Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 1: Gu mặn

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10701 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 1 Gu mặn “Chị em vẫn còn là xử nữ, trước giờ

   chưa từng có bạn trai. Anh xem kìa,

   dáng dấp với gương mặt của chị ấy

   đều thuộc hàng hiếm.”

   “Điều kiện quả thật rất tốt.” Gã đàn

   ông cười dâm đãng nói: “Nhưng

   bọn anh muốn “chơi ở bên trong,

   ‘vào từ phía saư, chơi đùa sảng

   khoái… Em ấy cái gì cũng không

   hiểu, sợ là sẽ bị bọn anh chơi chết mất.”

   “Đừng ra tay quá ác, chết rồi sẽ rất

   phiên phức.”

   “Yên tâm đi, loại bảo bối này anh

   vẫn không nỡ tàn phá trong một lần đâu.”

   “Vậy chuyện anh đồng ý với em…”

   “Được rồi, giải nhất cuộc thi người

   mẫu nhất định sẽ thuộc vê Bạch

   San San em”

   “Cảm ơn ông chủ Đường…”

   Bạch Nhược Hy núp bên ngoài cửa

   đã sớm cắn chặt môi đến chảy

   máu, nắm chặt tay, ngón tay bấm

   sâu vào da thịt, giận đến mức run

   người.

   Mắt đỏ lên, nghe thấy nội dung

   cuộc nói chuyện chói tai giữa người

   em gái cô tin cậy nhất với gã đàn

   ông, tim cô đau đớn như bị nứt ra.

   Cô không hiểu “chơi ở bên trong”,

   “vào từ phía sau” là trò gì, nhưng cô

   hiểu loại tiếng lóng này, càng thêm

   hiểu rõ bản thân mình đã bị cô em

   gái cùng cha khác mẹ lừa.

    

   Chiếc du thuyền này không phải đi

   đến doanh trại của anh ba, mà là

   thông xuống địa ngục sâu thăm thẳm.

   Không chút chần chừ, Bạch Nhược

   Hy nhanh chóng xoay người rời khỏi.

   Trong lúc hoảng loạn, cô mất cảm

   giác vê phương hướng, va vào vách

   du thuyền. Cảnh tượng trước mắt

   khiến cô nhất thời trở nên đờ đẫn.

   Bầu trời đầy sao, ánh đèn sáng rực.

   Giữa mênh mông biển lớn, trên du

   thuyên tổ chức buổi tiệc “phóng đãng…

   Âm nhạc gợi tình, đồ thơm rượu

   ngon xếp dài trên bàn. Một nhóm

   nam nữ ăn mặc xốc xếch, con gái

   nhảy múa lẳng lơ, đủ loại tư thế

   khiêu khích đám đàn ông. Dung tục

   đến nỗi không dám nhìn.

   Dạ dày Bạch Nhược Hy cuộn lên

   muốn mửa. Cô bịt miệng nôn khan,

   không muốn nhìn thêm chút nào

   nữa, quay đầu định đi.

   Ngoài hành lang đột nhiên truyền

   đến tiếng kêu của Bạch San San:

   “Chị, chị đừng chạy.ˆ

   Tiếng của một người đàn ông khác

   cũng truyền lại: “Bắt nó lại.”

   Bạch Nhược Hy bị dọa đến mặt

   trăng bệch, vừa chạy được vài bước

   đã bị hai tên đàn ông bắt trở về, đi

   vào hướng trong phòng.

   “Thả tôi ra… Thả tôi xuống…” Bạch

   Nhược Hy sợ đến mức bật khóc,

   liều mạng giấy giụa, hét lên đây giận

   dữ: “Bạch San San, tôi có mắt như

   mù mới tin loại em gái đến chó còn

   không bằng như cô…”

   Bạch San San đứng trong góc thờ ơ

   nhìn Bạch Nhược Hy bị kéo vào

   trong phòng, nụ cười khẩy trên môi

   khiến người khác không rét mà run.

   Trong phòng.

   Tay chân của Bạch Nhược Hy bị trói

   trên giường thành hình chữ đại (*).

   Cô giãy giụa đến khuỷu tay đều bị

   dây thừng siết thành vệt máu.

   (*) Hình chữ đại:

   Trong tay của gã đàn ông lạ mặt

   câm một vài đạo cụ “đặc biệt”, ánh

   mắt toát lên vẻ hèn hạ: “Để anh chơi

   vui vẻ rồi sẽ mang em lên thuyên

   chơi đùa.

   Bạch Nhược Hy khiếp sợ lắc đầu

   quầy quậy, miệng mồm bị bịt chặt,

   còn phát ra tiếng cự tuyệt “ưm ưn.

   Gã đàn ông lại vô cùng hưng phấn,

   cầm cây roi lên, quất mạnh một cái.

   Cảm giác đau đớn lan đến từng tế

   bào trong cơ thể của Bạch Nhược

   Hy. Cô nhắm mắt giãy giụa, hận

   không thể tự chặt tay chân mình,

   thoát khỏi nơi này.

   Gã đàn ông nắm lấy áo sơ mi của

   Bạch Nhược Hy thô bạo xé toạc.

   “Roẹt” một tiếng.

   Gã lộ ra ánh mắt dâm đãng thèm thuồng.

   Bạch Nhược Hy không thể chịu

   đựng được sự nhục nhã này, tuyệt

   vọng đến mức muốn căn lưỡi tự sát,

   nhưng khi nghĩ đến mẹ vẫn còn

   trong tù chờ mình đến cứu, cô liên

   không dám dễ dàng từ bỏ.

   Đột nhiên.

   “Rầm!” Tiếng đá cửa định tai nhức

   óc vang lên.

   Bạch Nhược Hy bị dọa một trận, nén

   nước mắt nhìn ra cửa.

   Cửa bị đá ra, hai người đàn ông

   tuấn tú nét mặt lạnh lùng, mặc bộ

   quân phục màu xám tro tiến vào,

   dựa vào một bên đứng theo tư thế

   quân đội.

   Lúc này, một quan quân cao lớn

   đĩnh đạc cước bộ vững vàng tiến

   vào. Anh mặc quân phục màu xám

   tro, phong tư anh tuấn hiên ngang,

   uy nghiêm không thể xâm phạm.

   Ánh mắt nghiêm nghị lạnh lùng như

   chim ưng dưới mái tóc đen sắc lẻm

   đầy tính sát thương. Đường nét

   gương mặt rõ ràng như tác phẩm

   điêu khắc hoàn mỹ nhất của thiên

   thân. Toàn thân trên dưới tóat ra

   phong phạm vương giả bẩm sinh.

   Anh ba?

   Bạch Nhược Hy ngơ ngác, thật sự

   kích động, phút chốc nước mắt lưng

   tròng. Cô không quản xa xôi vạn

   dặm tới khu vực biên cảnh (Tịch

   Quốc). Cuối cùng cũng gặp được

   anh rồi.

   Người đàn ông ung dung tiến lại

   gần Bạch Nhược Hy, ánh mắt nhìn

   sang công cụ bên giường, dây

   thừng, tra tấn bằng tay, đèn cầy, các

   loại đồ vật kỳ quái…

   Gương mặt của anh sầm xuống đến

   đáng sợ, mày kiếm nhăn lại, âm

   thanh như băng lạnh ngàn năm

   truyên tới: “Chơi em gái của Kiều

   Huyền Thạc tôi, cảm thấy đã không?”

   Kiều Huyền Thạc?

   Không người nào không biết thượng

   tướng tối cao của bộ đội đặc công

   (Tịch Quốc)… Kiều Huyền Thạc.

   Đồ vật trong tay gã đàn ông dâm

   đãng rớt xuống đất. Sắc mặt trong

   phút chốc trắng bệch.

   Hai chân mềm nhữn, gã quỳ rạp

   xuống đất, sợ đến nỗi cả người run

   lẩy bẩy: “Thượng… thượng tướng, tôi

   thật thật… thật không không, không

   biết cô gái này là em gái của ngài.

   Cô ta là Bạch… Bạch San San đưa tới.”

   Kiều Huyền Thạc toàn thân phát ra

   khí thế âm u khiến người không rét

   mà run, ngữ khí lạnh lùng bức

   người: “Hóa ra anh thích chơi loại

   đồ có gu mặn, hay là tôi chơi cùng anh ha?”

   Sắc mặt của gã càng trở nên trắng

   bệch, trán toát mồ hôi lạnh: “Tôi…

   tôi biết sai rồi, tôi đáng chết, tôi bồi

   thường, tôi xin lỗi…”

   Kiều Huyền Thạc thấy quần áo trên

   người Bạch Nhược Hy đã bị xé rách.

   Một vết roi đỏ tươi chói mắt lộ ra.

   Động tác anh tự nhiên, nhanh chóng

   cởi áo khoác ném lên người Bạch Nhược Hy.

   Giọt lệ lóng lánh vương trên khóe mi

   Bạch Nhược Hy, ánh mắt ngợp

   trong nỗi hoảng sợ cực độ.

   Quân phục mang theo hơi ấm của

   Kiều Huyền Thạc, hương thơm

   thanh thanh thấm vào lòng người.

   Bạch Nhược Hy thấy ấm áp trong

   lòng, cảm kích không nói thành lời.

   Hai tay Kiêu Huyền Thạc cho vào

   túi, xoay người sai bảo cấp dưới:

   “Tìm vài tên đàn ông gu mặn chơi với hắn.”

   Tên lính đứng bên cạnh hơi nghi

   hoặc, sững lại.

   “Trước khi bị tống vào tù, cho hắn

   nếm thử mùi vị của mấy thứ công

   cụ này.” Ngữ khí của Kiều Huyền

   Thạc lạnh lùng khiến lòng người rét

   run.

   “Rõ.” A Lương cuối cùng cũng hiểu,

   gật đầu đồng ý, sau đó xoay người

   đi ra ngoài.

   Gã bỉ ổi đang quỳ dưới đất kinh

   khủng vạn lần, biết chắc bản thân

   gặp họa rồi liên cuống cuồng bò

   dậy, lặng lẽ co cẳng bỏ chạy.

   Kiêu Huyền Thạc phản ứng nhanh

   nhạy, thấy gã muốn trốn liền tung

   một cú đá trời giáng vào lưng gã.

   “Rầm!” Gã đàn ông bỉ ổi bị đá bay,

   đụng mạnh vào tường, đau tới nỗi

   phát ra tiếng kêu vô cùng thê thảm.

   Tiếng va chạm như sấm nổ bên tai,

   gã tê liệt dán lên tường, từ từ trượt

   xuống. Trên tường còn lưu lại vệt

   máu nhìn thấy mà kinh.

   Bạch Nhược Hy nhìn mà giật mình

   đến đờ người.

   Chốc lát sau, gã đàn ông hèn hạ

   cùng đám dụng cụ đều bị đưa đi.

   Căn phòng cách vách truyền đến

   từng trận kêu gào thảm thiết. Tiếng

   quất roi, tiếng rên rỉ kỳ lạ.

   Nghe thấy những âm thanh này, da

   gà toàn thân Bạch Nhược Hy đều nổi lên.

   Quá đáng sợ rồi, người đàn ông

   nguy hiểm trước mặt này có thật là

   anh ba đã bao năm không gặp của

   cô?

   Kiều Huyên Thạc đứng bên cạnh

   mép giường. Ánh mắt lạnh lẽo nhìn

   Bạch Nhược Hy chăm chú.

   Hàng mi dài như cánh bướm của cô

   chớp chớp mấy cái, nhìn anh cầu

   xin, phát ra tín hiệu kêu cứu.

   Người đàn ông đứng im bất động,

   như vương chủ cao cao tại thượng,

   khí thế lạnh lẽo bức người, xa cách

   đến mức vươn không tới.

   Cô đã câu cứu rồi, tại sao lại không

   thả dây trói cho cô? Cô còn có rất

   nhiều điều muốn nói với anh. Hai

   tay Bạch Nhược Hy bắt đầu vặn vẹo,

   bật ra tiếng câu cứu: “Ưm, ưm…

   Đột nhiên Kiều Huyền Thạc một tay

   chống lên đầu giường, nghiêng

   người từ trên cao nhìn xuống. Dọa

   Bạch Nhược Hy toàn thân cứng đờ,

   không dám cựa quậy thêm nữa.

   Anh bỗng nhiên mở miệng, giọng

   nói tràn đây sức hút nhưng hàn khí

   bức người: “Hóa ra cô cũng thích

   chơi mấy trò nặng đô thế này.”

   Tim Bạch Nhược Hy nhói lên. Câu

   này là sỉ nhục sao?

   Ánh mắt người đàn ông vô cùng táo

   tợn, trần trụi nhìn cô, khiến hơi thở

   của cô trở nên gấp gáp, tim đập

   nhanh kịch liệt, mặt nóng bừng lên,

   lộ vẻ thẹn thùng, sợ hãi.

   Xem thêm nhiều truyện hay nhé 1. Cha của cục cưng là một tổng tài 2. Chàng rể cực phẩm 3. Bác sĩ thiên tài giang bắc minh 4. Yêu phải tổng tài tàn phế 5. Con dâu của nhà giàu 6. Tổng tài phu nhân có thai rồi 7. Y võ song toàn 8. Sủng vợ lên trời 9. Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh 10. Cô vợ xấu xí hà tịch nghiên 11. Tổng giám đốc bạc tỷ không dễ trọc 12 .ngọn sóng tình yêu 13. Vệ Sĩ bất đắc dĩ 14. Sự trả thù ngọt ngào Nhạc Huy

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận