Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 65

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9314 chữ 2024-09-02 18:33

  Trên bàn có ba món mặn một món

   canh. Mặc dù đều là những món ăn

   nhẹ nhưng cũng đủ rồi.

   Bạch Nhược Hy húp chén canh

   nóng, ngồm ngoàm ăn cơm. Cô vừa

   ăn vừa mỉm cười tán thưởng: “Đồ dì

   Thu làm là ngon nhất, ăn trăm lần

   đều không thấy ngán. Con đi đâu

   cũng đều nhớ tới mùi vị dì nấu đó.”

   Dì Thu đứng bên cạnh, lén lau nước

   mắt. Bà nhìn cô mà trong lòng

   thương xót. Con cái nhà người ta

   đều nhớ mùi vị mẹ nấu, mà Bạch

   Nhược Hy chỉ có thể nhớ tới vị bà

   nấu mà thôi.

   “Cô Nhược Hy, cô thích ăn cái gì thì

   cứ nói với dì Thu. Tôi sẽ làm cho cô

   ăn.”

   “Cảm ơn dì, dì Thu.” Bạch Nhược Hy

   húp hết chén canh rồi cầm lấy đũa

   gắp cải xanh, thì thâm nói: “Chỉ cần

   là đồ dì nấu con đều thích ăn hết.

   Con không quá kén ăn đâu, rất dễ

   nuôi.

   Dì Thu cảm khái nói: “Đúng vậy. Cô

   Nhược Hy quả thật là dễ nuôi, lại dễ

   dàng thỏa mãn như vậy. Tôi không

   thể hiểu tại sao những người đó lại

   không thể đối tốt với cô một chút.”

   Nghe thấy câu này, tay Bạch Nhược

   Hy ngừng giữa không trung. Miếng

   thịt đang gắp cũng rơi xuống.

   Cô im lặng, nụ cười cũng biến mất

   sau đó thu đũa, cúi đầu gắp cơm.

   Lúc cô gắng gượng mỉm cười, tại

   sao lại phải nhắc tới những chuyện

   này. Cô còn muốn ăn hết những

   món này nữa.

   Dì Thu cúi đầu, lại lau khóe mắt, thở

   dài nói: “Sau này nhất định sẽ có

   một người đàn ông yêu thương cô

   giống như cậu hai xuất hiện. Sau đó

   đối xử thật tốt với Nhược Hy nhà

   chúng ta. Nhất định sẽ có ngày khổ

   tận cam lai.”

   Bạch Nhược Hy gượng cười, ngẩng

   đầu nhìn dì Thu, an ủi nói: “Dì Thu,

   con không khổ. Dì xem con ăn ngon,

   mặc đẹp. Còn có anh hai và người

   nhà yêu thương con như vậy. Con

   rất hạnh phúc. Con nhiều hơn người

   khác một người cha người mẹ, có

   tới hai ngôi nhà lận đó.”

   Bỗng nhiên dì Thu căm giận bất

   bình mà nói: “Nói tới cha ruột với

   mẹ kế của cô, tôi liên tức. Con cái

   mới gởi về nhà, người khác yêu

   thương không kịp mà bọn họ lại

   đánh cô tới vào viện. Mấy người đó

   đều không phải người mà là súc vật

   mới đúng.

   “Đều đã qua rồi.” Bạch Nhược Hy

   mỉm cười. Nụ cười lại cứng ngắc

   như thế. Mắt cô ẩm ướt, từ từ gắp

   thức ăn cho vào miệng. Cổ họng

   nóng rát đến nỗi khó bề nuốt xuống.

   Dì Thu lại gần vài bước, cúi đầu nói

   với Bạch Nhược Hy: “Cô Nhược Hy,

   vừa rồi bà có chọn hai món trang

   sức vô cùng quý giá cho hai chị em

   cô Doãn.”

   “Dạ.” Trong lòng Bạch Nhược Hy có

   chút đau đớn. Cô từ từ buông đũa

   xuống: “Con biết, chắc là để đeo

   trong bữa tiệc ngày mai.”

   “Cô Nhược Hy, cô quá hướng nội

   rồi. Cô nên học hỏi cô Doãn Nhụy

   nhiều chút. Cô ấy rất khéo nói

   chuyện nên rất được bà yêu thích.

   Bà đối với cô ấy cũng tốt quá rồi, cái

   gì cũng cho. Cô xem từ lúc cô Doãn

   Nhụy tới ở, mỗi ngày bà đều kêu tôi

   làm tổ yến cho cổ ăn dưỡng da”

   “Dạ.” Bạch Nhược Hy lạnh nhạt trả

   lời, tiếp tục im lặng. Cô nhìn cơm

   trắng trong chén mà bụng đều cảm

   thấy no rôi.

   “Cô từ nhỏ đã lớn lên ở nhà họ Kiều.

   Bà tiếc không cho cô ăn món gì

   ngon cả. Lúc cô quay lại từ nhà họ

   Bạch, vừa ốm yếu vừa tiều tụy, tôi

   nhìn thấy mà đau lòng muốn chết.

   Bà cũng chưa từng nghĩ cho cô ăn

   bồi bổ thân thể…

   Bạch Nhược Hy cười gượng, ngắt lời

   dì Thu: “Dì Thu, con rất tốt. Ăn nhiều

   cơm một chút là đủ dinh dưỡng rồi.

   Hơn nữa con cũng không còn là trẻ

   con nữa, không cần bồi bổ gì. Gần

   đây con còn mập ra đó!”

   Lời này khiến lòng dì Thu đau như

   dao cắt, thương xót rồi kinh ngạc

   nói: “Cô Nhược Hy, cô đều ốm thành

   bộ dạng gì rồi. Mập lên ở chỗ nào?”

   “Dì Thu, con ăn no rồi.” Bạch Nhược

   Hy đứng dậy lấy túi: “Thật ngại quá,

   còn thừa nhiều đồ ăn như vậy.”

   “Cô nói ngại mà làm gì… Dì Thu đau

   lòng nhìn cô.

   Bạch Nhược Hy gượng cười, xoay

   người rời khỏi phòng khách.

   Cô lê từng bước chân nặng nề lên

   lâu. Mỗi bước đều giống như nặng

   ngàn cân, sắp bước không nổi nữa.

   Cô ngẩng đầu nhìn trần nhà rồi hít

   thở sâu, muốn thở ra luồng khí

   phiền muộn nén trong lòng.

   Lúc đi qua phòng Doãn Nhụy, bên

   trong liền truyên ra tiếng cười nói

   vui vẻ. Không cần xem cũng biết

   bên trong ấm áp đến mức nào.

   Trở vê phòng đóng cửa lại, Bạch

   Nhược Hy mới treo túi lên giá treo

   đồ rồi sau đó đi về phía giường, ngã

   người xuống đệm.

   Cô nhắm mắt lại, điêu chỉnh tâm

   tình rồi lặng lẽ tìm lý do an ủi chính

   mình.

   Đột nhiên phát hiện bản thân mới

   thấp hèn làm sao. Dì Thu đối xử với

   cô tốt như vậy, cô lại để ý tới mẹ cô

   An Hiểu.

   Anh hai thương yêu cô như vậy

   nhưng trong lòng cô lại chỉ nhớ

   mong Kiều Huyền Thạc.

   Cô thất vọng lấy điện thoại ra rồi

   dán mắt lên màn hình. Ngón tay

   không tự chủ được mà nhấn số anh.

   Lật xem danh bạ, nhật ký điện thoại

   rồi cả tin nhắn.

   Danh bạ không có bao nhiêu số. Tin

   nhắn cũng đều là tin quảng cáo.

   Điện thoại vốn không phải là công

   cụ liên lạc với cô. Chỉ là lúc buồn

   chán mới lấy ra lên mạng.

   Ấn ấn một hồi, cô không biết tại sao

   lại ấn số của Kiều Huyền Thạc.

   Cho đến khi điện thoại của Kiều

   Huyền Thạc vang lên, cô mới phản

   ứng trở lại. Sau đó ngôi bật dậy, mở

   to mắt nhìn số đang gọi rồi mau

   chóng giơ tay ra tắt.

   Thật không ngờ tốc độ bắt máy của

   đối phương quá nhanh. Trong điện

   thoại truyền đến giọng nói êm tai

   của anh: “Alo.”

   Giọng điệu rất ôn hòa.

   Tay Bạch Nhược Hy do căng thẳng

   mà run lên, tay chân luống cuống cả

   lên.

   Nhưng điều bất lực là bên kia đã

   bắt máy rồi. Cô nhìn lên trân nhà hít

   thở sâu, điều chỉnh lại hơi thở của

   bản thân rồi mới từ từ áp tai vào

   điện thoại.

   Kiêu Huyền Thạc ngập ngừng mở

   miệng lân nữa. Giọng nói nặng hơn

   vài phần: “Alo?”

   Lòng bàn tay Bạch Nhược Hy đổ

   đầy mồ hôi. Cô chà tay khắp quần

   rồi mới nhỏ giọng thì thào: “Anh ba,

   em là Nhược Hy.

   Kiều Huyền Thạc: “Ở đây có hiện số

   của cô.”

   “… Bạch Nhược Hy vì quá căng

   thẳng nên cảm thấy không còn lời

   nào để nói. Câu này cũng trở nên

   ngốc nghếch không gì bằng.

   Có điều cũng không thể trách cô.

   Cô đã rất lâu rất lâu rồi không được

   nói chuyện điện thoại với Kiều

   Huyền Thạc.

   Kiều Huyền Thạc dịu dàng hỏi: “Có

   chuyện gì?”

   “Là… Bạch Nhược Hy có chút

   không biết sắp xếp lại lời nói của

   mình như thế nào: “Ngày mai anh…

   chính là em sẽ…’

   »^U

   “Ngày mai tôi sẽ vê.

   “ỜI”

   Bạch Nhược Hy trả lời lại một câu.

   Hai người lại rơi vào trong im lặng.

   Bạch Nhược Hy cúi đầu nhìn chăn,

   nắm chặt điện thoại. Ngón tay luồn

   sâu vào trong chăn. Cho dù không

   phát ra tiếng cũng có thể cảm thấy

   bầu không khí rất tốt.

   Im lặng hồi lâu, giọng nói lạnh nhạt

   của Kiều Huyền Thạc mới truyền

   đến: “Còn có chuyện gì sao?”

   “Hết rồi ạ”

   Bạch Nhược Hy không cố tình gọi

   điện cho anh, chỉ là không cẩn thận

   ấn nhầm mà thôi. Cho nên dưới tình

   huống trong lòng không có chuẩn bị

   gì, cô liền không biết nên tìm chủ đề

   nói chuyện thế nào.

   Tổng bộ quân đội.

   Trong phòng họp vô cùng rộng lớn.

   Toàn thể quân nhân bận quân phục,

   sóng lưng thẳng tắp ngồi trước bàn

   họp, ngay ngắn chỉnh tê. Ngay cả

   ánh mắt cũng đồng loạt nhìn vê

   phía thân ảnh đang đứng ở bên

   cạnh cửa sổ kia.

   Mới vừa họp nửa ngày, điện thoại

   Kiều Huyền Thạc đã rung lên hai

   tiếng. Sau đó anh đột nhiên đứng

   dậy, không nói hai lời liền đi thẳng

   tới trước cửa sổ nghe máy.

   Tất cả mọi người đều trợn mắt líu

   lưỡi.

   Lẽ nào là chủ tịch nước gọi sao?

   Nhưng bọn họ đều biết mối quan hệ

   giữa Kiều Huyền Thạc và Bộ Dực

   Thành rất cứng nhắc. Cho dù là Bộ

   Dực Thành gọi, anh cũng không

   căng thẳng như vậy. Lúc họp dù là

   Bộ Dực Thành thì anh cũng sẽ để

   cho người của mình nghe máy.

   Bọn họ chỉ tò mò người ở đầu dây

   điện thoại bên kia là ai.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận