất lạnh buốt

   đầy nước, đau đớn truyền từ lòng

   bàn tay đến tận ruột gan, xuyên qua

   tay chân trăm mạch.

   Nước mắt đau đớn nhịn không

   được trong phút chốc ngập tràn

   khóe mắt, rơi xuống má.

   Quần ướt đẫm. Không khí lạnh

   khiến cô như tiến vào hâm băng,

   đau khổ như thể hàng vạn trùng độc

   Xuyên qua người. Từng chút một ăn

   mòn cả tâm can cô.

   Cô đau đến nổi không thể cử động.

   Đỉnh đầu truyền đến giọng nói lạnh

   lùng mà tuyệt tình của anh, như lưỡi

   đao sắt bén cứa nát tim cô.

   “Cái loại con gái như cô đó giờ đều

   không giữ lời, càng không có nửa

   câu nói thật. Nếu như còn dám bỏ

   ngoài tai lời của tôi, tôi sẽ biến cô

   thành đồ vô dụng.”

   Ném lại một câu tuyệt tình, anh

   hoàn toàn không chút do dự xoay

   người rời khỏi.

   Nghe thấy tiếng bước chân càng lúc

   càng xa, Bạch Nhược Hy từ từ

   chống người ngồi dậy. Hai bàn tay

   trây xước, lấm lem bùn cát, máu

   tươi chảy ra ngoài, đau thấu tâm

   can.

   Cô không quan tâm đến vết thương

   trên tay, ánh mắt mông lung nhìn

   theo hướng Kiêu Huyền Thạc rời đi.

   Bóng dáng hiu quạnh của anh vẫn

   rời đi như thế. Hơi nước làm nhòe

   tâm mắt. Là nước mắt hay là nước

   mưa cô đã không thể phân biệt rồi.

   Anh nói cô không giữ lời, vậy anh có

   từng giữ lời hứa?

   Lời thê thành khẩn lúc nhỏ nói cả

   đời đều bảo vệ cô, sẽ không để cô

   phải chịu tổn thương. Bây giờ lại là

   người tổn thương cô sâu sắc nhất,

   hại cô đau đớn nhất.

   Mưa rơi không ngớt, càng ngày

   càng nặng hạt.

   Trời không hửng nắng, càng ngày

   càng tối, giống như đất trời sụp đổ.

   Khắp nơi đều xám xịt nặng nề.

   Tâm tình của Bạch Nhược Hy càng

   tệ hơn cả thời tiết. Cô bắt taxi trở về

   nhà họ Kiều.

   Không có mẹ bên cạnh, cô không

   biết ôm ai tìm kiếm sự an ủi. Chỉ có

   thể một mình quay lại nhà họ Kiều,

   trốn trong phòng, âm thầm liếm láp

   vết thương.

   Buổi tối, mẹ kế cô Lưu Nguyệt gọi

   điện. Tâm trạng cô tôi tệ, không có

   tâm tình để ý đến Lưu Nguyệt. Chỉ

   biết lại là một trận chửi rủa không

   đếm xuể, sau đó lại muốn cô phụ

   trách chuyện Bạch San San ngôi tù.

   Thời hạn thi hành án của Bạch San

   San từ bốn mươi lăm ngày tăng lên

   nửa năm. Điều này cô hoàn toàn

   không ngờ tới.

   Lưu Nguyệt đem toàn bộ lỗi lâm

   đều đổ lên người cô. Gọi điện thoại

   là mắng té tát, sau đó là các loại uy

   hiếp cảnh cáo bắt cô giải quyết cho

   công bằng.

   Cả người cô nằm sấp trên giường,

   giống như cái xác không hồn.

   Không có linh hồn, không có tim,

   hoàn toàn không nghe thấy tiếng

   chửi rủa của đối phương, trực tiếp

   bỏ ngoài tay, ngắt điện thoại.

   Gió lạnh thổi vào từ ban công. Bên

   ngoài mưa rơi rả rít không ngừng.

   ^~ „

   “Cốc cốc.

   Tiếng gõ cửa vang lên.

   Bạch Nhược Hy không động đậy.

   “Cốc cốc…

   Đợi rất lâu, không nghe tiếng động

   gì của Bạch Nhược Hy, cửa liền bị

   đẩy ra. Trước cửa truyền đến giọng

   nói của dì Thu: “Cô Nhược Hy, cô

   Nhược Hy…

   Dì Thu tiến lại, không do dự mở

   khóa cửa, vội vàng tiến vào trong, lo

   lắng nói nhỏ: “Trời ơi, cô Nhược Hy

   cô không lạnh sao? Gió ban công

   lớn như thế, bên ngoài lại đang

   mưa. Cô mở cửa sổ như vậy lại

   không đắp chăn…”

   Dì Thu tức giận đi đóng cửa sổ ban

   công lại, thuận tiện kéo rèm cửa.

   Xoay người mới phát hiện Bạch

   Nhược Hy vậy mà vẫn nằm sấp trên

   giường không động đậy.

   Dì Thu lo lắng chạy đến cạnh

   giường, cúi đầu nhìn mặt của cô,

   phát hiện ánh mắt Bạch Nhược Hy

   đờ đẫn, hai mắt đầy dấu vết của

   nước mắt. Bà đau lòng không ngớt:

   “Cô Nhược Hy, cô có ổn không? Có

   phải có chỗ nào không thoải mái

   không?”

   Bạch Nhược Hy từ từ nhắm mắt,

   không lên tiếng.

   Dì Thu: “Cô Nhược Hy nếu như

   không sao, vậy mời cô đi xuống

   vườn phía Bắc. Ông nội cô cho mời.”

   Bạch Nhược Hy thở sâu, nghe thấy

   hai chữ ông nội liền động động tay.

   Dì Thu đột nhiên kêu lên một tiếng,

   nắm lấy tay cô: “Ai ya, tay của cô

   Nhược Hy sao chảy máu vậy?”

   Bạch Nhược Hy rút tay lại, lãnh đạm

   nói một câu: “Không có gì.ˆ

   “Quần áo của cô cũng ướt rôi. Cô…”

   Gương mặt của dì Thu tràn đầy lo

   lắng.

   Bạch Nhược Hy hoàn toàn không để

   ý. Từ trên giường bò dậy, kéo lê thân

   thể mệt mỏi không chịu nổi vào

   trong phòng tắm.

   Vườn phía Bắc.

   Phòng khách lót vàng nạm ngọc xa

   hoa mà tao nhã. Khác biệt với vườn

   phía Nam ở chỗ nơi này càng thêm

   phần cổ kính.

   Đến nơi sắp đầy đồ cổ có giá trị. Đồ

   trong nhà đều là hàng loạt những

   món đồ cổ điển, càng nhiều hơn là

   các loại đồ xa hoa cổ điển, ít đi

   phần cảm giác hiện đại.

   Ông chủ nhà họ Kiều cùng sống với

   hai người con trai. Bởi vì Kiều Nhất

   Xuyên năm đó ly hôn, còn tiền trảm

   hậu tấu cưới mẹ của Bạch Nhược

   Hy. Điểm này khiến ông giận dữ vô

   cùng.

   Mặc dù chấp nhận An Hiểu và Bạch

   Nhược Hy, nhưng không có nghĩa

   ông đồng ý cách làm của con trai

   lớn.

   Trong phòng họp gia đình ở vườn

   phía Bắc.

   Ngôi ở giữa phòng là ông cụ tóc bạc

   trắng, uy nghiêm mà bình tĩnh. Một

   loại trầm ổn của người trải qua bể

   dâu mà lắng đọng lại. Khí chất cao

   quý không che giấu được khí thế

   mạnh mẽ của ông.

   Bên trái là cả nhà của cậu cả, Kiều

   Nhất Xuyên.

   Cháu trai lớn: Kiều Huyền Phác và

   Doãn Âm. Cháu trai thứ ba: Kiều

   Huyền Thạc.

   Bên phải là cả nhà cậu hai, Kiều

   Nhất Hoắc.

   Cháu trai nhỏ: Kiều Đông Lăng.

   Cháu gái nhỏ: Kiều Tiếu Tiếu.

   Cả nhà đều ngôi yên vị, đợi ông nội

   mở miệng. Thế nhưng ông lại chậm

   rì rì không nói chuyện, Kiều Tiếu

   Tiếu gấp gáp, lạnh lùng hỏi: “Ông

   nội, ông không phải nói muốn mở

   cuộc họp gia đình sao? Tại sao còn

   chưa bắt đầu?”

   “Người còn chưa tới đủ.” Ông lạnh

   nhạt trả lời.

   Kiều Tiếu Tiếu liếc mắt nhìn mọi

   người, hai tay khoanh trước ngực

   dựa lên ghế, sắc mặt trầm xuống:

   “Có thể đến đều đã đến rồi. Còn có

   ai chưa đến nữa?”

   Ông không lên tiếng, tiếp tục đợi.

   Cho đến khi chuông reng lên, quản

   gia vườn phía Bắc mở cửa, rất

   khách khí chào hỏi: “Cô Nhược Hy,

   mời vào.”

   Bạch Nhược Hy còn chưa tiến vào,

   Kiều Tiếu Tiếu đã bắt đầu phát điên,

   đứng phắt dậy, kích động nói với

   mọi người: “Thật xin lỗi, cái hội nghị

   gia đình này con không muốn tham

   gia. Con không có cách nào cùng

   con gái của kẻ thù ngồi cùng một

   chỗ tham gia họp mặt gia đình

   được.”

   “Ngồi xuống.” Ông ra lệnh, uy

   nghiêm không thể phản kháng.

   Cậu hai Kiều Nhất Hoắc cũng kéo

   cánh tay của con gái mình, thấp

   giọng nói nhỏ: “Nghe lời của ông

   con, ngôi xuống đừng làm loạn.”

   Kiều Tiếu Tiếu giằng khỏi tay cha,

   khóe miệng giật giật, hỏi ngược lại

   Kiều Nhất Hoắc: “Cha, cha cũng đủ

   rồi. Mẹ của Bạch Nhược Hy giết mẹ

   con. Con sao có thể ngồi chung một

   chỗ với nó?”

   Bạch Nhược Hy từ cửa đã nghe thấy

   lời của Kiều Tiếu Tiếu. Người chị

   tuổi tác xấp xỉ cô này vẫn luôn

   không thích cô, từ nhỏ đâu đâu

   cũng chống đối cô.

   Bây giờ bởi vì chuyện của mẹ, càng

   thêm hận cô.

   Sắc mặt Kiều Nhất Xuyên thay đổi,

   lạnh nhạt mở miệng: “Tiếu Tiếu, cái

   kẻ giết người từ miệng con cũng là

   vợ bác. Nói như vậy bác cũng không

   thể ngồi cùng chỗ với con sao?”

   Kiều Tiếu Tiếu gấp gáp: “Bác à, cái

   này không giống nhau. Bác và con

   đều là người bị hại.”

   Kiêu Nhất Xuyên bị đứa cháu gái

   này nói đến không còn gì để nói.

   Bạch Nhược Hy từ từ tiến vào, đứng

   ở một bên của ông, chầm chậm

   khom người: “Chào ông nội.”

   Sau đó lại khom người lễ phép chào

   tất cả mọi người.

   Ông cười nhẹ, sắc mặt trở nên hiền

   hòa: “Tiểu Hy, ngồi đi.”

   Kiều Tiếu Tiếu nắm chặt tay, đá ghế

   chuẩn bị rời đi, ông liền quát mắng

   một tiếng: “Ngồi xuống cho ông.”

   Kiều Tiếu Tiếu tức giận chỉ vào mặt

   Bạch Nhược Hy, cúi đầu phẫn nộ hỏi

   ông: “Tại sao ông phải để một

   người ngoài tham gia cuộc họp gia

   đình của nhà chúng ta? Nó họ Bạch,

   không phải họ Kiều.”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận