Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 57: Chuyện âm hiểm nhất

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10786 chữ 2024-09-02 18:33

  Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   Kiều Huyên Thạc muốn mở miệng

   nhưng lại phát hiện cổ họng khàn

   khàn khó chịu. Anh tăng hắng, từ từ

   cúi đầu xuống, một lần nữa chống

   tay lên gối. Làm vậy chỉ để tránh

   không nhìn thấy sự gợi cảm mê

   người của cô nữa mà thôi.

   “Mở cửa vào.” Kiều Huyền Thạc lạnh

   nhạt nói.

   “Dạ” Bạch Nhược Hy cảm thấy câu

   hỏi này của mình có chút ngốc

   nghếch.

   Cô quá căng thẳng tới mức quên

   mất nên phản ứng thế nào.

   Giọng nói Kiều Huyền Thạc lãnh

   đạm lộ ra chút nghiêm khắc hỏi:

   “Cô muốn như vậy nói chuyện với

   tôi hay là bận đồ đàng hoàng rồi

   Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   ` .ốẽ

   mới nói đây?

   Bạch Nhược Hy cúi đầu nhìn bản

   thân liền lập tức đi đến trước tủ

   quần áo, lấy ra bộ đồ rồi mới xoay

   người nhìn Kiều Huyền Thạc.

   Ngừng một lát, cô mới căng thẳng

   nói: “Anh ba, anh có thể đi ra ngoài

   >^@)j

   một chút không. Em muốn thay đồ.

   Kiều Huyền Thạc vẫn ngôi im không

   hề động đậy. Ánh mắt anh mơ

   màng nhìn vào khoảng không phía

   trước.

   Anh im lặng.

   Nụ cười trên mặt Bạch Nhược Hy

   cũng từ từ biến mất. Nhìn thấy thái

   độ lạnh lùng này của Kiều Huyền

   Thạc, cô vui mừng không nổi.

   Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   “Anh ba, vậy em đi vào nhà vệ sinh

   thay đồ trước đây. Anh ở đây đợi

   em. Em…”

   Kiêu Huyền Thạc đột nhiên ngắt lời

   cô, thái độ lạnh đi vài phần: “Bây giờ

   nói đi”

   Bạch Nhược Hy ôm quân áo, sững

   sờ đứng trước mặt anh. Nghe ý anh

   thì có vẻ là không muốn chờ cô một

   lát.

   Bạch Nhược Hy kéo kéo khăn tắm,

   im lặng hồi lâu mới nhắc lại nguyên

   văn lời đã nói với cha mẹ: “Em bị

   cướp, sau đó bị bắt tới một nơi

   không người rồi bị bỏ lại. Mọi thứ

   đều bị cướp hết rồi.”

   Đột nhiên Kiều Huyền Thạc đứng

   dậy, xoay người nhìn cô. Thân thể

   Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   cao lớn của anh mang theo chút

   mùi vị nguy hiểm, đi về phía cô.

   Bạch Nhược Hy lùi vê phía sau một

   bước. Bởi vì che giấu sự thật mà

   căng thẳng hết sức, chột dạ nên

   không dám nhìn vào mắt anh.

   Kiêu Huyền Thạc đút tay vào túi,

   nghiêm khắc nói: “Tốt nhất là cô nói

   thật với tôi đi. Đừng có mà dựng

   chuyện.”

   “Em… Hai tay Bạch Nhược Hy căng

   thẳng nắm khăn tắm, ngẩng đầu

   nhìn vào mắt anh. Ánh mắt sắc bén

   đó như lưỡi dao khiến người ta sởn

   tóc gáy, rét lạnh từ đáy lòng.

   Cô liên tiếp lùi vê sau. Anh lại càng

   ép sát lại.

   Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   Bạch Nhược Hy đã không có đường

   lùi. Cô cảm thấy lưng đã dán chặt

   lên bức tường lạnh rồi. Da thịt

   truyên đến cơn lạnh thấu xương.

   Cô căng thẳng đến nỗi buông lỏng

   đồ trong tay xuống. Hai tay nắm lấy

   lông ngực rắn chắc, ngăn cản anh

   tiến lại gân thêm nữa: “Anh ba, anh

   có thể nói chuyện đàng hoàng được

   không? Đừng có dọa người như

   vậy.

   Kiêu Huyền Thạc nắm lấy cánh tay

   cô, ép chặt lên tường. Sự đau đớn

   bất thình lình khiến cô nhăn mày,

   đau tới nỗi hít sâu một ngụm: “A,

   đau quá.”

   Nỗi đau giống như tay muốn đứt lìa.

   Cơn tức giận của người đàn ông này

   vừa nhìn đã thấy rõ mồn mội.

   Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   Anh không chút mảy may thương

   hoa tiếc ngọc, nheo cặp mắt lạnh

   lùng mà cúi đầu áp sát cô hỏi: “Lúc

   cô cùng anh hai trước mặt nhiều

   người như vậy mà ôm ôm ấp ấp,

   sao không thấy kháng cự gì?”

   “Em… Bạch Nhược Hy muốn nói lại

   thôi. Hơi thở gấp gáp mà hỗn loạn.

   Lúc này, giải thích cũng trở thành

   cãi chày cãi cối.

   Sắc mặt Kiêu Huyền Thạc vô cùng

   khó coi.

   Tiếng hít thở của anh cũng trở nên

   nặng nề. Tim đập khiến lồng ngực

   nhấp nhô lên xuống mà thở hổn

   hển.

   Ánh mắt anh lạnh lẽo khiếp người,

   Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   càng lúc càng nguy hiểm. Sát khí

   sắc bén bao trùm lên cả căn phòng.

   Nhiệt độ không khí trong phút chốc

   cũng muốn đóng băng.

   Bạch Nhược Hy cảm thấy cánh tay

   sắp đứt, đau đớn đến mức ứa nước

   mắt. Cô ngẩng đầu nhìn gương mặt

   nghiêm khắc của anh, từ từ nói:

   “Anh hai lo lắng cho em, nhìn thấy

   em an toàn trở về liền rất kích động.

   Ôm một cái thì có làm sao đâu?”

   Kiều Huyền Thạc nhíu mày. Ánh mắt

   như muốn giết người nhìn chằm

   chặp vào cô.

   Kiêu Huyền Thạc cắn răng, gắn từng

   câu từng chữ: “Tôi đã cảnh cáo cô

   phải nhớ lấy thân phận của mình”

   Bạch Nhược Hy tức giận kéo kéo

   Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   cánh tay, không có cách nào trốn

   thoát mới cắn môi. Cô tức giận nhìn

   thẳng vào mắt anh, giọng nói cũng

   nặng nề hơn vài phần: “Thân phận

   của em là anh ép cho đấy.”

   Khi lửa giận lên tới cực điểm, con

   người ta luôn muốn bùng nổ ra

   ngoài.

   Kiều Huyền Thạc từ từ nhắm mắt,

   hơi hé môi hít thở. Anh dùng ý chí

   hết sức kìm nén chính mình, rồi sẽ

   có một ngày anh sẽ bị người con

   gái này giày vò đến phát điên.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng nhìn

   anh nhắm mắt. Lông mày anh nhíu

   chặt lại. Biểu cảm giống như trong

   lòng đang đau đớn.

   Cô cảm thấy bản thân chưa làm cái

   Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   gì, cũng không nói gì quá đáng. Cô

   chỉ nói đúng sự thật mà thôi, thế mà

   lần nào cũng có thể chọc anh tức

   giận tới cực hạn.

   Đợi hồi lâu, Kiều Huyên Thạc mới

   thở hắt ra một hơi. Giọng nói trâm

   thấp mà lạnh lẽo phát ra từ trong cổ

   họng: “Nói với anh hai, cô đã kết

   hôn rồi. Tôi không muốn lại nhìn

   thấy mấy người có những hành

   động quá thân mật lần nữa.”

   “Không thể nào.” Bạch Nhược Hy

   lập tức cự tuyệt, căng thẳng lắc

   đầu: “Không thể nói với anh hai. Anh

   ấy biết rồi thì cả nhà cũng sẽ biết.

   Đến lúc đó mẹ em cũng sẽ biết.”

   “Cô không muốn nói thì tôi nói.”

   Kiều Huyền Thạc nheo mắt lại,

   giọng điệu rét lạnh.

   Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   “Không thể.” Bạch Nhược Hy căng

   thẳng hô lên, sợ tới nỗi môi run cầm

   cập.

   Nếu như mọi chuyện lộ ra cô sẽ bị

   ép ly hôn. Cô đã rất mệt mỏi, rất

   chán ghét cuộc sống như vậy rồi.

   Tình cảnh bây giờ rất tốt, ít nhất cô

   còn có thể tự do làm vợ của Kiều

   Huyền Thạc.

   Dù có lén lén lút lút cả đời này cô

   cũng cam tâm tình nguyện.

   Lính trong doanh trại của anh ấy có

   thể gọi cô một tiếng “cô ba”, cô đã

   rất mãn nguyện rồi, cũng cảm thấy

   quá đủ.

   Kiều Huyền Thạc cưởi khẩy. Nụ cười

   đó lạnh lùng như băng. Giọng nói lơ

   đãng rét lạnh vô cùng: “Cô đã là vợ

   Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   của Kiều Huyền Thạc tôi rồi mà còn

   ôm mộng ở cùng với anh hai cô

   sao?”

   “Em không có.” Bạch Nhược Hy sốt

   ruột buột miệng nói ra.

   Kiều Huyền Thạc hạ giọng thì thào:

   “Chứng minh cho tôi xem đi.”

   “Em không chứng minh được. Em

   với anh hai là tình thân, không có dơ

   bẩn như anh nói vậy. Tụi em…”

   Lời Kiều Huyền Thạc sắc bén ngắt

   lời cô: “Trước mặt mọi người ôm ôm

   ấp ấp không nỡ buông còn có thể

   lên giường. Cái này gọi là tình thân

   thuần khiết sao?”

   „

   “Bốp.

   Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   Âm thanh trong trẻo vang lên.

   Cái tát này của Bạch Nhược Hy vừa

   gấp vừa nặng. Nhìn gò má Kiều

   Huyền Thạc mà cô vừa mới đánh,

   còn có thể mơ hồ nhìn thấy một dấu

   tay.

   Lòng bàn tay cô đau đớn, ngón tay

   cũng đang run rẩy. Mắt cô đỏ hoe,

   nỗi đau xé ruột xé gan đến sắp tê

   liệt. Cổ họng cũng nóng rát, đau đến

   nỗi một từ cũng không thể nói ra

   thành lời.

   Kiều Huyền Thạc đứng im, sững sờ

   hồi lâu. Khóe miệng anh lộ ra nụ

   cười khổ, cười mà không cười

   nhưng nụ cười đó lại lạnh khiếp

   người.

   Anh dùng đầu lưỡi đẩy đẩy má, cúi

   Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   đầu nhìn vào mắt Bạch Nhược Hy,

   lạnh nhạt hỏi: “Tay đau không?”

   Vừa dứt lời, trong nháy mắt Bạch

   Nhược Hy khóc như mưa. Nước

   mắt từ từ rơi xuống má, từng giọt

   từng giọt óng ánh lăn dài xuống

   cằm.

   Tay đau mà tim càng đau hơn.

   Cô cố sức cắn môi, kiên cường

   nhẫn nhịn.

   Ánh mắt Kiều Huyền Thạc từ từ

   nhìn xuống giọt nước mắt đang rơi

   xuống cằm cô. Nước mắt đơn thuần

   như vậy lại không phải vì anh mà

   rơi.

   Cổ họng Bạch Nhược Hy đau đớn

   khó chịu, nói chuyện cũng không

   Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   thành tiếng.

   Kiều Huyên Thạc châm chậm

   buông tay cô ra. Bàn tay run rẩy lau

   nước mắt cho cô.

   Khoảnh khắc anh tiến lại gân, Bạch

   Nhược Hy bị dọa tới nỗi thân thể

   cứng đờ.

   Anh hoàn toàn không có ý muốn tổn

   thương cô mà chỉ là lau nước mắt.

   Ngón tay nhẹ nhàng lau mà giọng

   nói lại lạnh lùng không gì sánh

   được: “Chuyện âm hiểm nhất mà

   Kiều Huyền Thạc tôi từng làm là

   biến cô thành vợ tôi. Cô nhất định

   không biết được tôi hận cô nhiều tới

   cỡ nào. Tôi ngang nhiên chặt đứt

   tương lai cô, đẩy cô vào địa ngục

   chính là số mệnh của cô. Tôi tuyệt

   đối sẽ không thả cô đi, càng không

   Chương 57 Chuyện âm hiểm nhất

   để cô đạt được ý nguyện.”

   Truyen.one xin giới thiệu nhiều truyện hay khác cho bạn đọc

   Cha của cục cưng là một tổng tài Chàng rể cực phẩm Bác sĩ thiên tài giang bắc minh Yêu phải tổng tài tàn phế Con dâu của nhà giàu Tổng tài phu nhân có thai rồi Y võ song toàn Sủng vợ lên trời Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh Cô vợ xấu xí hà tịch nghiên


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận