Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 33: Doãn Nhụy đến thăm

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10326 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 33 Doãn Nhụy đến thăm Nhìn bóng lưng đi xa của Kiều Tiếu

   Tiếu, Bạch Nhược Hy cảm thấy lạnh

   cả sống lưng, lòng hoảng hốt.

   Cô không xác định được Kiều Tiếu

   Tiếu có phải giả vờ nói quá hay

   không, luôn khiến người khác cảm

   thấy loại con gái này không đơn

   giản.

   Bạch Nhược Hy đi ra khỏi vườn hoa,

   hướng về vườn phía Nam.

   Cô vừa bước vào vườn hoa phía

   Nam của biệt thự, còn đang thay

   dép ở ngoài cửa, giọng nói kích

   động của An Hiểu đã truyên tới:

   “Nhược Hy, con xem ai tới nè?”

   Bạch Nhược Hy ngước mắt lên, nhìn

   ra phòng khách.

   Có hai người phụ nữ ngồi trên ghế

   sofa trong phòng khách. Mẹ cô An

   Hiểu và Doãn Nhụy.

   Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

   Nhìn thấy Doãn Nhụy, cô hơi sững

   người, trong phút chốc nỗi hổ thẹn

   tràn ngập cõi lòng, lấp đầy cả người CÔ.

   Cô không có mặt mũi nào đối mặt

   với Doãn Nhụy.

   Doãn Nhụy cười tươi rói, từ từ đứng

   dậy, đi qua chỗ Bạch Nhược Hy ấm

   áp nói: “Nhược Hy, mình tới thăm

   cậu và dì nè.”

   Bạch Nhược Hy cũng không biết

   nên trả lời thế nào, từ tốn bước qua:

   “Doãn Nhụy, cậu tới hồi nào?”

   “Tới được một lúc rồi. Mình đang

   nói chuyện với dì.’ Doãn Nhụy nhìn

   về phía An Hiểu: “Dì cũng không có

   ghét mình lắm chuyện!”

   An Hiểu vô cùng yêu thương kéo lấy

   tay Doãn Nhụy, để cô ta ngồi xuống:

   “Sao mà ghét được. Con bỏ chút

   thời gian đến đây tìm dì nói chuyện,

   dì vui còn không kịp. Tiểu Nhụy quá

   khách sáo rồi.”

   Bạch Nhược Hy từ từ đi qua, nhìn

   mẹ cười sáng lạn như vậy, ánh mắt

   dịu dàng như thế. Xem ra mẹ cô

   thật sự rất thích đứa con dâu Doãn

   Nhụy này.

   Doãn Nhụy mỉm cười: “Cảm ơn dì.”

   An Hiểu: “Con xem tháng này cũng

   sắp qua rồi, Huyền Thạc cũng

   không trở về kết hôn với con. Thật là

   không biết nó đang nghĩ cái gì.”

   Doãn Nhụy cúi đầu cười khổ, biểu

   tình lộ ra sự bất lực nhưng cũng

   không lên tiếng.

   Bạch Nhược Hy ngôi bên cạnh nói

   chuyện với bọn họ.

   Nhìn Doãn Nhụy rõ ràng lộ ra vẻ thất

   vọng, lại nhìn ánh mắt mong chờ

   không gì sánh được của mẹ.

   Tim cô tru nặng.

   Một khi sự tình lộ ra, có bao nhiêu

   người sẽ mắng chửi cô? Bao nhiêu

   người sẽ thất vọng về cô đây?

   An Hiểu nắm lấy tay Doãn Nhụy, nhẹ

   nhàng vuốt ve, nhỏ giọng nói:

   “Huyền Bân cưới chị con, thật là có

   phúc. Chị con hiếu thảo, hiền lương

   thục đức, còn rất có năng lực, quản

   lý công ty điện ảnh truyền hình ăn

   nên làm ra. Nhà họ Doãn bọn con

   với nhà họ Kiều lại môn đăng hộ

   đối, dì thật hy vọng Huyền Thạc

   sớm ngày cưới con về.”

   “Dì..” Doãn Nhụy muốn nói lại thôi.

   Bạch Nhược Hy chầm chậm cúi

   đầu, hai tay đặt lên đùi, nhẹ nhàng

   gảy móng tay. Lời của mẹ không

   sai, nhưng vào tai cô lại chói tai đến

   thế, tim đau đớn như vậy.

   Cũng chỉ có người con gái điều kiện

   không thể bắt bẻ gì như Doãn Nhụy

   mới có thể xứng với Kiều Huyền

   Thạc sao?

   Doãn Nhụy lộ ra nụ cười khổ, nỉ non:

   “Dì, chuyện này còn phải xem ý của

   Huyền Thạc thế nào. Anh ấy không

   muốn kết hôn với con, con cũng

   đành chịu.’

   “Nó sao có thể không muốn kết hôn

   với con được?” An Hiểu gấp gáp, rất

   lo lắng gạn hỏi: “Có phải đã xảy ra

   chuyện gì rồi không?”

   Doãn Nhụy từ từ nhìn về phía Bạch

   Nhược Hy, mà Bạch Nhược Hy cúi

   đầu chìm đắm trong dòng suy nghĩ

   của bản thân, căn bản không có chú

   ý đến ánh mắt biểu lộ rõ ràng của

   Doãn Nhụy đang nhắm về phía cô.

   An Hiểu ngược lại nhìn ra chút

   manh mối từ trong ánh mắt của

   Doãn Nhụy, căng thẳng hỏi: “Huyền

   Thạc không muốn kết hôn với con,

   có liên quan tới Nhược Hy nhà

   chúng ta sao?”

   Lời này dọa Bạch Nhược Hy ngẩng

   đầu lên, sắc mặt trong nháy mắt

   trắng bệch, căng thẳng nhìn về phía

   An Hiểu.

   Doãn Nhụy vội vàng lắc đầu, nắm

   chặt lấy tay An Hiểu. Sắc mặt xem

   ra rất hoang mang, lắc đầu nói: “Dì

   đừng trách Nhược Hy, không có liên

   quan gì tới cậu ấy… Là, Huyền Thạc,

   là vấn đề của anh ấy, Nhược Hy…

   Nhược Hy cậu ấy…”

   Ánh mắt nhạy cảm của An Hiểu dán

   chặt vào Doãn Nhụy. Nói chuyện

   căng thẳng không có thứ tự gì như

   vậy, là ai cũng có thể nhìn ra.

   Trong lòng An Hiểu đã hiểu ra một

   số chuyện, từ từ nhìn về phía Nhược

   Hy, nghĩ tới chuyện trên mạng trước

   kia. Báo đều loan tin Bạch Nhược

   Hy cướp chồng bạn thân, bị bạn bè

   của bạn thân đánh.

   “Thật là đứa bé ngoan, Huyền Thạc

   không cưới con là tổn thất của nó.

   Dì tuyệt đối sẽ không cho phép

   chuyện này xảy ra.” An Hiểu an ủi,

   vỗ võ tay của Doãn Nhụy: “Tiểu

   Nhụy, con đừng vô tư như vậy. Lúc

   nào rồi còn nói giúp, lo nghĩ cho

   người khác. Nói với dì, con với

   Huyền Thạc rốt cuộc thế nào rồi?”

   Doãn Nhụy miễn cưỡng gượng cười:

   “Con với Huyền Thạc không có vấn

   đề gì. Con chỉ đang đợi anh ấy, đợi

   ngày ảnh bằng lòng cưới con.”

   An Hiểu từ từ dời ánh mắt về phía

   Bạch Nhược Hy.

   Sắc mặt Bạch Nhược Hy trắng nhợt,

   lúng túng nhìn Doãn Nhụy, ngoài hổ

   thẹn còn mang theo chút mong

   mỏi.

   Hy vọng Doãn Nhụy không nói

   chuyện này cho mẹ cô.

   Cô đã bị cha ghét bỏ, bị ông ấy

   mắng nhiếc và đối xử tuyệt tình. Cô

   không muốn ngay cả người thân

   cuối cùng cũng phỉ nhổ, chán ghét Cô

   Doãn Nhụy không nói gì cả.

   Trong lòng Bạch Nhược Hy rất cảm

   kích. Cô cảm thấy vô cùng có lỗi với

   người bạn này, không biết thế nào

   mới có thể bù đắp lỗi lầm này?

   An Hiểu chau mày, lạnh nhạt mở

   miệng: “Nhược Hy, có phải con có

   chuyện gì giấu mẹ không?”

   Bạch Nhược Hy từ từ đứng dậy, tâm

   tình xuống thấp vô cùng, vô lực nói:

   “Mẹ, con không có chuyện gì giấu

   mẹ. Con có chút không thoải mái,

   muốn lên lầu nghỉ ngơi một chút.

   Mọi người cứ nói chuyện đi.”

   Ánh mắt An Hiểu sầm xuống, vung

   tay: “Đi đi. Con ở đây cũng buồn

   chán.”

   Doãn Nhụy căng thẳng nói: “Nhược

   Hy, cậu không thoải mái chỗ nào?

   Có cần đi bệnh viện khám không?

   Mình có xe, mình chở cậu đi…”

   “Không cần đâu, Doãn Nhụy. Cảm ơn cậu.”

   Doãn Nhụy càng đối tốt với cô, lòng

   cô càng hổ thẹn: “Mình lên lâu nghỉ

   ngơi một chút là được rồi. Cậu ở

   chơi với mẹ mình đi. Mẹ ít gặp cậu,

   rất nhớ cậu đó.”

   “Được rồi, vậy cậu đi nghỉ đi. Có khó

   chịu chỗ nào nhất định phải nói với

   mình đó.” Doãn Nhụy rất quan tâm

   dặn dò.

   Trong mắt của An Hiểu, Doãn Nhụy

   là đứa con gái lương thiện không ai

   bằng, gần như là hoàn mỹ.

   So với Bạch Nhược Hy, An Hiểu cảm

   thấy tính con gái mình hướng nội,

   im lặng ít nói, đoán không thấu tâm

   tư. Tính tình còn có chút ương

   ngạnh, khó sống chung hơn cả

   Doãn Nhụy.

   Bạch Nhược Hy lễ bước chân nặng

   nề đi lên lầu. Tim giống như rơi vào

   vực sâu hắc ám không thể lường,

   cứ rơi xuống, rơi mãi…

   Phía sau truyền đến giọng nói nhẹ

   nhàng của An Hiểu gặng hỏi: “Tiểu

   Nhụy, nói cho dì biết, con và Huyền

   Thạc rốt cuộc đã gặp phải phiền

   phức gì?”

   Doãn Nhụy: “Dì, thật là không có

   chuyện gì. Dì không cần lo lắng cho

   con. Con tin mọi chuyện đều sẽ tốt

   lên thôi.”

   “Con càng như vậy, dì càng cảm

   thấy có vấn đề. Đừng có xem dì như

   đứa ngốc. Có chuyện gì cứ nói

   thẳng.

   “Đừng có làm khó con được không?

   Con có nỗi khổ tâm không thể nói.”

   “ ”

   Bạch Nhược Hy đẩy cửa phòng, từ

   từ đóng cửa lại.

   Hai chân cô vô lực, lưng tựa lên cửa

   phòng, chầm chậm trượt xuống,

   ngồi bệt xuống đất.

   Cô co chân lại. Hai tay ôm chặt lấy

   đùi, nhìn ánh nắng ấm áp đẹp đẽ

   bên ngoài ban công, thân thể lại

   lặng ngắt. Trong mắt đầy sương

   mù, làm nhòe tâm mắt của cô.

   Biểu hiện kiên cường bên ngoài của

   cô, không có ai biết trong lòng cô

   mềm yếu đến chừng nào. Tuy đã

   sống hai mươi lăm năm rồi, nhưng

   tâm tình khát vọng có tình yêu

   thương của cha mẹ giống như đứa

   trẻ ba tuổi.

   Cô cũng hy vọng cha mẹ yêu

   thương mình nhiều một chút.

   Cha thương yêu con gái của mẹ kế,

   đó giờ đối với cô đều không màng

   thăm hỏi, chỉ đánh mắng, quở trách

   nhưng lúc có chuyện phiền phức

   đều nghĩ tới cô đầu tiên, lại không

   cho cô một chút tình yêu của người

   cha nào.

   Mẹ nuôi dạy cô mười lăm năm,

   nhưng cô chỉ là một món đồ lệ

   thuộc. Nhìn thấy mẹ dành hết tình

   yêu thương cho ba anh em nhà họ

   Kiều. Chỉ cân cô không bị lạnh chết,

   không đói chết chính là sự ban ơn

   lớn nhất với cô rồi.

   Nghe thấy mẹ gọi tên thân mật của

   Doãn Nhụy, cô ngưỡng mộ biết bao

   nhiêu. Cô cũng đã từng hy vọng mẹ

   có thể thân thiết gọi cô như thế.

   Cô trở thành tội nhân là bởi vì cứu

   mẹ. Người đầu tiên nghĩ tới có thể

   thổ lộ đều không có. Chuyện cô giật

   chồng tương lai của Doãn Nhụy một

   khi bị lộ ra, có thể đoán được mẹ cô

   là người đầu tiên không tha thứ cho cô.

   Bạch Nhược Hy giấu cơn ấm ức này

   vào trong đáy lòng, lặng lẽ chịu đựng.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận