Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 29: Chăm sóc cả đêm

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 8920 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 29 Chăm sóc cả đêm Bạch Nhược Hy căng thẳng cởi áo

   khoác ngoài của Kiều Huyền Thạc,

   dùng hết sức lật người anh lại, khó

   nhọc giúp anh cởi áo khoác và cúc

   áo sơ mi trắng.

   Đường nét cơ bắp hoàn hảo của

   người đàn ông hiện ra không sót

   chút nào.

   Hình dáng rắn chắc khỏe mạnh

   rung động lòng người.

   Bạch Nhược Hy càng trở nên căng

   thẳng.

   Khoảnh khắc ngón tay cô chạm đến

   thắt lưng, thân thể không tự chủ

   được khựng lại. Ánh mắt trở nên

   hoang mang, khuôn mặt đỏ rực như

   bị phỏng. Trái tim thiếu nữ thẹn

   thùng lan tràn khắp nơi.

   Cởi hay là không cởi?

   Bạch Nhược Hy chân chừ không

   quyết định, ngẩng đầu nhìn trân nhà

   hít thở sâu, lại hít sâu lần nữa, ngón

   tay run rẩy nhẹ, không dám kéo

   xuống, toàn dựa vào cảm giác mà

   cởi thắt lưng.

   Truyen.one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

   “Két” Một tiếng động nhỏ vang lên.

   Bạch Nhược Hy cũng căng thẳng

   một trận. Tim đập dâng lên tới cổ

   họng.

   Cô thở nhẹ một hơi, cẩn thận cởi

   khóa…

   Hoặc là căng thẳng, lại có lẽ là xấu

   hổ, dây kéo giống như đi ngược với

   động tác của cô. Có kéo thế nào

   cũng đều kéo không xuống.

   Đầu óc không đơn thuần của cô,

   không hiểu tại sao tự động nghĩ tới

   một số chuyện không liên quan.

   Nghe nói đàn ông mà huấn luyện

   lâu dài đặc biệt to lớn, lại nghe nói

   đàn ông uống say rồi…

   Bạch Nhược Hy cắn cắn môi, cưỡng

   ép khống chế dòng suy nghĩ của

   bản thân.

   Cô nghĩ tới cái gì vậy? Chết tiệt thật,

   từ bao giờ biến thành loại con gái

   dơ bẩn như vậy?

   Trong đầu cô bùng một tiếng nổ

   tung. Mặt đỏ tim đập, thân nhiệt

   cao dữ dội. Từ tai đến cổ đều đỏ

   rực như bị phỏng.

   Bạch Nhược Hy lẩm bẩm, tự thôi

   miên chính mình: Anh ba, em tuyệt

   đối không có ý định lén nhìn trộm

   anh. Em không có nghĩ bậy, chỉ là

   giúp anh thay đồ dơ ra mà thôi.

   Cô dùng sức kéo một cái.

   Tiếng hít thở của cô khó nhọc như

   mới vừa mới leo lên mấy chục tâng

   lầu.

   Hai đầu gối quỳ lên giường, ánh mắt

   Bạch Nhược Hy không biết đặt chỗ

   nào, nhìn đâu cũng cảm thấy không

   đúng, ngượng đến mức muốn kiếm

   một cái lỗ chui xuống. Dùng hết sức

   chín trâu hai hổ, cuối cùng mới cởi

   xong gánh nặng trên người anh.

   Bạch Nhược Hy cảm thấy toàn thân

   khô nóng, đổ cả mồ hôi, xoay người

   vắt khăn nóng lau người cho anh.

   Cơ bắp đàn ông rất rắn chắc, màu

   sắc làn da cũng rất khỏe mạnh.

   Thân thể gần như hoàn mỹ khiến

   người khác phải suy nghĩ vẩn vơ.

   Lần đầu tiên chăm sóc cho người

   uống say, Bạch Nhược Hy có phần

   luống cuống tay chân. Giặt khăn hết

   một lượt, lại lau người qua mấy bận.

   Lúc lau mặt cho anh, chân mày anh

   nhíu chặt, dọa Bạch Nhược Hy sững

   người lại, nghi ngờ nhìn gương mặt

   đang say ngủ của anh.

   Giữa chân mày anh ngày càng nhíu

   chặt, giống như gặp phải chuyện gì

   đau buồn trong mộng.

   Bạch Nhược Hy giơ tay sờ khuôn

   mặt anh tuấn của anh. Ngón tay

   nhẹ nhàng vuốt phẳng chân mày

   anh, thì thầm: “Anh ba, anh rốt cuộc

   đang nghĩ gì?”

   “Tại sao lại chau mày? Là gặp

   chuyện gì không vui trong mộng

   sao? Lông mày nhăn lại liên không

   đẹp trai rồi.”

   Cô nhỏ giọng tiếp tục thổ lộ: “Anh

   có thể nói với em, em nên làm thế

   nào không?”

   Kiêu Huyền Thạc ngủ say.

   Bạch Nhược Hy buông khăn xuống,

   kéo chăn đắp cho Kiều Huyền Thạc,

   từ từ cuộn người lại, nghiêng người

   nằm xuống bên cạnh anh.

   Tâm trạng cô trở nên sa sút, tự nói

   với mình: “Anh ba, em không thể

   hiểu hành động của anh. Anh thích

   Doãn Nhụy như vậy, tại sao bây giờ

   lại nói không muốn?”

   “Anh ba…”

   Đêm khuya, tịch mịch.

   Giọng nói của Bạch Nhược Hy càng

   lúc càng nhỏ, càng ngày càng thấp.

   Sáng sớm ngày hôm sau, ánh nắng

   chiếu rọi.

   Trong phòng ấm áp như mùa xuân.

   Kiều Huyền Thạc nửa tỉnh nửa mê

   cảm thấy đầu vô cùng đau đớn. Đầu

   óc mơ mơ màng màng vô cùng khó

   chịu. Một tay anh giơ lên kéo chăn,

   nhẹ nhàng xoa xoa.

   Anh muốn nhấc cánh tay khác lên

   nhưng lại cảm thấy có chút nặng nề,

   giống như có vật gì đè lên. Anh cử

   động cánh tay, mở đôi mắt lim dim

   còn ngái ngủ.

   Nhìn xuống chỗ ngực, một cái đầu

   nhỏ đen nhánh tựa vào vai anh, cơ

   thể ở ngoài chăn, cả người đều co

   lại.

   Ánh mắt Kiều Huyền Thạc trầm

   xuống, vội vàng kéo chăn đắp cho

   cô, nhăn mặt nhăn mày lo lắng. Anh

   không biết quần áo trên người cởi ra

   khi nào. Tối qua uống quá say khiến

   mọi thứ trong anh đều chỉ mơ hồ.

   Đồ ngủ của cô còn nguyên vẹn,

   chắc hẳn anh không có làm ra

   chuyện gì quá đáng.

   Bạch Nhược Hy ngủ rất say, sau khi

   được đắp chăn, cảm thấy ấm áp

   liên dán về phía có “lò sưởi”, áp

   chân lên người lò sưởi, ôm lấy tiếp

   tục ngủ.

   “A..” Kiều Huyền Thạc phát ra một

   tiếng trâm thấp mà khó chịu từ

   trong cổ họng. Hít thở đều trở nên

   gấp gáp.

   Kết quả chân cô không nặng không

   nhẹ đè lên. Không phải là đau đớn

   mà là cảm giác khó chịu do ham

   muốn trong người.

   Kiều Huyền Thạc từ từ nhắm mắt,

   hít sâu điều chỉnh lại ham muốn của

   bản thân.

   Cảm giác muốn nổ tung, hít thở

   không thông phải thở bằng miệng.

   Ruột gan nhấp nhô không ngừng,

   mỗi tế bào trong thân thể đều đang

   sôi lên. Ham muốn tràn ngập cả

   người anh.

   Người con gái đang ngủ, anh không

   biết nên nói cô đáng ghét hay đáng

   yêu. Cánh tay mềm mại không

   xương của cô thúc xuống vài lần,

   anh cảm thấy như tiến vào vực sâu

   núi lửa. Cái loại thống khổ này

   không nói cũng biết.

   Tim và thân thể anh đều đang chậm

   chạp chuyển động. Anh híp đôi mắt

   thâm thúy khó lường lại, nhìn xuống

   khuôn mặt trắng nõn hồng hào của

   cô. Hơi thở khó khăn, ánh mắt nóng

   cháy như muốn hòa tan cô ra, đầu

   lưỡi khô khốc nuốt một ngụm nước

   bọt.

   Lúc dục vọng ma quỷ sắp phá thủng

   phòng tuyến của anh, anh thì thào

   mở miệng: “Nhược Hy, tỉnh dậy.”

   “Ưm… Bạch Nhược Hy mím môi,

   phát ra một tiếng kháng cự không

   nguyện ý từ trong cổ họng, ngược

   lại càng ôm chặt, dán vào trong

   lông ngực của anh tiếp tục ngủ say.

   Cô không ý thức được bản thân

   đang ngủ ở đâu, ngủ với ai sao?

   Cô không phát hiện anh đã chịu

   không nổi rồi sao?

   Lực khống chế kinh người của anh

   đối với bất cứ phụ nữ nào cũng đều

   có tác dụng, chỉ không có sức miễn

   dịch với duy nhất một mình Bạch

   Nhược Hy.

   Thân thể bị kiểm soát, sự đau khổ

   này khiến anh trở nên điên cuồng,

   anh đột nhiên xoay người, ép lên

   người Bạch Nhược Hy, tóm lấy hai

   tay cô ép chặt lên đầu giường. Cả

   người trùm lên người cô, kín kẽ đến

   gió cũng không lọt.

   Mặt anh vùi vào trong mùi hương

   thoang thoảng trên cổ cô, hơi thở

   nặng nề, tim càng lúc càng trâm mê

   không thể nào thoát khỏi.

   Bạch Nhược Hy giật mình tỉnh lại.

   Lúc cô phản ứng lại, thân thể đã

   nằm dưới sự khống chế của người

   đàn ông này. Cô hoảng sợ thấp

   giọng câu xin: “Đừng mà… anh ba…”

   Ruột gan trong ngoài của Bạch

   Nhược Hy nhảy lên dữ dội, sợ hãi và

   hoảng hốt khiến cô cứng ngắc cả

   người. Thân thể không thể cử động

   không cách nào phát giác cảm

   nhận được sự tồn tại của nguy

   hiểm.

   Hơi thở dày đặc của đàn ông phả

   vào làn da trên cổ, kích thích từng tế

   bào trên cơ thể cô đều trở nên mềm

   nhũn.

   Anh đã cố gắng dùng sức phân nửa,

   nhưng lồng ngực rắn chắc vẫn còn

   nặng nề dán chặt lên người cô như

   vậy.

   Loại cảm giác thẹn thùng không thể

   hình dung và xấu hổ khiến cả người

   cô như tan chảy, sững sờ không thể

   cử động.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận