Trang chủ Thể loại Ngôn tình Ngọn Sóng Tình Yêu

Chương 92

Ngọn Sóng Tình Yêu Bạch Nhược Hi 10506 chữ 2024-09-02 18:33

  Nhất thời sắc mặt của mọi người

   đều trở nên nặng nà.

   Kiều Huyên Thạc nhanh chóng xoay

   người, quơ lấy cái đồng hồ đeo tay

   cỡ nhỏ, sau đó vội vàng quỳ xuống

   trước mặt Bạch Nhược Hy. Anh kéo

   cánh tay cô, vô cùng sốt ruột mà

   giúp cô đeo đồng hồ rồi ra lệnh nói:

   “Lập tức thông báo cho mọi người,

   toàn bộ sơ tán khỏi trận địa của

   quân địch, lui vê phía Nam.”

   A Lương tức giận hét một câu, tung

   cú đấm về phía tên tù binh khu hai:

   “Mẹ nó, tụi mày đều đã trúng đạn

   “chết” rồi. Vậy mà còn làm trái quy

   tắc tiết lộ bí mật quân tình sao? Tụi

   mày thắng như vậy thì vẻ vang lắm

   sao?”

   “Đừng kích động…” Tinh Thân giữ A

   Lương lại, bình tính mở miệng: “Mau

   chóng rời đi…

   Bạch Nhược Hy kinh ngạc nhìn mọi

   người mau chóng sơ tán. Chỉ trong

   vòng năm giây thôi mà người ở đây

   đã thu dọn đồ đạc gọn gàng sạch

   sẽ. Đồ nên mang đều mang hết đi,

   không để lại thứ gì.

   Thấy vậy, cô cũng nhanh chóng

   đứng dậy. Đúng lúc đó, Kiều Huyền

   Thạc bỗng dưng xoay lưng lại,

   không đợi cô trèo lên đã xốc lấy hai

   chân cô rồi cõng lên người.

   Bạch Nhược Hy bị khí thế gấp gáp

   khẩn trương này ảnh hưởng. Do cô

   cũng sợ Kiều Huyền Thạc thua sẽ bị

   bắt làm tù binh nên vội vội vàng

   vàng nói: “Anh ba, không cần lo cho

   em. Anh mau đi đi. Nếu cống em thì

   anh không đi xa được.”

   Kiêu Huyền Thạc cõng cô lên. Sau

   khi nghe thấy cô gọi một tiếng anh

   ba, thân thể anh liền chấn động rồi

   đột nhiên dừng lại, ngoảnh đầu nhìn

   về phía sau. Giọng dịu dàng mà

   cảm khái: “Đến lúc này cuối cùng

   em cũng gọi tôi rồi.”

   Bạch Nhược Hy sững sờ. Nghe anh

   nói cô mới phát hiện từ hôm qua

   đến giờ, mình đều chưa từng có sắc

   mặt tốt với Kiều Huyên Thạc, càng

   không giống như trước kia luôn gọi

   anh là anh ba anh ba…

   A Lương đi đến bên cạnh Kiều

   Huyền Thạc. Anh giơ tay ra chuẩn bị

   giành lấy Bạch Nhược Hy, lòng nóng

   như lửa đết: “Cậu ba, cô ba giao

   cho tôi. Cậu đi trước đi.”

   Ánh mắt Kiều Huyền Thạc sắc bén

   như dao nhìn A Lương rồi lạnh lùng

   nói: “Buông tay cậu ra.ˆ

   A Lương bị dọa tới mức rụt tay lại,

   lập tức đứng nghiêm.

   Kiều Huyên Thạc cõng Bạch Nhược

   Hy rời khỏi. A Lương và Tinh Thần

   cũng đuổi sát theo sau.

   Lúc sơ tán, dưới sườn núi đã vang

   lên tiếng súng.

   Bạch Nhược Hy căng thẳng ôm lấy

   cổ Kiều Huyền Thạc, cố sức không

   phát ra tiếng cũng không động đậy

   lung tung, giảm gánh nặng của

   mình xuống mức thấp nhất.

   Bởi vì hàng loạt người di chuyển sẽ

   dễ dàng gây chú ý cho quân địch,

   bứt dây động rừng nên bọn họ phân

   thành nhiều tốp sơ tán.

   Lúc bắt đầu, bốn người Kiêu Huyền

   Thạc, Bạch Nhược Hy, còn có A

   Lương và Tinh Thần đi cùng một

   chỗ.

   Sau đó đi một hồi, Bạch Nhược Hy

   mới phát hiện chỉ còn sót lại ba

   người. Mà Tinh Thần thì không thấy

   đâu nữa.

   Có lẽ đã lạc mất, hoặc là bản thân

   anh ta đã tự tìm đường thoát thân.

   Cô cũng không biết suy nghĩ của

   mấy người lính này.

   Bởi vì sợ thu hút sự chú ý cho nên

   bọn họ không dám mở đèn, toàn

   dựa vào ánh trăng mơ mơ hồ hồ mà

   đi, thận trọng sơ tán vê hướng Nam.

   Mỗi bước đi của Kiều Huyền Thạc

   đều rất vững vàng. Anh sợ làm ngã

   người con gái đang năm trên lưng

   mình.

   Đi được một đoạn đường núi rất dài,

   trong rừng rú mênh mông bạt ngàn,

   Bạch Nhược Hy càng nghĩ càng hổ

   thẹn. Khi nghe thấy tiếng thở hổn

   hển của Kiều Huyền Thạc, cô liên

   vùi đầu lên vai anh thỏ thẻ: “Xin lỗi

   anh ba, em làm liên lụy đến anh rồi.”

   “Tại sao lại cảm thấy là lỗi của bản

   thân?” Hơi thở của Kiều Huyền Thạc

   nặng nề nhưng giọng nói lại thoải

   mái mà nghiêm túc như vậy.

   Bạch Nhược Hy thở dài một hơi:

   “Em trở thành gánh nặng cho anh,

   còn đang kéo chân anh. Lễ nào

   không phải là lỗi của em sao?”

   Kiều Huyên Thạc đính chính lại:

   “Không phải lỗi của em. Đừng quên

   em là bị ai ép đến đây.”

   Câu này khiến trong lòng Bạch

   Nhược Hy cảm thấy có chút ít an ủi.

   Lại đi thêm một lát, Kiều Huyền

   Thạc đột nhiên dừng lại. Trong khi

   đó, A Lương vẫn còn chưa ý thức

   được điều này nên tiếp tục tiến về

   phía trước. Anh chờ A Lương ởi xa

   một chút mới dịu dàng nói: “Nhược

   Hy, rất nhiều lúc em cảm thấy bản

   thân làm sai rất nhiêu chuyện

   nhưng những lỗi sai này không phải

   là do em gây ra. Do đó, em không

   có trách nhiệm gì. Không cần phải

   ôm khư khư mấy cái đó vào người.”

   Bạch Nhược Hy hiểu ý anh. Chắc là

   chỉ chuyện kết hôn của hai người

   rồi.

   Cô im lặng. Kiều Huyền Thạc nhìn A

   Lương đã đi được một đoạn xa mà

   anh ta còn chưa phát hiện đã lạc

   mất bọn họ. Cho nên Kiều Huyền

   Thạc chỉ có thể tiếp tục đi về phía

   trước.

   Kiều Huyên Thạc vừa bước được vài

   bước, Bạch Nhược Hy đã căng

   thẳng mở miệng: “Anh ba, có người

   `

  

   ^sJ

   tới rôi.

   Lúc này, Kiều Huyền Thạc lập tức

   dừng lại. Anh căn bản không nghe

   thấy bất kỳ động tĩnh gì. Vậy mà

   Bạch Nhược Hy lại biết là có người

   đến sao?

   Có điều anh biết tai của Bạch

   Nhược Hy rất thính.

   “Tiếng động ở phía Đông truyền tới

   hình như là tiếng lá cây, còn có

   tiếng bước chân nữa.”

   Kiều Huyền Thạc lập tức thả Bạch

   Nhược Hy, để cô trèo xuống, còn

   bản thân lại dìu lưng cô, móc bộ

   đàm ra, phát tín hiệu cho A Lương:

   “A Lương, nấp đi.”

   Thế nhưng A Lương lại không trả

   lời.

   “A Lương…”

   Kiều Huyền Thạc thì thâm bên tai

   Bạch Nhược Hy: “Nhược Hy, nếu

   như thua thì tôi phải đi biên cảnh

   hai năm. Em có muốn đi với tôi

   không?”

   Bạch Nhược Hy hỏi ngược lại: “Em

   có thể nói không muốn không?”

   “Không thể.” Kiều Huyền Thạc nói

   chắc như đỉnh đóng cội.

   “.” Bạch Nhược Hy không còn gì để

   nói. Cô biết sẽ như vậy. Người đàn

   ông này thích khống chế cô như vậy,

   sao có thể thả cô tự do được?

   “Nếu đi tới biên cảnh, tôi sẽ không

   để em chịu khổ.” Kiều Huyền Thạc

   hứa hẹn xong liền từ từ bò dậy.

   Bạch Nhược Hy kéo tay anh: “Anh

   ba, anh muốn đi đâu?”

   “Tôi đi qua… Kiều Huyền Thạc còn

   chưa dứt lời, đột nhiên một tiếng

   súng vang lên.

   „

   “Bằng.

   Tiếng súng cực lớn khiến Kiều

   Huyền Thạc lại nằm xuống bên

   người Bạch Nhược Hy. Anh căng

   thẳng nắm lấy vai cô rồi dùng nửa

   thân thể bảo vệ cho người nào đó,

   còn bản thân thì thở hổn hển, trở

   nên cẩn thận không ngừng.

   Bạch Nhược Hy ngược lại không

   cảm thấy căng thẳng chút nào. Phát

   súng này chỉ là để A Lương out trận

   mà thôi. Dù sao chủ lực không ở

   đây, diễn tập còn chưa kết thúc, ai

   thắng ai thua còn chưa biết được.

   Cô không hiểu Kiều Huyền Thạc đã

   trải qua không biết bao nhiêu trận

   chiến rồi mà lúc này tại sao lại còn

   căng thẳng như vậy cho nên nhỏ

   giọng hỏi: “Anh ba, tại sao anh…”

   Kiều Huyền Thạc giơ tay che miệng

   Bạch Nhược Hy rồi kê sát môi bên

   tai cô thì thào: “Đừng nói chuyện, là

   đạn thật.”

   Đạn thật?

   Nhất thời Bạch Nhược Hy nghệch

   mặt, tim điên cuồng đập mạnh, sợ

   hãi tới nỗi cả người đều đổ mồ hôi

   lạnh.

   Không phải là diễn tập sao?

   Tại sao còn có đạn thật nữa?

   Kiều Huyên Thạc sờ nhẹ cánh tay

   của Bạch Nhược Hy rồi kéo cô xích

   lại gân. Sau đó anh giao máy bộ

   đàm của mình lại cho cô rôi dùng

   đồng hồ trên tay Bạch Nhược Hy

   phát tín hiệu.

   Lúc này hai người đều vô cùng cảnh

   giác.

   Bởi vì vừa xảy ra vụ nổ cho nên lúc

   nghe thấy tiếng đạn thật, bọn họ

   liền khẳng định gần đây chắc chắn

   có địch.

   Trong đầu Bạch Nhược Hy lướt qua

   một ý niệm duy nhất: Có người

   muốn lấy mạng của Kiều Huyền

   Thạc.

   Suy nghĩ này khiến cả người cô đều

   cảm thấy bàng hoàng.

   Trải qua nhiều chuyện như vậy, cô

   biết phía sau luôn có một thế lực

   xấu xa đang đứng một bên nhìn

   chằm chằm vào bọn họ.

   Nhưng cô không có cách nào liên

   hệ chuyện này với người bí ẩn đã

   bắt cóc cô ngày đó.

   Người bí ẩn tuyệt đối sẽ không giết

   Kiều Huyền Thạc. Bởi lẽ nếu giết

   anh rồi, thì cả đời người đó cũng sẽ

   không tìm thấy Vĩnh Hằng.

   Rốt cuộc là ai đang âm thầm có

   mưu đồ với Kiều Huyền Thạc, trong

   lúc diễn tập còn dùng cả đạn thật

   đây?

   Bạch Nhược Hy càng nghĩ càng sợ

   hãi, cả người đều run lấy bẩy. Cô

   nắm chặt tay Kiêu Huyền Thạc,

   không biết phải làm gì mới tốt.

   “Đằng păng…”

   Đột nhiên phía xa vọng lại hai phát

   súng.

   Bạch Nhược Hy nghe thấy giọng nói

   của một người đàn ông thấp thoáng

   vang lên sau tiếng súng cực lớn vừa

   nãy.

   Sau đó, nước mắt lặng lẽ rơi. Cô run

   run lấy tay che miệng, đẩy đôi bàn

   tay to lớn của Kiều Huyền Thạc ra

   rồi nghẹn ngào nói: “Anh ba, là A

   Lương. Hình như em nghe thấy

   tiếng kêu đau đớn của anh ấy.”

   Kiều Huyền Thạc thì thâm vào tai cô

   một câu: “Lúc tôi còn chưa trở về thì

   không được phép cử động.”

   Nói xong anh liền nhảy lên, dùng tư

   thế mai phục mà nhẹ nhàng đi về

   phía phát ra tiếng đạn.

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận