Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 36: Vị chua đầy phòng

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10030 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 36 Vị chua đầy phòng “Chắc ở trong phòng làm việc.” An

   Hiểu nói.

   Kiều Huyên Hạo đứng lên, Bạch

   Nhược Hy mắt tinh nhanh nhẹn lập

   tức đứng dậy chặn trước mặt anh:

   “Anh hai, em giúp anh câm quà đi

   qua đó.’

   Kiều Huyên Hạo chau mày nhìn

   Bạch Nhược Hy.

   Lửa nóng trong mắt Bạch Nhược Hy

   vô cùng mạnh mẽ. Trong mắt của

   người khác, hành vi này của cô

   hoàn toàn không có đạo lý.

   Thế nhưng Kiều Huyền Hạo nhìn ra

   được, cô chỉ là đang tìm lý do tiếp

   cận Kiều Huyền Thạc.

   Anh cười đùa nói: “Em không sợ tòa

   núi băng đó đông chết em sao?”

   Bạch Nhược Hy cười cười: “Sợ, cho

   nên anh đưa quà cho em đi, em gửi

   cho. Em có chuyện muốn nói với

   anh ba.”

   Kiều Huyền Hạo đưa quà cho cô.

   An Hiểu đứng dậy, không vừa lòng

   nói: “Nhược Hy, quà của anh hai con

   làm gì có chuyện để con đưa dùm?”

   Bạch Nhược Hy nhìn về phía An

   Hiểu, lạnh nhạt nói một câu: “Chỉ là

   một phần quà mà thôi. Con lại

   không giành công với ai.

   Nói xong, cô cầm lấy quà trong tay

   Kiều Huyền Hạo, đi vê hướng phòng sách.

   Cô đứng trước cửa phòng sách hít

   thở sâu, bình tĩnh lại tâm tình, sau

   đó gõ cửa.

   Gõ cửa hai lần cũng không có người

   trả lời. Cô trực tiếp vặn cửa đi vào.

   Để tay sau lưng khóa cửa, Bạch

   Nhược Hy từ từ bước vào. Kiều

   Huyền Thạc lúc này đang đứng

   trước ban công quay lưng lại với cô.

   Anh nghe điện thoại, một tay khác

   đút vào túi quân. Bóng lưng mạnh

   mẽ to lớn rất cô độc.

   Cô đi vào trong, đứng cách xa anh

   một mét liền dừng lại.

   Anh chỉ nghe điện thoại lại không

   có nói chuyện. Qua một hồi mới nói

   một câu: “Được, cậu đi sắp xếp đi.”

   Nói xong, anh buông điện thoại

   xuống, quay lưng lại với Bạch

   Nhược Hy im lặng không nói.

   Bạch Nhược Hy nhìn thấy anh đã

   gọi điện thoại xong, thấp giọng mở

   miệng: “Anh ba… Em giúp anh hai

   cầm quà đến cho anh. Anh ấy ở

   nước ngoài đem quà về cho anh

   đó.”

   Kiều Huyên Thạc xoay người, ánh

   mắt thờ ơ lướt nhìn qua gương mặt

   trăng nõn của cô, lại nhìn chằm

   chằm vào hộp quà trong tay, tiến lên

   hai bước nhận lấy.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng buông

   tay. Đối diện với cặp mắt thâm thúy

   đen như mực của anh, lời muốn nói

   ra tới giữa miệng lại biến mất không

   dấu vất.

   Kiều Huyền Thạc mở hộp tại chỗ.

   Trong hộp đặt một cái đồng hồ đeo

   tay nổi tiếng. Ngữ khí của anh

   không có nửa phần ấm áp nói: “Tôi

   rất thích. Cảm ơn”

   “Anh không cần nói cảm ơn với em.

   Là anh hai tặng.

   “Qùa của nó để cho cô tới tặng. Hai

   người bọn cô cũng không phân anh

   em rồi. Nói với ai cũng có gì khác

   biệt?”

   Kiều Huyền Thạc lướt qua bên

   người cô, đi đến trước bàn tiện tay

   ném xuống.

   Bạch Nhược Hy xoay người nhìn về

   phía Kiều Huyền Thạc, hít sâu một

   hơi, từ từ nói: “Anh ba, anh cũng

   nhìn thấy tình huống trong nhà. Bọn

   họ đều rất kiêng ky chuyện này. Nếu

   như để người nhà biết chúng ta

   đăng ký rồi sẽ bị tức chết.”

   Giọng điệu Kiều Huyền Thạc lạnh

   nhạt nói: “Kết hôn là chuyện của tôi

   và cô. Ai muốn chết thì cứ chết.

   Không cần ngăn cản.”

   “Anh… Bạch Nhược Hy tức đến

   mức nắm chặt bàn tay, nhưng

   không có cách nào nói tiếp.

   Người đàn ông này thật hung ác.

   Kiều Huyên Thạc cầm lấy xấp tài

   liệu trên bàn, tùy tiện lật xem. Giọng

   điệu lạnh nhạt mang theo chút ra

   lệnh: “Bữa tối tôi muốn ăn măng xào.”

   Bạch Nhược Hy sững người, bất tri

   bất giác phát hiện trong miệng của

   người đàn ông này mang theo vị chua.

   Chỉ là cái yêu câu này đến quá đột

   ngột, khiến cô có chút lúng túng

   không biết làm thế nào. Sau khi

   sững sờ mới phản bác: “Em không

   biết trong nhà có măng không. Hơn

   nữa măng phải ngâm một hai ngày

   mới có thể nấu được. Anh đây là

   làm khó em sao?”

   Kiều Huyền Thạc đóng xấp tài liệu

   lại, mồng dựa vào cạnh bàn, xoay

   người nhìn Bạch Nhược Hy: “Vợ của

   Kiều Huyền Thạc tôi phải làm được

   ba điểm: Thứ nhất, cùng với người

   mà tồi cho là đàn ông không được

   có hành động thân mật. Thứ hai, kết

   hôn rồi trước sau như một, không

   nói chuyện ly hôn. Thứ ba, nếu như

   muốn vào bếp, phải hỏi chông

   muốn ăn gì.”

   “Hả… Bạch Nhược Hy ngờ nghệch

   nhìn anh. Tim trong giây phút đó có

   chút mờ mị[t.

   Cô sao mà ngửi được trong phòng

   làm việc đầy mùi chua vậy?

   Là ảo giác của cô sao?

   Kiều Huyên Thạc nhìn bộ dạng ngốc

   ngếch, ngơ ngẩn của cô. Bốn mắt

   nhìn nhau, im lặng không nói nhìn

   đối phương.

  

   Anh đang tức giận. Cô đang nghi

   ngờ. Không khí đột nhiên ấm áp hẳn lên.

   Bạch Nhược Hy phản ứng lại, hắng

   họng, thái độ cứng rắn nói: “Nếu

   như em làm không được thì sao?”

   Ánh mắt Kiều Huyền Thạc trầm

   xuống: “Tôi phải thông báo chuyện

   tôi đã kết hôn cho người trong nhà

   biết.”

   “Không được.” Bạch Nhược Hy căng

   thẳng bước lên phía trước một

   bước, nắm chặt tay căng thẳng

   ngẩng đầu nhìn anh: “Em có thể làm

   được. Anh đừng nói cho người

   trong nhà biết.”

   “Sớm muộn gì cũng biết.” Giọng

   điệu của Kiều Huyền Thạc trâm

   thấp mà âm u.

   “Bây giờ không được. Bạch Nhược

   Hy sốt ruột tới mặt đều trắng bệch,

   hít thở không thông, nhỏ giọng nói:

   “Anh không thể nói ra. Em nhất định

   sẽ nghĩ cách giải quyết.”

   Kiều Huyên Thạc cúi đầu nhìn giày,

   lộ ra nụ cười chua chát, yếu ớt hỏi:

   “Còn đang nghĩ làm cách nào ly hôn

   với tôi sao?”

   Tâm tình của Bạch Nhược Hy xuống

   thấp, giọng nói vô lực, lí nhí: “Doãn

   Nhụy còn đang đợi anh.”

   Doãn Nhụy, Doãn Nhụy, lại là Doãn

   Nhụy…

   Kiều Huyên Thạc nhắm mắt, hít sâu

   một hơi, cố nhịn xuống cơn tức

   giận.

   Chết tiệt. Vậy người con gái anh đợi

   lúc nào mới suy nghĩ cho anh?

   “Tôi đã nói rõ với cô ta rồi. Cô ta yêu

   ai đợi hay không là chuyện của cô

   ta, không có liên quan gì tới tôi.”

   Bạch Nhược Hy lắc đầu không thể

   hiểu nổi: “Anh sao có thể tuyệt tình

   như vậy?”

   Kiêu Huyền Thạc cảm thấy không

   thở nổi, trong lòng lướt qua tia đau

   đớn, mở mắt phẫn nộ nhìn Bạch

   Nhược Hy, lạnh lùng nói một câu:

   “Cô thì chưa từng tuyệt tình sao?”

   “Em?” Bạch Nhược Hy chỉ vào mũi

   mình, mặt mày sững sờ.

   Tại sao lại nói đến cô rồi?

   Cô muốn ly hôn đối với anh mà nói

   là tuyệt tình?

   Từ trái ngược với tuyệt tình là chỉ…

   Nhất thời, trong lòng Bạch Nhược

   Hy run lên, ruột gan đánh trống

   nhảy loạn không yên. Một từ trước

   giờ không dám nghĩ tới nổi lên trong

   đầu cô bây giờ.

   Anh rung động rồi?

   Tuyệt đối không thể. Người đàn ông

   này là loài động vật máu lạnh.

   Không có tim còn có thể rung động sao?

   Kiều Huyền Thạc tránh khỏi ánh

   mắt của cô, ngồi xuống ghế làm

   việc, rút ra tập tài liệu lật xem.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng tiến lại

   gần: “Anh ba, anh có ý gì?”

   “Không có chuyện gì nữa thì đi đi.”

   Kiều Huyền Thạc nghiêm túc xem

   tài liệu. Thái độ ôn hòa hơn một

   chút, nhưng giọng điệu vẫn lạnh

   nhạt như cũ.

   “Vừa nấy…

   Kiều Huyền Thạc ngẩng đầu, ánh

   mắt sắc bén mà nghiêm khắc.

   Lời Bạch Nhược Hy muốn nói mắc

   trong cổ họng.

   Anh hai nói không sai, tòa núi băng

   này sẽ lạnh chết người.

   Cô xoay người, lạnh nhạt ném lại

   một câu: “Vậy em đi ra trước.’

   Cho đến khi cửa bị đóng lại, Kiều

   Huyền Thạc mới từ từ ngẩng đầu,

   ánh mắt dịu dàng nhìn ra cửa.

   Rời khỏi phòng làm việc, Bạch

   Nhược Hy đi thẳng vào nhà bếp.

   Lúc đi qua phòng khách, Kiều

   Huyền Hạo gọi tên cô, An Hiểu chỉ

   trích cô vội vã lỗ mãng nhưng cô

   chẳng thèm để ý.

   Xông vào trong nhà bếp, cô thở hổn

   hển, lòng sốt ruột như lửa xém chân

   mày: “Dì Thu, dì Thu…

   Dì Thu đang làm việc trong nhà bếp

   và một người làm khác đều bị dọa

   sững sờ, căng thẳng: “Cô Nhược Hy,

   xảy ra chuyện gì vậy?”

   “Có măng non không?”

   “Nhanh, mau ngâm cho mềm…

   “Dạ…” Dì Thu và người làm hai mắt

   nhìn nhau, cả người đờ đẫn.

   Bạch Nhược Hy mở tủ tìm kiếm:

   “Tìm cho con.”

   Dì Thu mau chóng lấy măng non ra,

   hiếu kỳ hỏi: “Cô Nhược Hy gấp như

   vậy là muốn ăn măng xào sao? Bây

   giờ mới ngâm, thời gian có chút

   gấp, chi bằng ra ngoài chợ mua

   mãng tươi đi.”

   Bạch Nhược Hy ngừng lại, cười nhìn

   dì Thu: “Ý này không tồi, đầu óc con

   sao ngốc thế chứ?”

   Bạch Nhược Hy buông đồ trong tay

   xuống, lại chạy ra khỏi nhà bếp

   nhanh như gió.

   Dì Thu gặng hỏi: “Cô Nhược Hy, cô

   muốn đi đâu?”

   “Đi siêu thị.’

   “Dì sai người đi mua cho cô….

   “Không cân đâu.”

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận