Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 27: Hèn hạ như vậy

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9858 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 27 Hèn hạ như vậy Điện thoại trong tay Kiều Huyền

   Thạc vẫn không hề có động tĩnh gì.

   Lúc này cô chỉ muốn khóc một trận,

   vì toàn bộ tổn thương trong quá khứ

   mà cảm thấy uất ức và không đáng.

   Kiều Huyền Thạc cầm lấy điện thoại

   mới trong tay cô. Nhìn thấy số cô

   vừa gọi, hơi chau mày, sắc mặt trâm

   xuống, thấp giọng nói: “Số điện

   thoại sai một số, một nhấn thành

   bảy.”

   Bạch Nhược Hy cúi đầu cáu giận,

   nắm chặt tay tức giận nói: “Không

   thể nào, đó giờ em chưa từng đổi

   số điện thoại. Từ lúc có điện thoại

   hồi tiểu học, em liền lưu số anh vào

   máy. Lúc trước, khi anh còn chưa

   tham gia quân đội, chúng ta từng

   gọi điện qua lại, tại sao bây giờ lại như vậy?”

   Đọc Full tại truyen.one

   Ánh mắt Kiều Huyền Thạc nhìn

   chằm chằm vào đôi mắt nhòa lệ

   của Bạch Nhược Hy, có chút không

   biết làm thế nào, nâng tay lên

   hướng về phía gò má của cô.

   Mắt cô đều ngập đầy nước, nước

   mắt chảy ra, trạng thái kích động

   mà đau lòng.

   “Nhược Hy, sao cô lại khóc rồi?”

   Kiều Huyên Thạc không dám đoán

   tại sao cô lại nổi giận, đau lòng như

   vậy, nước mắt của cô vì sao mà rơi?

   Lúc ngón tay Kiều Huyền Thạc

   chạm đến gò má cô, cô lùi về phía

   sau hai bước, cố nén nước mắt,

   cướp điện thoại mới trở về.

   “Em không sao.’

   Bạch Nhược Hy bỏ lại một câu liên

   lập tức quay người xông vào phòng.

   “Rầm.” Một tiếng động cực lớn vang

   lên.

   Cửa bị khóa lại.

   Kiều Huyền Thạc vẫn giữ nguyên tư

   thế như cũ, tay dừng giữa không

   trung chưa buông xuống. Ngón tay

   thon dài nhẹ run rẩy, tim cũng lướt

   qua chút khó chịu.

   Người con gái này thật là bởi vì ấn

   nhấm số điện thoại anh mà khóc

   sao?

   Bạch Nhược Hy ngồi trên bàn làm

   việc trong phòng.

   Nước mắt âm thâm rơi trên gò má

   trắng nõn, từng giọt từng giọt rơi

   xuống mặt bàn.

   Cô để mặc nước mắt rơi, run rẩy

   đem sim cũ rút ra lắp vào điện thoại

   mới.

   Sau khi bắt đầu, âm thanh thông

   báo tỉnh tinh tinh truyên đến, là số

   của cha mẹ và Doãn Nhụy, còn có

   cuộc gọi nhỡ của ông nội.

   Cô không quan tâm đến mấy cuộc

   gọi nhỡ này, trực tiếp ấn điện thoại

   cũ, tìm thấy số điện thoại của Kiều

   Huyền Thạc.

   Rõ ràng vẫn là số điện thoại sai

   trong trí nhớ của cô.

   Tại sao lại trở thành thế này?

   Bạch Nhược Hy căng thẳng nắm

   chặt điện thoại. Ánh mắt mơ hồ

   nhìn về phía trước, suy nghĩ rốt cuộc

   đã sai ở chỗ nào?

   Trước kia khi Kiều Huyền Thạc còn

   chưa vào quân đội, cô vẫn luôn

   dùng số này gọi cho anh.

   Sau này anh rời đi rồi, không lâu sau

   đó mới phát hiện số này luôn gọi

   qua nhưng không ai bắt máy.

   Mười năm nay, cô không ngừng tìm

   lý do liên lạc với anh. Hết lần này

   đến lần khác thất vọng, lần lượt đau

   buồn khiến những năm này của cô

   nước mắt đau thương không ít.

   Rốt cuộc là ai đã tự tiện thay đổi số

   điện thoại cô lưu trong điện thoại?

   Sau khi ổn định cảm xúc, trong lòng

   Bạch Nhược Hy lại dấy lên một tia

   vui mừng. Ít nhất có thể chứng minh

   Kiều Huyền Thạc không hề tuyệt

   tình như vậy.

   Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại

   vang lên.

   Bạch Nhược Hy giật mình tỉnh lại,

   hiện lên trên màn hình là số của mẹ

   cô.

   Cô lập tức bắt máy.

   “Mẹ…

   Giọng nói tức giận của An Hiểu

   truyền lại: “Nhược Hy, giờ con đang

   ở đâu?”

   “Con đang ở quân khu của anh ba.”

   “Con chạy tới chỗ anh ba con làm

   gì? Chạy trốn có thể giải quyết được

   vấn đề sao? Mẹ hỏi con rốt cuộc đã

   xảy ra chuyện gì? Trên mạng nói

   con…

   Bạch Nhược Hy vội vàng phũ nhận:

   “Mẹ, mấy cái đó đều là hiểu lâm”

   “Con bị người ta đánh rồi, còn nói

   giật chồng bạn thân. Con rốt cuộc

   đã giật chồng của ai? Tại sao không

   mở điện thoại, còn trốn không về

   nhà?”

   Bạch Nhược Hy căng thẳng đứng

   dậy, tay không cẩn thận chạm tới tài

   liệu trên bàn, phách một tiếng, rơi

   xuống đầy đất.

   “Mẹ, con trở về nói với mẹ sau. Mẹ

   giúp con giải thích với người nhà

   một chút. Cái này đều là hiểu lâm.”

   “Vậy tại sao con…

  

   An Hiểu còn muốn hỏi tiếp, Bạch

   Nhược Hy bình tĩnh mở miệng: “Mẹ,

   không nói nữa. Con rất nhanh có

   thể giải quyết chuyện này. Đến lúc

   đó lại giải thích với mẹ sau.”

   Nói xong, cô lập tức ngắt máy, bỏ

   điện thoại xuống, ngồi xổm xuống

   nhặt tài liệu dưới đất.

   Nhặt đến cuối, hai tờ giấy chứng

   nhận kết hôn đặc biệt bắt mắt dưới

   đất lọt vào tâm mắt cô.

   Cô sững sờ, ngây ngốc vài giây, rồi

   từ từ nhặt lên.

   Bỏ tài liệu xuống, cô cầm lấy giấy

   chứng nhận kết hôn, cảm xúc trong

   lòng lân lộn.

   Kiêu Huyền Thạc và tên của cô đều

   có công chứng, thậm chí còn có

   bản hợp đồng của hai người.

   Hai tờ giấy chứng nhận kết hôn phù

   hợp với pháp luật này cho tới nay

   đều chỉ có trong giấc mộng của cô.

   Thế nhưng lúc nó xuất hiện trong

   hiện thực, cô không hề hạnh phúc,

   không hề vui vẻ hay kích động.

   Trong lòng tràn ngập cảm giác tội

   lỗi. Hai tờ giấy chứng nhận kết hôn

   này khiến cô phải gánh áp lực quá

   nhiều.

   Không yêu cô lại muốn lấy cô, chỉ là

   muốn để cô tiến vào ranh giới của

   đạo đức giày vò thôi sao?

   Nắm chặt giấy chứng nhận, Bạch

   Nhược Hy giận dữ bừng bừng ởi ra

   cửa.

   Khoảnh khắc mở cửa, Kiều Huyền

   Thạc vừa đúng lúc đứng tại cửa.

   Hai người thiếu chút nữa đụng vào

   nhau.

   Bốn mắt nhìn nhau, Bạch Nhược Hy

   bình tĩnh nhìn ánh mắt lạnh lùng

   của người đàn ông này. Cô giơ tờ

   giấy trong tay lên, phẫn nộ hỏi từng

   từ từng câu: “Anh rốt cuộc có mục

   đích gì?

   Sắc mặt Kiều Huyền Thạc hơi trâm

   xuống, ngữ điệu trở nên nghiêm túc:

   “Đưa tôi.

   Bạch Nhược Hy lùi một bước, nắm

   chặt tờ giấy trong tay, hận không

   thể xé nát tờ chứng nhận này nhưng

   vẫn xuống nước cầu xin: “Anh ba,

   chúng ta ly hôn đi. Xin anh…

   Ánh mắt Kiều Huyền Thạc càng trở

   nên lạnh lùng, tiến lại gần cô. Giọng

   điệu rét lạnh như phát ra từ trong

   hâm băng, ra lệnh nói: “Đưa giấy

   chứng nhận cho tôi.”

   Bạch Nhược Hy yếu ớt lùi về sau,

   trong lòng rất sợ anh nhưng cô

   không hề tỏ ra sợ hãi rụt rè, thái độ

   kiên định: “Cái gì em cũng đều có

   thể nghe theo anh, nhưng việc này

   nhất định phải ly hôn.”

   Ánh mắt Kiều Huyền Thạc trầm

   xuống, sét đánh không kịp bưng tay

   mà hung hăng ép cánh tay cô lên

   tường. Bạch Nhược Hy cảm thấy

   cánh tay đau đớn. Tờ giấy trong tay

   rơi xuống mà phần lưng bị ép lên

   tường phát ra đau đớn.

   “AI” Một tiếng kêu đau vang lên,

   Bạch Nhược Hy bị dọa tới sắc mặt

   trăng bệch.

   Cả người anh phát ra khí tức nguy

   hiểm, ngọn lửa tức giận dâng trào.

   Khí thế khủng bố như khói mù bao

   trùm lên cô. Một cánh tay cô bị ép

   lên trên đầu. Tiếng hít thở của hai

   người đều trở nên nặng nề.

   Kiều Huyền Thạc nheo cặp mắt sắc

   lạnh, không mang theo chút độ ấm

   nào gắn từng câu từng chữ: “Tôi đã

   nói, cô không có sự lựa chọn, càng

   không có đường lui.’

   Bạch Nhược Hy cười khổ. Dù cho

   trong lòng rất sợ anh nhưng vẫn chỉ

   trích đầy chế giễu: “Từ lúc bắt đầu

   anh đã đào một cái bẫy cho tôi. Tôi

   đoán anh sẽ không để tôi sống tốt,

   nhưng thật không ngờ anh lại hèn

   hạ như vậy, đẩy tôi rơi vào tình cảnh

   không thể quay đầu. Còn không

   bằng anh cứ trực tiếp giết tôi đi?”

   “Hèn hạ?” Kiều Huyền Thạc tự nói

   với mình. Khóe miệng cười khẩy,

   nhìn nhẹ nhàng như vậy nhưng

   trong lòng lại đang chảy máu.

   Anh hít sâu một hơi, từ từ cúi đầu,

   nhắm cặp mắt đỏ ngâu. Giọng nói

   sa sút, thấp giọng nói: “Kết hôn với

   tôi khiến cô không thể quay đầu,

   sống không bằng chết?”

   Bạch Nhược Hy cả kinh, nhìn trán

   của Kiều Huyền Thạc. Tại sai anh lại

   cúi đầu xuống như vậy. Nói chuyện

   trích đầy chế giễu: “Từ lúc bắt đầu

   anh đã đào một cái bẫy cho tôi. Tôi

   đoán anh sẽ không để tôi sống tốt,

   nhưng thật không ngờ anh lại hèn

   hạ như vậy, đẩy tôi rơi vào tình cảnh

   không thể quay đầu. Còn không

   bằng anh cứ trực tiếp giết tôi đi?”

   “Hèn hạ?” Kiều Huyền Thạc tự nói

   với mình. Khóe miệng cười khẩy,

   nhìn nhẹ nhàng như vậy nhưng

   trong lòng lại đang chảy máu.

   Anh hít sâu một hơi, từ từ cúi đầu,

   nhắm cặp mắt đỏ ngâu. Giọng nói

   sa sút, thấp giọng nói: “Kết hôn với

   tôi khiến cô không thể quay đầu,

   sống không bằng chết?”

   Bạch Nhược Hy cả kinh, nhìn trán

   của Kiều Huyền Thạc. Tại sai anh lại

   cúi đầu xuống như vậy

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận