Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 42: Không được phản bội tôi

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10067 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 42 Không được phản bội tôi Kiều Huyền Thạc hít thở đều. Anh

   đút một tay vào túi rồi từ từ tiến lại

   gần, nhỏ giọng nói: “Cô cảm thấy

   chúng ta nửa đêm nửa hôm ở trong

   đền thờ còn có lý do gì khiến người

   khác có thể tin đây?”

   “Căn bản là không có. Em không

   nghĩ ra.”

   Nếu như có, cô cũng không đến nỗi

   tìm lý do nửa đêm đuổi theo chim

   như vậy.

   Kiều Huyên Thạc hơi cúi đầu. Giọng

   nói mang theo chút khàn khàn mê

   hoặc: “Tôi nói với ông ta, chúng ta

   trốn mọi người ra phía sau đền thờ

   tìm cảm giác kích thích.”

   Bạch Nhược Hy trong phút chốc

   ngây ngốc. Cả người sợ hãi nhìn

   Kiêu Huyền Thạc: “Anh… Sao anh lại

   nói như vậy?”

   “Trừ cái lý do này có thể tin, còn có

   cái khác sao?” Kiều Huyền Thạc

   cười nói: “Cô nam quả nữ nửa đêm

   không ngủ chạy ra nơi bí mật này

   không phải tìm kích thích lẽ nào đi

   ngắm trăng sao? Hay là đi tìm

   chim?”

   “Anh khiến chú Lư hiểu lầm rồi. Nếu

   như chú nói với người khác…

   “Cho nên tôi mới nhét tiền cho ông

   ta.” Kiều Huyền Thạc tràn đầy tự tin:

   “Ông ta đã dám nhận tiền của tôi,

   ngược lại không đến nỗi vì chút

   chuyện nam nữ vụng trộm mà đắc

   tội với tôi. Ông ta không dám”

   Bạch Nhược Hy căng thẳng nắm

   chặt tay, rất uất ức nói: “Chuyện

   quan trọng là em và anh không có

   gì. Sau này chú nhìn thấy em thì

   nhìn em như thế nào. Nhất định sẽ

   cảm thấy con người em lắng lơ dâm

   đãng, lén lút làm chuyện bậy bạ với

   anh trai mình.”

   Kiều Huyền Thạc nhìn gương mặt

   nhỏ nhắn của cô vì uất ức mà đỏ cả

   lên mới thì thâm nói: “Không phải

   anh trai mà là chồng.”

   Bạch Nhược Hy không còn lời nào

   để nói.

   Kiều Huyên Thạc nhìn môi cô ngập

   ngừng muốn nói lại thôi, dưới ánh

   đèn lại càng thêm hồng hào.

   Lúc trước chỉ nhẹ nhàng hôn trộm

   đã nghiện hôn rồi. Trong lòng chỉ

   một mực muốn nhiều hơn, muốn

   thân mật với cô lại tràn đầy khát

   vọng.

   Kiều Huyên Thạc nuốt một ngụm

   nước bọt, cực lực đè nén ham muốn

   trong người. Giọng nói anh như đã

   nhịn nhiều năm, trở nên khàn khàn

   không gì sánh được: “Ghi nhớ đi.

   Chuyện này không thay đổi được

   hiện thực mà chỉ có thể thay đổi suy

   nghĩ của cô mà thôi.”

   Bạch Nhược Hy rất nghiêm túc nhìn

   ánh mắt thâm thúy mê người của

   người đàn ông này, hỏi rõ ràng từng

   câu từng chữ: “Em vẫn luôn không

   hiểu tại sao lại là em? Vợ của anh là

   vợ của đại tướng Tịch Quốc. Điều

   kiện căn bản nhất của vợ đại tướng

   em cũng không phù hợp. Em có

   điểm nào xứng với anh chứ? Em có

   điểm nào xứng với danh nghĩa vợ

   đại tướng này đây?”

   Kiêu Huyền Thạc đưa tay vòng qua

   đầu cô. Ngón tay anh luôn qua mái

   tóc, nhẹ nhàng ôm đầu cô lại gần.

   Hai người dựa vào nhau rất gần,

   giọng nói khàn khàn của anh cũng

   trở nên trầm thấp: “Tôi không để ý.

   Tôi chỉ có một yêu câu với cô là

   không được phản bội tôi.”

   Hơi thở của Bạch Nhược Hy trở nên

   dồn dập, nóng hổi.

   Mặt Kiều Huyền Thạc cách cô quá

   gần. Thậm chí cô có thể cảm nhận

   được hơi thở của anh. Môi mỏng

   gợi cảm mê người giống như muốn

   hôn xuống. Giọng nói lại dễ nghe

   không gì sánh được.

   Lòng Bạch Nhược Hy run lên dữ dội.

   Nhịp tim lại càng đập nhanh hơn so

   với nỗi sợ hãi vừa rồi. Lúc này nhịp

   tim đập nhanh trong lồng ngực

   khiến cô cảm thấy có chút chờ đợi.

   Suy nghĩ đang bắt đầu dao động.

   Cô nhìn ánh mắt của người đàn ông

   này. Điều đáy lòng khát vọng nhất

   không phải chính là có được anh

   sao?

   Rất muốn được ích kỷ một lần này.

   Bất chấp đạo đức. Bất chấp ý nghĩ

   của người khác mà thỏa mãn sự

   mong chờ của con tim.

   Thế nhưng những điều này rõ ràng

   đều là mơ mộng hão huyền.

   Bạch Nhược Hy gượng gạo cười,

   hỏi: “Nếu như em phản bội anh. Có

   phải chúng ta sẽ có thể ly hôn rồi

   không?”

   Sắc mặt Kiều Huyền Thạc trong

   phút chốc trở nên cứng ngắc. Ánh

   mắt anh lạnh đến đáng sợ, giống

   như nước sông vạn năm khiến

   người không rét mà run. Anh buông

   tay ra khỏi người cô, lạnh nhạt phun

   ra một câu tuyệt tình: “Kết cục của

   việc phản bội tôi không phải là ly

   hôn mà là chuẩn bị phần mộ cho cô đó.”

   Nói xong, Kiều Huyền Thạc xoay

   người rời khỏi. Bóng lưng rộng lớn

   trở nên cô độc. Sự dịu dàng đối với

   cô trước kia chỉ vì một câu nói này

   mà đột nhiên biến mất không vết tích.

   Phân mộ?

   Người đàn ông này là người tàn bạo

   và tàn nhẫn nhất mà cô từng gặp.

   Cô chỉ nói “nếu như” mà anh đã

   thay đổi sắc mặt rồi.

  

   Đảo qua đảo lại suốt hai tiếng mà

   vẫn không tra được cái gì. Nơi bí

   mật lúc nhỏ đi qua cũng mất tung

   mất tích. Nhìn Kiều Huyền Thạc đi

   vào phòng, Bạch Nhược Hy mới

   cảm thấy cả người chảy đầy mồ hôi

   lạnh. Là cái lạnh chạy dọc theo

   sống lưng.

   Cô có chút sợ hãi nên vội vàng chạy

   vào trong biệt thự.

   Gió lạnh hiu hiu, thổi qua hàng cây

   đang đứng im bất động.

   Đột nhiên, một bóng đen đi ra từ

   trong lùm cây tối nhất. Anh đứng

   dưới bóng cây, im lặng không tiếng

   động nhìn về phía biệt thự vườn

   phía Nam.

   Ngày tiếp theo.

   Trời vừa hửng sáng, sương mù còn

   chưa tan. Đất trời còn chìm trong

   màn sương mông lung mờ ảo.

   Tiếng chuông điện thoại khiến Bạch

   Nhược Hy tỉnh giấc.

   Bởi vì cô ngủ quá trễ cho nên lúc

   này rất mệt. Thế nhưng tiếng

   chuông ầm ï khiến cô rất nhức đầu

   nên mới từ từ với tay ra mò điện

   thoại, sau đó ấn nút nghe đặt lên tai.

   Giọng nói khàn khàn vô lực thì thào:

   “Alô.

   “Nhược Hy, tỉnh dậy đi tập thể dục

   buổi sáng với anh.”

   Một giọng nói quen thuộc vang lên

   từ trong điện thoại. Giọng nói dịu

   dàng như thế vừa nghe đã biết là

   anh hai của cô, Kiều Huyền Hạo rồi.

   Bạch Nhược Hy còn ngái ngủ, mơ

   mơ hồ hồ nói: “Anh hai, em rất mệt.

   Em muốn ngủ thêm chút nữa. Anh

   đi một mình được không?”

   “Không được. Cho em mười phút.

   Mười phút sau mà không xuống

   phòng khách, anh sẽ lên phòng lôi

   em dậy.”

   Nói xong, Kiều Huyền Hạo liền tắt máy.

   Bạch Nhược Hy vò vò mớ tóc rối,

   khó khăn bò dậy. Ánh mắt ngái ngủ

   mơ mơ màng màng liên nằm lên

   giường ngủ thêm vài phút. Cuối

   cùng còn ném chăn xuống giường.

   Mười lăm phút sau.

   Bạch Nhược Hy tắm rửa sạch sẽ rồi

   mặc bộ đồ thể dục ra khỏi cửa. Tóc

   buộc đuôi ngựa trong chớp mắt liền

   biến thành hình tượng thiếu nữ đơn

   thuần nhất.

   Lúc xuống lầu, Kiều Huyền Hạo đã

   đứng ngay cửa cầu thang đợi cô.

   Anh mỉm cười sáng lạn. Trong ánh

   mắt tràn đầy vẻ thưởng thức.

   “Chào buổi sáng, anh hai.” Bạch

   Nhược Hy mỉm cười chào hỏi.

   “Chào buổi sáng.” Kiều Huyền Hạo

   dịu dàng nói: “Đi chạy bộ với anh hai

   đi.”

   “Dạ.” Bạch Nhược Hy gật gật đầu.

   Bởi vì lúc nhỏ đã quen rồi. Một ngày

   Kiều Huyền Hạo chỉ chạy bộ vào

   buổi sáng cho nên mỗi lần đều

   muốn cô chạy cùng.

   Hai người sóng vai rời khỏi biệt thự

   vườn phía Nam.

   Lúc đi lên con đường nhỏ, bước

   chân khoan khoái bỗng chốc dừng

   lại, nhìn vê phía người con gái trước

   mặt.

   Kiều Tiếu Tiếu đang mặc bồ đồ thể

   dục màu hồng. Cô ta đang cầm lấy

   bình nước và khăn mặt đợi trên con

   đường nhỏ. Lúc nhìn thấy Kiều

   Huyền Hạo liền lập tức lộ ra nụ cười

   ngọt ngào, vui mừng nói: “Anh hai…

   Gương mặt Kiều Huyền Hạo tràn

   đầy ý cười, rất khách khí chào hỏi:

   “Chào buổi sáng Tiếu Tiếu. Mới

   sáng sớm mà em làm cái gì ở đây

   vậy?”

   Kiều Tiếu Tiếu bỏ qua sự tồn tại của

   Bạch Nhược Hy. Sau khi tiến lại gân

   anh mới ngoan ngoãn nói: “Em

   đang đợi anh. Chúng ta cùng tập

   thể dục buổi sáng đi.”

   “Được thôi. Cùng đi đi.” Kiều Huyền

   Hạo nhìn về phía Bạch Nhược Hy,

   nhẹ giọng nói: “Tiếu Tiếu đi với

   chúng ta, không có vấn đề gì chứ?”

   Bạch Nhược Hy đáp một tiếng từ

   trong cổ họng: “Dạ.”

   Kiều Tiếu Tiếu nhìn thấy Kiều Huyền

   Hạo hỏi ý kiến của Bạch Nhược Hy,

   sắc mặt ả nhanh chóng thay đổi,

   liếc mắt coi thường nhìn Bạch

   Nhược Hy một cái. Sau đó lạnh lùng

   nói: “Cần gì phải hỏi ý kiến của nó?”

   Kiều Huyền Hạo cười mà không

   đáp, Kiều Tiếu Tiếu đột nhiên chen

   vào giữa hai người. Cô ta dùng sức

   đẩy Bạch Nhược Hy ra, khoác lấy

   cánh tay Kiều Huyền Hạo.

   Bạch Nhược Hy lùi về phía sau hai

   bước, thiếu chút nữa ngã xuống đất.

   Đợi cô đứng vững rồi, lúc nhìn về

   phía Kiều Tiếu Tiếu liền thấy cô ta

   liếc mình một cái. Ảnh mắt cay độc

   đó liếc xéo cô, lạnh lùng nói: “Mày

   đừng có đi với tụi tao. Ông gọi mày

   qua đó một chuyến.”

   “Ông gọi tôi?” Bị chơi một cú như

   vậy, trong lòng Bạch Nhược Hy vô

   cùng khó chịu nhưng lại có thể làm

   gì được Kiều Tiếu Tiếu bây giờ?

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận