Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 19: Anh ba muốn đi rồi

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10445 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 19 Anh ba muốn đi rồi Bạch Nhược Hy mím môi cười khổ,

   không còn gì để nói.

   Thật tức cười, Bạch Nhược Hy cô có

   tài có đức gì mà phải gánh vác

   hạnh phúc cả đời của Doãn Nhụy?

   Bạch Nhược Hy cảm thấy bản thân

   nói cái gì đều không ảnh hưởng tới

   kết quả. Kiều Huyền Thạc chỉ là cố ý

   làm cô khó xử mà thôi.

   Nhưng anh tại sao lại làm vậy, cô

   không thể hiểu nổi, cũng không

   muốn biết.

   Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

   Không làm trái lương tâm nói lời dối

   lòng, cũng không muốn tham gia

   chuyện hôn nhân đại sự cả đời của

   anh.

   Nghĩ thông suốt rồi, Bạch Nhược Hy

   đứng dậy cúi người chào ông nội:

   “Ống nội, con không khỏe, muốn về

   nghỉ ngơi.”

   “Về đi.” Ông cũng nhận ra cô khó

   xử.

   Bạch Nhược Hy cúi người chào mọi

   người, rời khỏi ghế, xoay người đi về

   hướng vườn phía Bắc.

   Kiêu Huyền Thạc nhìn bóng dáng

   Bạch Nhược Hy rời khỏi, ánh mắt

   càng trâm xuống. Anh đột nhiên

   đứng dậy, ngay cả một tiếng chào

   hỏi cũng không có liên nhanh chóng

   đuổi theo. Điều này khiến tất cả mọi

   người đều kinh ngạc đến sững sờ.

   “Huyền Thạc.”

   “Cậu ba.”

   Kiêu Huyền Thạc bước từng bước

   dài đuổi theo Bạch Nhược Hy. Ai gọi

   anh cũng không trả lời.

   Mọi người trố mắt nhìn nhau.

   Trời mưa rả rích suốt một ngày, rốt

   cuộc cũng tạnh vào buổi tối.

   Hoa Tử Kinh trong vườn rơi rụng

   trước cơn mưa mùa đông. Cả con

   đường nhỏ trải đầy cánh hoa màu

   đỏ, đẹp đến bất ngờ.

   Bạch Nhược Hy xuất hiện từ vườn

   hoa phía Bắc, giẫm lên cánh hoa Tử

   Kinh trên con đường nhỏ.

   Cô không có tâm tình thưởng thức

   cảnh sắc đẹp đế này. Ánh sáng đèn

   đường chiếu xuống, bước đi của cô

   mau chóng mà gấp gáp.

   Vừa đi không lâu, phía sau đột

   nhiên truyền đến tiếng bước chân

   vội vã. Cô còn chưa kịp phản ứng

   liền cảm thấy cánh tay bị nắm lại,

   giây tiếp theo liền bị kéo mạnh về

   phía sau.

   Thân thể bị bức bách quay người lại,

   cánh tay của Bạch Nhược Hy bị

   nắm tới phát đau. Lông mày nhíu

   chặt, nhìn người ở phía sau.

   Kiêu Huyền Thạc đứng sừng sững

   như núi Thái Sơn trước mắt cô,

   mạnh mẽ mà uy nghiêm như thế.

   Bạch Nhược Hy không ngờ anh sẽ

   đuổi theo, có chút không dám tin

   nhìn vào đôi mắt đen nhánh thâm

   thúy của anh.

   Ánh đèn vàng chiếu xuống gương

   mặt cực kỳ lạnh lùng nhưng vẫn mê

   người của anh.

   “Trả lời tôi.”

   Ba từ này của Kiều Huyền Thạc lạnh

   thấu xương, mang theo giọng điệu

   ra lệnh.

   Anh tại sao lại kiên trì như vậy? Tại

   sao thích giày vò cô?

   “Trả lời anh cái gì?” Bạch Nhược bất

   lực hỏi ngược lại.

   Kiêu Huyền Thạc dùng sức, kéo

   Bạch Nhược Hy lại gân một chút.

   Thân thể hai người gần như dán sát

   vào nhau. Anh gắn từng câu từng

   chữ: “Đừng để tôi hỏi lại lần thứ ba.”

   Lần thứ ba?

   Bạch Nhược Hy cười khổ. Người

   đàn ông này vừa rồi ở bên trong đã

   hỏi cô ba lần. Cô đã rất mệt mỏi rồi,

   không muốn lại tham gia vào

   chuyện kết hôn của anh và Doãn

   Nhụy nữa. Tại sao lại một mực

   không buồng tha cho cô?

   “Tại sao anh lại muốn hỏi em? Em

   chỉ là em gái trên danh nghĩa của

   anh, không phải là mẹ anh, không

   phải là vợ tương lai của anh, không

   phải là cha mẹ của anh. Em không

   phải là gì cả…”

   Kiêu Huyền Thạc càng thêm tức

   giận, khẽ gâm lên: “Trả lời tôi.”

    

   Bạch Nhược Hy chấn động, bị dọa

   tới nỗi hồn bay phách tán, đau đớn

   cũng dừng lại vài giây. Lúc tỉnh lại,

   mắt liền đỏ lên, tim đau đớn như bị

   xé rách.

   Người đàn ông này là ma quỷ. Dù

   sao cũng không để cô sống yên ổn.

   Cô nén nước mắt, lạnh lùng nói

   từng câu từng chữ: “Kiều Huyền

   Thạc, anh cưới ai đều không liên

   quan gì tới em. Em không muốn

   tham gia, không muốn biết, càng

   không muốn cho ý kiến. Anh yêu ai

   cưới ai là chuyện của anh, đừng làm

   phiên em. Anh muốn cưới Doãn

   Nhụy thì ngày mai cưới liền về đi.

   Muốn em rời khỏi thì nói thẳng ra,

   Bạch Nhược Hy em tuyệt đối sẽ

   không cản trở các người.”

   Kiêu Huyền Thạc từ từ nhắm cặp

   mắt đỏ văn lại, hít sâu một hơi. Bàn

   tay to lớn đang nắm lấy cánh tay cô

   đột nhiên buông ra.

   Hai tay anh đút vào túi quân, ngước

   mặt lên theo góc một trăm độ nhìn

   bầu trời đêm. Trong lòng nhấp nhô

   gợn sóng.

   Sau khi Bạch Nhược Hy nói xong

   liên cúi đầu che giấu đi giọt nước

   trong đáy mắt.

   Một cánh hoa Tử Kinh đột nhiên

   phiêu diêu rơi xuống, đúng lúc rơi

   xuống đầu Bạch Nhược Hy, dính lên

   mái tóc cô.

   Không khí nặng nề đáng sợ. Tiếng

   hít thở của hai người đều trở nên

   khó khăn.

   Qua một lát.

   “Đã điều tra ra hung thủ rồi.” Kiều

   Huyền Thạc thay đổi chủ đề. Trong

   giọng nói khàn khàn mang theo

   chút âm trầm.

   Bạch Nhược Hy đột ngột ngẩng

   đầu, căng thẳng nhìn chằm chằm

   anh. Hóa ra Kiều Tiếu Tiếu thật sự

   đoán đúng, anh sớm đã tra ra,

   nhưng tại sao vẫn không hành

   động?

   “Thật sao? Có phải mẹ em có thể

   được thả rồi không?”

   Kiêu Huyền Thạc đưa tay ra sờ một

   bên tóc cô. Lần đầu tiên dịu dàng

   như thế, nhẹ nhàng cầm lấy cánh

   hoa trên tóc, sau đó đưa đến trước

   mặt cô.

   Bạch Nhược Hy sững sờ, bị động

   tác của anh làm cho kinh ngạc đến

   đờ người.

   Cô từ từ đưa tay ra, nhận lấy cánh

   hoa trong tay anh. Lúc ngón tay hai

   người chạm vào dường như có một

   dòng điện chạy qua các cơ quan

   thân kinh của cô vậy.

   Sự dịu dàng này của Kiều Huyền

   Thạc đến quá đột ngột khiến cô

   thấy thật lạ lãm.

   Bạch Nhược Hy cầm lấy cánh hoa,

   Kiều Huyền Thạc từ từ mở miệng,

   tâm tình kém không tưởng: “Nhược

   Hy, lúc mà mẹ cô được thả ra, hợp

   đồng mà cô ký cũng bắt đầu có

   hiệu lực. Ngày tháng tiếp theo, bất

   luận cô đau khổ, bất hạnh hay là

   giày vò đều cắn răng nhịn xuống

   cho tôi. Không thể quay đầu nữa”

   Bạch Nhược Hy nhớ tới bản hợp

   đồng trắng tinh mà cô ký, nhìn

   người đàn ông này nói chuyện khiến

   người sợ hãi như thế, trong lòng

   hoảng sợ, nuốt ngụm nước bọt

   căng thẳng hỏi: “Anh có thể nói cho

   em biết, anh rốt cuộc muốn đẩy em

   vào trong địa ngục gì không?”

   Địa ngục?

   Lời này rất chuẩn.

   Kiều Huyền Thạc cười khổ, gật gật

   đầu: “Đúng, đối với cô mà nói quả

   thật là địa ngục. Hơn nữa cô không

   có sự lựa chọn nào khác.”

   “Anh rốt cuộc bắt em làm gì?” Bạch

   Nhược Hy căng thẳng nắm chặt tay.

   Anh càng như thế cô lại càng sợ

   hãi.

   Sẽ không phải biến cô thành món

   quà, đem cấp cho nước khác chứ?

   Đẩy cô lên chiến trường? Đốt lửa

   sưởi ấm? Hay là gián điệp?

   Kiều Huyên Thạc nhìn cánh hoa rơi

   lả tả, rất có tâm tình mở miệng:

   “Hoa Tử Kinh này vốn có thể nở rất

   đẹp trên cây. Một trận mưa dông

   thôi mà bây giờ liền bị giẫm đạp

   dưới đất, thật là đáng thương.”

   Bạch Nhược Hy ngẩng đầu nhìn

   cành cây màu xanh lục, lại nhìn Kiều

   Huyền Thạc, khuôn mặt mờ mịt:

   “Anh rốt cuộc có ý gì?”

   Kiêu Huyền Thạc không có trả lời

   Chương 19 Anh ba muốn đi rồi

   cô, lướt qua bên người cô, quen

   thuộc mà lạnh lùng. Không khí lạnh

   thấu xương như gió lạnh tháng ba.

   Một đêm này, Kiêu Huyền Thạc

   buông thả bản thân, một mình uống

   say dưới hâm rượu.

   Bạch Nhược Hy cũng khó ngủ suốt

   đêm.

   Sáng sớm hôm sau.

   Cầu vồng sau cơn mưa hiện ra phía

   chân trời, đẹp đến nao lòng.

   Bạch Nhược Hy vừa xuống lầu, dì

   Thu liền vội vàng xông tới nắm lấy

   tay cô, căng thẳng hỏi: “Cô Nhược

   Hy, cậu ba muốn đi rồi.”

   “Đi đâu?” Lòng Bạch Nhược Hy

   chấn động, trong đầu xuất hiện một

   loại cảm giác không hay.

   “Nghe nói là quay lại quân khu rồi.

   Bây giờ có mấy chiếc xe quân đội

   đang dừng ở bên ngoài đợi cậu ấy.

   Cậu ba không có nói với cô sao? Cô

   có muốn đi tiễn…”

   Dì Thu chưa nói dứt lời, Bạch Nhược

   Hy đã chạy như bay ra cửa.

   Tin tức này tới quá đột ngột khiến

   cô trở tay không kịp. Rõ ràng biết

   anh trở lại hay rời đi đều không có

   liên quan gì tới cô, thế nhưng tim lại

   không nghe lời kêu gọi mà để ý.

   Rất để ý, rất để ý.

   Thời gian anh ở nhà, hai người đều

   không có ăn qua bữa ăn nào, không

   có cùng anh nói chuyện. Ngay cả cơ

   hội nói chuyện đàng hoàng cũng

   không có.

   Anh đột nhiên muốn đi, tại sao

   không ở lại thêm mấy ngày?

   Là mang theo Doãn Nhụy ởi sao?

   Tại sao không nói tạm biệt với cô.

   Cho dù là một câu đơn giản như

   “không hẹn ngày gặp lại” cũng

   được.

   Bạch Nhược Hy đứng trên bậc thêm

   nhìn mấy chiếc xe quân đội bên

   ngoài cửa sắt. Tim âm ỉ đau đớn,

   nước mắt im lặng trào ra như mưa.

   Cô che miệng, nước mắt chảy qua

   kế tay, từng giọt từng giọt rơi xuống.

   Hóa ra anh thật sự muốn đi rồi.

   Người nhà họ Kiêu đứng bên ngoài

   tiễn anh, chỉ có thiếu một người là

   CÓ.

   Đối với người đàn ông đó mà nói, cô

   chỉ là một người ngoài không quan

   trọng mà thôi.

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận