Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 76

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10110 chữ 2024-09-02 18:33

  “Nhưng mà..”

   Cô còn chưa nói xong, anh đã ôm

   lấy cô xoay người lại rồi cùng ngã

   xuống giường.

   “Hả, anh ba…” Bạch Nhược Hy ngã

   xuống tấm đệm mềm mại. Anh

   dùng tay chống đỡ trọng lượng toàn

   thân. Thế mà vẫn ép lưng cô đến

   nỗi không động đậy được.

   Mặt cô ép sát lên giường. Đầu quay

   sang một bên. Hai tay cũng bị Kiều

   Huyền Thạc ép đến không cử động

   nổi.

   “Anh ba, anh muốn làm gì?”

   Kiều Huyền Thạc lộ ra nụ cười mê

   người, cười mà không cười cúi đầu

   thì thầm vào tai cô: “Tôi tin em.

   “Đây không phải là lời nói thật lòng

   của anh.” Bạch Nhược Hy sốt ruột.

   “Nhưng tôi thật lòng muốn em.”

   Nói xong, tay anh đã luồn vào váy

   Co.

   Bạch Nhược Hy tức tới nắm chặt

   tay, cắn cắn môi. Chết tiệt thật.

   Người đàn ông này rốt cuộc mê gái

   tới mức nào.

   “Anh rốt cuộc có phải là đàn ông

   không?” Bạch Nhược Hy gấp tới độ

   buột miệng nói ra, ý muốn hỏi tại

   sao anh lại không giữ lời.

   Ngược lại Kiều Huyền Thạc lại cười,

   nhẹ nhàng hôn lên gò má trắng

   hồng của cô rồi thuận theo váy

   trượt xuống dưới. Giọng nói cũng

   chọc ai?

   khàn khàn sắp nghe không rõ, mê

   hoặc chấn động lòng người: “Có

   phải đàn ông hay không. Em thử

   chút không phải biết rồi sao.”

   Bạch Nhược Hy hận không thể anh

   căn đứt lưỡi mình. Mấy lời như vậy

   mà cũng bị mình nói thành dạng

   mập mờ không rõ.

   Cô cảm thấy tim đập càng nhanh.

   Thân thể là thành thật nhất. Lửa

   nóng trên người anh đã đốt cháy cả

   người cô. Chỉ là lý trí cô khống chế

   chính mình, không thể tủi thân mà

   trở thành người con gái dễ dãi trong

   miệng anh như vậy được.

   Bạch Nhược Hy hít sâu một hơi,

   trong lúc sốt ruột đột nhiên nhanh

   trí nói: “Anh ba, anh đợi chút…

   Kiêu Huyền Thạc ngừng lại. Động

   tác kéo váy đến giữa đùi thì dừng

   lại.

   “Em tới tháng rồi.”

   “Tháng gì?” Kiều Huyền Thạc mơ

   hồ.

   “Chuyện mà mỗi tháng con gái đều

   có một lần, gọi là tới tháng, còn gọi

   là kinh nguyệt. Bạch Nhược Hy

   nghiêm túc nói.

   Kiều Huyên Thạc nhắm mắt lại, hít

   thở sâu. Thân thể khó chịu cương

   cứng. Sau khi bình tĩnh lại hồi lâu,

   anh mới lật người lại năm xuống

   bên cạnh Bạch Nhược Hy, thở hổn

   hển nhìn cô.

   Bạch Nhược Hy được thả ra liền

   căng thẳng kéo váy che lấy đùi.

   Từ tai đến cổ đều đỏ như phát sốt.

   Tim như hãng mất vài nhịp. Cô

   châm chậm bò dậy. Lúc này mới

   phát hiện người đàn ông bên cạnh

   nhịn rất khổ.

   Nhìn thấy dáng vẻ này của anh, cô

   nhịn không được liên muốn cười.

   Lòng mang ý muốn trị tội người nào

   đó mà bò vào lòng anh.

   “Anh ba, em ngứa… Bạch Nhược Hy

   ôn ào như làm nũng. Muốn bao

   nhiêu mập mờ liền có bấy nhiêu.

   Kiều Huyền Thạc không động đậy,

   nhắm mắt không có bất cứ biểu

   cảm nào. Thế nhưng chân mày

   không nhịn được mà nhãn lại.

   “Ngứa quá, anh giúp em được

   không?”

   “Không phải em tới tháng rồi sao?”

   Giọng điệu Kiều Huyên Thạc mang

   theo chút tức giận.

   Bạch Nhược Hy nằm sấp bên cạnh,

   xoay đầu qua nhìn vê phía người

   nào đó, nhẹ nhàng nũng nịu: “Thì tới

   tháng rồi, nhưng thật là khó chịu…

   Anh giúp em gãi gãi lưng. Lưng em

   ngứa quá.

   Kiều Huyên Thạc hé môi hít thở. Đồ

   con gái đáng chết! Muốn ép anh

   điên lên sao?

   Gãi lưng? Nói chuyện mập mờ, yếu

   ớt vậy là muốn giày vò anh sao?

   Nhìn thấu suy nghĩ cô, Kiều Huyền

   Thạc liền từ từ xoay người. Vừa

   dùng tay chống đầu, vừa mò sang

   lưng cô, cởi áo choàng nhung trên

   người cô xuống.

   Tấm lưng thon dài trắng nõn, da mịn

   màng như lụa, đẹp đến nỗi khiến

   người ta ngứa ngáy khó chịu trong

   lòng.

   Kiều Huyên Thạc khống chế cơn

   xúc động đang trào dâng trong

   lòng, vươn tay qua nhẹ nhàng dùng

   đầu ngón tay gãi gãi lưng cô. Ánh

   mắt mê mang nhìn chằm chằm vào

   mặt cô hỏi: “Ngứa chỗ nào?”

   “Cả lưng đều ngứa. Anh gãi đều

   một chút.”

   Bạch Nhược Hy nhắm mắt, hơi hé

   môi hít thở bằng miệng. Học mấy

   cái biểu cảm mập mờ mà mấy cô

   sao nữ diễn trong bộ phim nào đó,

   phát ra âm thanh rên rỉ từ sâu trong

   cổ họng.

   “Ưm… thật thoải mái. Anh ba, phía

   trên. Xuống dưới một chút…

   “Ưm ưm…”

   “Không được dùng sức quá mạnh,

   nhẹ nhàng chút.”

   đt „

   Kiêu Huyền Thạc cảm thấy khát khô

   cổ họng, liếm đôi môi khô khốc rồi

   nuốt ngụm nước bọt. Ngọn lửa dưới

   bụng như muốn đốt cháy hết cả

   người anh.

   Anh không phải thánh. Có tên đàn

   ông trẻ tuổi tinh lực dồi dào nào mà

   có thể nhịn được loại giày vò này

   không?

   Tiếng con gái hít thở ngay trước

   mặt, lại còn kêu gọi dụ dỗ như vậy.

   Cho dù chưa từng thử qua mùi vị đó

   nhưng cơn xúc động trong người

   vẫn luôn tồn tại.

   “Nhược Hy, tôi chỉ đang giúp em gãi

   lưng. Em còn như vậy nữa…” Kiều

   Huyền Thạc ngừng tay. Giọng nói

   khàn khàn nhịn đói ngàn năm mang

   theo chút lửa giận.

   “Anh ba… không được ngừng…

   Bạch Nhược Hy lại kêu lên một câu

   khiến máu huyết trong người anh

   sôi lên.

   Kiêu Huyền Thạc trực tiếp thở ra

   một hơi khó nhọc rồi mau chóng

   đứng lên xông vào nhà vệ sinh.

   Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại,

   Bạch Nhược Hy ôm bụng cười lớn,

   ôm lấy gối lăn qua lăn lại vài vòng.

   Nghe thấy trong phòng tắm truyền

   đến tiếng nước chảy, Bạch Nhược

   Hy càng nhịn không được vùi đầu

   vào trong gối len lén cười.

   Cô nhìn thấy phản ứng của Kiều

   Huyền Thạc trong lòng gió xuân

   phơi phới, ngọt ngào khôn tả lại có

   cảm giác vui vẻ khi người khác gặp

   nạn.

   Cô ôm lấy gối lén cười hồi lâu mới

   từ từ bình tĩnh lại. Nhìn lên trân nhà,

   đột nhiên, ánh mắt cô trở nên sững

   lại.

   Loại cảm giác này lại hoang đường

   như vậy.

   Đã bao lâu rồi cô không cười?

   Đã bao lâu rồi không cảm thấy được

   niềm vui?

   Lâu tới nỗi chính cô đều đã quên

   bản thân còn có thể ôm bụng cười

   lớn.

   Lâu đến nỗi cô đều tưởng rằng mỗi

   ngày mình chỉ biết gượng cười mà

   sống.

   Cảm giác này rất mơ hồ, không

   giống như thật.

   Bạch Nhược Hy chớp chớp mắt,

   nhìn trang sức đẹp đế treo trên trân

   nhà. Nụ cười trên mặt cũng từ từ

   biến mất mà chuyển thành buồn

   phiền u uất.

   Nếu như có một ngày thời gian có

   thể quay trở lại, cô hy vọng tất cả

   chỉ là một giấc mộng. Không cần

   cho cô hạnh phúc, vui vẻ, càng

   không cân cho cô hy vọng.

   Ít nhất đến cuối cùng, cô không cần

   phải đau khổ.

   Cô giơ tay lên, dùng mu bàn tay che

   lấy tâm mắt của mình. Ngón tay

   chầm chậm mở ra. Trần nhà vẫn

   đẹp như vậy nhưng lại không nhìn

   thấy toàn cảnh.

   Ánh mắt trở nên mông lung. Tay cô

   rất trắng lại thon dài, quơ qua quơ

   lại, ý muốn đánh thức giấc mơ phi

   thực tế này.

   NGÓC GỌC…

   Đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên.

   Bạch Nhược Hy buông tay xuống,

   nghiêm túc lắng nghe lần nữa.

   MỘC CC GÓC GÓỌC…

   Tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên lần

   nữa, càng lúc càng vang.

   Bạch Nhược Hy lập tức ngồi dậy từ

   trên giường, khoác áo choàng lên.

   Sau khi dùng tay chỉnh tóc lại một

   chút mới lập tức chạy ra ngoài cửa.

   Cô nhìn cửa hít thở sâu rồi căng

   thẳng ngừng lại một lát khiến bản

   thân chuẩn bị tâm lý cho tốt. Việc gì

   đến cũng phải đến. Qủa nhiên bọn

   họ sẽ không đợi đến ngày mai.

   Lúc tiếng gõ cửa vang lên lần thứ

   ba, cô mới mau chóng mở ra.

   Đứng ở bên ngoài là mẹ cô An Hiểu.

   Bộ đồ trên người An Hiểu còn chưa

   thay ra, bộ dạng giống như mới vừa

   từ buổi lễ chạy tới.

   Bạch Nhược Hy yếu ớt gọi một

   tiếng: “Mẹ…”

   Sắc mặt bà tối tăm nặng nề. Ánh

   mắt lạnh lùng mà sắc bén. Giọng

   điệu tức giận: “Lập tức cút ra đây

   cho tao.”

   Bạch Nhược Hy thở ra một hơi từ

   tận đáy lòng rồi châm chậm đẩy

   cửa ra. Vừa bước một chân ra đột

   nhiên cánh tay đã bị kéo trở về

   khiến cô lùi về phía sau một bước

   rồi đụng vào lồng ngực mát lạnh.

   Bạch Nhược Hy kinh ngạc ngẩng

   đầu. Sau đó nhìn thấy Kiều Huyền

   Thạc cởi trân nửa người, bên dưới

   quấn một cái khăn tắm.

   Tóc anh nhỏ nước tong tỏng. Sắc

   mặt lạnh lùng như băng. Ánh mắt

   uy nghiêm lộ ra vẻ không thể xâm

   phạm. Một tay ôm Bạch Nhược Hy

   vào ngực, một tay giữ cửa. Giọng

   điệu rét lạnh âm u: “Đã khuya lắm

   rồi. Có chuyện gì ngày mai lại nói.”

   Vừa dứt lời, anh đã sập cửa lại.

   “Rầm.”

   Tiếng động cực lớn vang lên.

   Bạch Nhược Hy bị dọa tới nổi hai vai

   run lên, sợ hãi nhìn người đàn ông

   bên cạnh.

   An Hiểu ở bên ngoài lại càng kinh

   ngạc. Chuyện không lường trước

   được này khiến bà tức tới nỗi sắc

   mặt khó coi như giẫm phải phân.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận