Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 75

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10045 chữ 2024-09-02 18:33

  (*) Liễu Hạ Huệ sống vào thời Xuân

   Thu, nổi tiếng với tích ôm người đẹp

   trong ngực mà lòng vẫn bình tĩnh

   không loạn. Sau này dùng để chỉ

   những người có định lực hơn người,

   chịu được sức cám dỗ của trần tục

   đời thường.

   Bạch Nhược Hy vẫn im lặng. Trong

   lòng vẫn luôn cân nhắc tính nặng

   nhẹ của sự việc.

   Đôi mắt đen láy sâu thẳm của Kiều

   Huyền Thạc nhắm lại. Anh ngửi mùi

   hương thoang thoảng trên người cô.

   Bàn tay to lớn cũng từ từ di chuyển

   lên trên.

   Cả người Bạch Nhược Hy chấn

   động rồi mau chóng đẩy tay anh ra,

   căng thẳng nói: “Đừng như vậy.”

   ^5

   Giọng nói khàn khàn của anh trở

   nên mê hoặc vô cùng: “Cho em hai

   sự lựa chọn. Nói hay là làm?”

   tí „

   Đây tính là lựa chọn cái gì?

   Không làm khó được cô còn muốn

   bắt cô chọn làm cái kia?

   Trán cô rịn mồ hôi. Thế nhưng

   gương mặt lại ửng hồng cả lên.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng dùng

   sức đẩy tay anh ra. Giọng nói cũng

   trở nên khản đặc: “Mục… mục đích

   của hắn là Vĩnh Hằng, là sợi dây

   chuyên của anh.”

   Động tác Kiêu Huyền Thạc dừng lại.

   Cả người chấn động, mở to hai mắt.

   Bạch Nhược Hy nhìn thấy anh có

   chút sững sờ liền đẩy bàn tay không

   an phận trên đùi mình xuống rồi thì

   thâm nói: “Hóa ra sợi dây chuyền đó

   của anh lại quý giá như vậy. Người

   bí ẩn đó hoàn toàn không biết nó ở

   trên người của Doãn Nhụy nhưng

   hắn lại biết rõ sợi dây chuyền là của

   anh. Hơn nữa anh còn giao cho vợ

   của mình. Hắn cũng biết chúng ta

   kết hôn rồi cho nên mới bắt em đi.

   Hắn còn nói nhất cử nhất động của

   anh hắn đều rõ như lòng bàn tay.

   Em nghi ngờ bên cạnh anh có nội

   gián.”

   Bạch Nhược Hy nói nhiều như vậy,

   Kiều Huyền Thạc vẫn không có

   phản ứng gì. Lúc cô xoay người nhìn

   mặt anh mới phát hiện ánh mắt anh

   vô cùng nghiêm trọng.

   “Anh ba, anh có nghe em đang nói

   gì không?”

   NT „”

   “Anh đừng bao giờ tin người bên

   cạnh. Không thể để người khác phát

   hiện anh đã biết chuyện này rồi.

   Nếu không em sẽ…”

   Kiều Huyền Thạc vươn tay sờ tóc

   cô: “Không cần lo.”

   “Hiện tại em vẫn không hiểu được

   rốt cuộc hắn tham tới mức nào. Bất

   Diệt, Vĩnh Sinh đều có rồi mà còn…”

   Kiều Huyên Thạc kinh ngạc: “Bất

   Diệt?”

   “Dạ, hình như lúc mơ mơ màng

   màng em có nghe thấy giọng của

   một niệu nữ. Bà ta nói mấy

   câu rất kỳ lạ. Nói hắn có Bất Diệt,

   Vĩnh Sinh hay cái gì đó.”

   “Tìm lâu như vậy rồi, cuối cùng cũng

   ló đầu ra.” Kiều Huyền Thạc tự nói

   tự trả lời, lạnh lùng nở nụ cười.

   “Anh ba, anh đang tìm Bất Diệt

   sao?”

   Kiêu Huyền Thạc mỉm cười gật đầu.

   Cánh tay ôm chặt eo cô, tâm tình

   cũng trở nên rất tốt: “Ừ, một viên

   ngọc liên quan tới an nguy một

   nước. Cụ thể thế nào tôi không thể

   nói với em được. Đây là chuyện cơ

   mật quốc gia.”

   “Dạ, em hiểu. Em không hỏi đâu.”

   Bạch Nhược Hy gật đầu, bắt đầu

   trải nghiệm được sự bất lực của vợ

   4S

   đại tướng là như thế nào.

   “Còn có manh mối gì không?”

   “Hết rồi. Đối phương dùng máy biến

   âm. Không nghe ra được là nam hay

   nữ cũng không nhìn thấy tướng

   mạo thế nào. Từ lời nói của hắn có

   thể thấy được tuổi tác đã không còn

   nhỏ nữa. Hắn nói đã tìm Vĩnh Hằng

   mười mấy năm rồi.” Cả người Bạch

   Nhược Hy mềm nhũn, từ từ dựa vào

   ngực anh. Khi thích nghi với cái ôm

   của anh rồi mới thì thâm nói: “Em

   đoán có thể là con gái. Nếu không

   sao lại si mê châu báu của thế giới

   như vậy.”

   “Cái này không cần đoán. Hắn

   không ngu tới nổi lộ ra ngoài cho

   em đoán được đầu mối nào đâu.”

   35

   “Anh ba…

   “Hửm?” Giọng nói khàn khàn của

   anh phát ra từ trong cổ họng, sau

   đó nuốt ngụm nước bọt.

   “Anh không thể tin bất kỳ ai. Bên

   cạnh anh chắc chắn có người của

   hắn.”

   “A Lương dính dáng tới xã hội đen

   nên đã bị bắt rồi.” Kiều Huyên Thạc

   thì thâm, tay lại bắt đầu không yên

   phận.

   “Hả? Là A Lương sao?” Bạch Nhược

   Hy kinh ngạc. Xem ra phải tin rằng

   cái thiện bao giờ cũng chiến thắng.

   Cô còn chưa nói ra thì mấy tên đó

   đã bị bại lộ rồi.

   Kiều Huyên Thạc: “Đây là tung hỏa

   mù TS)

   “Là sao?”

   “Đừng lo lắng. Tôi biết nên xử lý thế

   nào.

   “f ”

   Bạch Nhược Hy ngừng một hồi, hơi

   chau mày rồi cúi đầu nhìn xuống

   ngực.

   Giọng điệu trở nên bất lực: “Anh

   ba…

   “Hửm?”

   “Tay anh có thể an phận một chút

   không?”

   “f „

   +5

   “Không phải nói có thể tin tưởng

   anh trăm phân trăm sao? Anh đã

   nói câu này, thế giờ anh đang làm

   cái gì vậy?”

   “ ”

   “Buông tay. Anh còn sờ nữa em sẽ

   tức giận đó.

   Kiều Huyền Thạc lưu luyến không

   nỡ buông tay, bồn chồn trong người,

   khó chịu hít thở sâu rồi châm chậm

   ngã xuống giường.

   Bạch Nhược Hy lập tức đứng lên rồi

   xoay người nhìn anh.

   Anh vòng tay qua đầu làm gối. Ánh

   mắt nóng rực nhìn chằm chằm

   Bạch Nhược Hy, từ từ hỏi: “Có phải

   tôi không tin em với anh hai có quan

   hệ đó thì em sẽ đồng ý phải

   không?”

   Sắc mặt Bạch Nhược Hy trở nên

   lạnh lùng, không trả lời anh. Bởi vì

   người đàn ông này bây giờ đã bị

   dục vọng làm mờ mắt cho nên hỏi

   câu này hoàn toàn không có chút

   thành ý nào.

   “Ừ” Bạch Nhược Hy gật đầu.

   “Tôi tin em. Lại đây!” Anh vươn tay

   về phía cô.

   Bạch Nhược Hy khẽ cắn môi, tức

   giận hết sức.

   Một câu tin tưởng này vừa nhìn đã

   biết không phải thật lòng.

   Trong mắt cô, chuyện này quan

   trọng như thế nhưng trước mặt anh

   lại thoải mái như vậy.

   Nếu như sống ở thời cổ đại thì cô

   đã lập tức chứng minh bản thân để

   trả lại sự trong sạch cho mình.

   Đáng tiếc ngày nay khoa học phát

   triển, cô không muốn sau khi xảy ra

   chuyện này còn để đàn ông hỏi tới

   hỏi lui. Cho dù là bao nhiêu lớp

   màng trinh thì bệnh viện nào cũng

   làm được.

   Cô chịu không nổi loại công kích

   này.

   Bạch Nhược Hy giả vờ không hiểu ý

   anh. Cô đứng bên cạnh dùng ánh

   mắt không nhẫn nại mà trừng mắt

   với anh: “Làm gì?”

   “Nằm lên người tôi.”

   “Không cân.” Bạch Nhược Hy trê

   môi, liếc anh một cái.

   Anh nhẹ nhàng nói: “Tôi chỉ muốn

   ôm em thôi.”

   Ai mà tin?

   Bạch Nhược Hy nheo mắt, lén liếc

   nhìn đũng quần anh một cái. Cái đồ

   vật sắp “dựng thẳng” lên trong đó lẽ

   nào là không khí sao?

   Bạch Nhược Hy nói thâm một câu.

   Kiêu Huyền Thạc nhíu mày: “Đang

   nói gì vậy?”

   Bạch Nhược Hy đi đến đầu giường

   lấy cái gối ôm đánh lên đùi anh một

   cái: “Anh ba, đứng dậy đi. Em muốn

   nghỉ ngơi. Anh vê phòng đi.”

   “Lại đây.” Kiều Huyền Thạc vẫn

   vươn tay ra như cũ. Ánh mắt mơ

   màng nhìn cô.

   “Không muốn.” Bạch Nhược Hy

   đánh mạnh hơn một chút sau đó lại

   dùng gối đánh lên đùi anh: “Anh dậy

   đi chứ, đã trễ lắm rồi. Ngày mai còn

   phải đối mặt với màn tra khảo của

   người nhà. Em phải chuẩn bị tốt tinh

   thần để đối phó đó.”

   “Em cảm thấy mọi người sẽ để em

   đợi đến ngày mai sao?”

   “Anh có ý gì?” Bạch Nhược Hy cả

   kinh, sững sờ nhìn anh.

   Kiêu Huyền Thạc nhìn đồng hồ,

   đúng lúc đã là mười hai giờ đêm.

   “Đợi chút nữa sẽ có người tới gõ

   cửa.”

   Bạch Nhược Hy sốt ruột: “Anh còn

   không mau đi đi?”

   Kiều Huyền Thạc ngồi thẳng dậy,

   vươn hai tay vê phía cô. Bạch

   Nhược Hy bị dọa một trận liên vung

   gối đánh lên mặt anh.

   Anh mau chóng giơ tay đỡ rồi đứng

   lên ôm lấy Bạch Nhược Hy đang

   muốn chạy từ phía sau.

   “Không được…” Bạch Nhược Hy nhỏ

   giọng kinh hãi hét lên. BỊ anh ôm

   chặt như vậy, cô liên thuận thế chui

   vào lòng ngực rắn chắc của anh,

   vừa căng thẳng vừa xấu hổ giấy

   giụa: “Anh ba, buồng tay…

   “Ôm vợ mình mà còn phải vất vả

   như vậy?” Kiều Huyền Thạc vùi đầu

   vào chiếc cổ thoang thoảng mùi

   hương của cô, khàn khàn thêu thào.

   Hơi thở của người nào đó khiến cả

   người Bạch Nhược Hy ngứa ngáy rồi

   mềm nhữn. Cô né người ra chỗ

   khác: “Ngứa quá. Đừng vậy mà.”

   “Ngứa chỗ nào?” Giọng nói khàn

   khàn, mê hoặc lòng người phát ra từ

   trong cổ họng, thổi nhẹ qua mang

   tai.

   Cả người Bạch Nhược Hy như có

   dòng điện chạy qua. Toàn thân đều

   nổi da gà. Hai chân cũng bắt đầu

   nhũn ra. Còn mặt mày nóng như

   phát sốt. Trái tim trong lồng ngực

   như muốn nhảy lên tận cổ họng.

   Bạch Nhược Hy xấu hổ đỏ mặt giấy

   giụa: “Anh ba… anh có thể nghiêm

   chỉnh chút không?”

   Kiều Huyền Thạc ôm lấy cô từ phía

   sau, thổi luồng hơi nóng hổi qua tai

   cô rồi thì thâm: “Tôi không phải là

   Liễu Hạ Huệ.”

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận