Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 93

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 9995 chữ 2024-09-02 18:33

  “Anh…

   Bạch Nhược Hy căng thẳng muốn

   gọi tên anh nhưng vừa phát ra tiếng

   liên dùng tay vội vàng che miệng.

   Cô không giúp được cái gì mà chỉ

   có thể trân trân nhìn Kiều Huyền

   Thạc từ từ rời khỏi người cô đi vê

   nơi nguy hiểm.

   Tim cô giống như đang vỡ ra ngàn

   mảnh, âm ỉ đau. Giọt nước mắt lo

   lắng, bàng hoàng và sợ hãi lặng lẽ

   lăn dài xuống má.

   Cô giơ đồng hồ trên tay ra trước

   mặt, ấn vài cái, nghiên cứu làm thế

   nào phát mệnh lệnh.

   Vừa rồi Kiều Huyền Thạc đã phát tín

   hiệu một lần. Cô ấn lung tung, liều

   mạng ấn. Thế nhưng lúc cô đang vô

   cùng lo lắng thì đột nhiên một tiếng

   súng lại vang lên.

   “Pằng.”

   Bạch Nhược Hy chấn động, cả

   người cứng ngắc, còn tim thì đột

   nhiên ngừng lại, sững sờ bất động

   hết vài giây.

   Khoảnh khắc tim cô đập lại lân nữa,

   nỗi đau kịch liệt lan tràn khắp

   người. Bạch Nhược Hy quên mất

   chuyện Kiều Huyền Thạc dặn dò mà

   chảy nước mắt. Cô lấy đại một cục

   đá rồi mạnh mẽ đứng dậy, nhịn đau

   từng bước từng bước xông vào chỗ

   đang phát ra tiếng súng kia.

   Cái mạng rẻ mạt này của cô, cùng

   lắm thì bị bắn một phát mà thôi.

   Thế nhưng anh ba cô là trụ cột quốc

   gia, là người đàn ông vĩ đại, có sự

   nghiệp đồ sộ, cũng có hoài bão lớn.

   Anh tuyệt đối không thể xảy ra

   chuyện gì được.

   Tuyệt đối không thể làm hại anh ba

   cô.

   Ôm lòng muốn chết, Bạch Nhược

   Hy liền xông tới khu rừng rậm um

   tùm kia.

   Tiếng súng không còn nữa. Dưới

   ánh trăng lờ mờ, cô nhìn thấy một

   người đàn ông đang nằm im bất

   động. Sau đó cô liên ném cục đá đi,

   chạy tới chỗ đó rồi quỳ xuống. Nước

   mắt rơi như mưa, nhất thời ôm lấy

   vai anh đau lòng tuyệt vọng: “Anh

   ba, anh mau tỉnh lại đi anh ba…”

   Nhưng sau khi nghiêm túc nhìn kỹ

   thì từ dáng người cô nhận ra được

   anh ta là A Lương: “A Lương, anh

   sao rồi? Mau tỉnh dậy đi, A Lương?”

   Gọi mãi không tỉnh, cô không muốn

   tiếp tục chậm trễ thêm nữa liền quỳ

   dưới đất mò lấy cục đá. Lần này cô

   không cần đi mà lại bò về phía

   trước. Như vậy mới càng an toàn,

   cũng nhanh hơn rất nhiều.

   Càng tiến gần về phía trước cô càng

   nghe thấy tiếng đánh nhau truyền

   lại. Bạch Nhược Hy chui qua lùm

   cây. Trước mặt là một bãi đất trống.

   Trong ánh sáng mờ mờ ảo ảo, cô

   nhìn thấy Kiều Huyền Thạc đang

   đánh nhau với một người con gái

   tóc dài.

   Cô ta mang khẩu trang. Thân thể

   cao gầy. Động tác nhanh nhẹn. Hơn

   nữa bóng dáng tương tự như người

   con gái mà cô nhìn thấy lúc ở trong

   trường.

   Thể lực của Kiều Huyền Thạc rõ

   ràng mạnh hơn người con gái kia

   nhiều nhưng mỗi chiêu của cô ta

   đều khiến Kiều Huyền Thạc dùng

   sức tránh né, luôn rơi vào thế hạ

   phong.

   Cô ta lại đá một cước vào ngực

   Kiều Huyền Thạc khiến anh lùi về

   phía sau hai bước mới ổn định lại.

   Bạch Nhược Hy cảm thấy Kiều

   Huyền Thạc lực bất tòng tâm nên

   mới vội vàng cầm cục đá lên ném

   về phía đầu của người con gái kia.

   ”

   “Bốp.

   Một tiếng bốp vang lên biểu thị cô

   đã ném trúng rồi.

   Lúc này, Bạch Nhược Hy còn vui

   mừng hơn cả trúng số độc đắc.

   Cô ta bị đá ném trúng đầu nên

   loạng choạng lùi vê sau vài bước rồi

   ôm lấy đầu, nhẹ nhàng lắc đầu qua

   lại vài cái, giống như bị đập đầu tới

   mức đầu choáng mắt hoa.

   Lúc Kiều Huyền Thạc nhìn về phía

   Bạch Nhược Hy liền biến sắc.

   Nhưng anh mau chóng phản ứng

   lại, xông về phía người con gái kia.

   Cô ta lại đá Kiều Huyền Thạc một

   cước. Khoảnh khắc anh lùi về sau

   thì ả ta bắt đầu xoay người chạy.

   Lúc này, có hai cái máy bay trực

   thăng đang lượn vòng vòng trên

   đầu Bạch Nhược Hy.

   Lúc này cô lập tức ấn tín hiệu trên

   đồng hồ để nhân viên cấp cứu xác

   định vị trí của bọn họ.

   Kiều Huyền Thạc đuổi theo vài bước

   đột nhiên đứng không vững, khuyu

   một chân xuống đất.

   Bạch Nhược Hy nghe thấy tiếng ngã

   của Kiều Huyền Thạc liền vội vàng

   ôm chân đi qua: “Anh ba…”

   Cô xông tới bên người Kiều Huyền

   Thạc, lúng ta lúng túng dìu anh.

   Nghe thấy tiếng thở hổn hển của

   anh, nước mắt Bạch Nhược Hy

   không tự chủ được chảy xuống. Tim

   lo sợ sắp phát điên, thì thào nói:

   “Anh ba, anh bị thương ở đâu rồi? Ở

   đâu…

   Kiều Huyền Thạc cắn răng, tay bịt

   chặt vai rồi đau đớn hét lên một

   câu: “Tại sao không nghe lời?”

   Bạch Nhược Hy cũng không muốn

   nói gì liền quỳ xuống đất, ôm chặt

   lấy cổ mà vùi đầu vào hõm vai anh.

   Từ trong cổ họng của cô phát ra

   tiếng khóc rấm rứt.

   Bởi vì cô quá sợ hãi.

   Đây là lần đầu tiên trong đời cô trải

   qua chuyện đáng sợ như vậy. Cảm

   giác sống chết chỉ cách một lằn

   ranh này khiến cô chịu không nổi

   mà không thể nghe lời cứ ngồi bệt

   tại chỗ. Vì cô sợ đợi không được

   người nào đó bình an trở về.

   Cô dùng toàn bộ sức lực ôm chặt,

   khóc hu hu như đứa trẻ ba tuổi trên

   vai anh.

   Thấy Bạch Nhược Hy khóc lóc đau

   lòng như vậy, Kiều Huyền Thạc cũng

   không nhẫn tâm la mắng cô nữa.

   Một tay anh từ từ vỗ nhẹ vai cô.

   Đây là lân đầu tiên Bạch Nhược Hy

   ôm anh chặt như vậy. Hơn nữa còn

   ôm chặt tới nỗi có chết cũng không

   buông.

   Người của quân đội leo xuống máy

   bay trực thăng. Cả đỉnh núi trong

   phút chốc sáng lóa ánh đèn cứu hộ.

   Đội ngũ xếp hàng đi vào núi tìm

   kiếm càng ngày càng đông.

   Diễn tập tạm thời dừng lại.

   Mà bởi vì đội hai gian lận cho nên

   hoàn toàn chịu trách nhiệm, tự

   nguyện đi tới biên cảnh chỉ viện.

   Bệnh viện quân đội Tịch Thành.

   A Lương bị thương nghiêm trọng

   phải cấp cứu hết một ngày một

   đêm. Cuối cùng còn phải đưa vào

   phòng hồi sức cấp cứu theo dõi cẩn

   thận.

   Bác sĩ giữ được mạng của A Lương

   nhưng vẫn không có cách nào khiến

   anh ta tỉnh lại mà chỉ có thể nghe

   theo ý trời.

   Phòng bệnh VỊP.

   Ánh nắng buổi sớm vô cùng ấm áp,

   chiếu sáng khắp ban công phòng

   bệnh.

   Bên ngoài có hai tên lính vũ trang

   trông coi, đứng nghiêm cầm súng

   khiến cho bác sĩ y tá đi ngang đều

   cảm thấy lạnh hết người.

   Kiều Huyền Thạc dựa lên giường,

   nửa thân trên cởi trân, vai quấn một

   dải băng trắng vắt ngang. Anh mặc

   đồ bệnh, trên mặt trắng bệch không

   chút máu, còn môi thì tái nhợt khô

   nứt.

   Lúc tới bệnh viện, anh mất máu

   thiếu chút nữa đã mất mạng.

   Anh nhắm mắt hồi tưởng lại từng

   chút một cảnh tượng ngày hôm

   qua. Người đánh nhau với anh rốt

   cuộc là ai?

   Bạch Nhược Hy đi ra từ phòng vệ

   sinh. Lúc cô nhìn thấy Kiều Huyền

   Thạc đã tỉnh lại, trong lòng liên kích

   động không thôi.

   Cô vội vàng chạy qua, vội vàng kéo

   chăn đắp ngang người anh: “Anh ba,

   sao anh tỉnh rồi lại ngồi dậy vậy.

   Mau nằm xuống đi nếu không sẽ bị

   cảm lạnh đó.”

   “Không sao.” Kiều Huyền Thạc kéo

   tay Bạch Nhược Hy rồi từ từ mở

   mắt.

   Ánh mắt lạnh lùng của anh như vực

   sâu không đáy, sâu không thể

   lường.

   Bạch Nhược Hy đối diện với cặp

   mắt của anh liền căng thẳng muốn

   rụt tay vê. Thế nhưng người đàn

   ông này lại nắm chặt không buông.

   “Anh ba…” Cô lắp bắp thì thầm. Ánh

   mắt bắt đầu có chút né tránh: “Anh

   buông tay trước đi. Em…

   “Đi khám bác sĩ chưa?” Anh nhìn

   vào mắt cô, nhẹ giọng hỏi.

   “Hả?”

   “Chân em.”

   Bạch Nhược Hy cúi đầu, giọng nói

   nhỏ lại: “Dạ, em khám rồi. Bác sĩ nói

   không sao.”

   Kiều Huyền Thạc nhíu mày sau đó

   ánh mắt trâm xuống, mang theo

   chút tức giận hỏi: “Tại sao lại phải

   nói dối?”

   Lại bị nhìn thấu rồi. Bạch Nhược Hy

   tức giận rụt tay về.

   Cô làm gì có thời gian đi xem chân

   tay thế nào?

   Chỉ là không muốn anh lo lắng nên

   cô mới nói vậy. Sao lại có cảm giác

   như phạm phải tội ác tày trời gì.

   “Chân em không sao.” Bạch Nhược

   Hy lạnh nhạt nói một câu. Sau đó

   xoay người đi đến bàn rót nước.

   “Lập tức đi khám ngay.” Kiều Huyền

   Thạc ra lệnh, thái độ cấm phản

   kháng.

   Bạch Nhược Hy không thèm để ý

   mà giơ ly nước ra trước mặt anh:

   “Anh ba uống chút nước đi.”

   Kiều Huyền Thạc nhận lấy ly nước

   rồi đặt xuống bên cạnh. Anh bóp

   mạnh một cái, một tiếng rắc vang

   lên, nước trong ly đều tràn cả ra

   ngoài.

   Bạch Nhược Hy cũng bị dọa một

   trận, sững sờ tại chỗ.

   Cho dù cô có viện cớ thế nào đi

   chăng nữa, Kiều Huyền Thạc đều vô

   cùng ghét việc người con gái này

   nói dối anh.

   Cô càng như vậy, anh lại càng

   không rõ lời nào là thật, lời nào là

   giả.

   Bầu không khí trong phút chốc lạnh

   tới cực điểm.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận