Trang chủ Thể loại Ngôn tình Phù Dung Loạn

Chương 7

Phù Dung Loạn Mễ Hoa 12599 chữ 2024-09-02 20:26

  Ta sau đó nhìn thấy Triệu lăng, đã có kinh nghiệm.

  Nhưng lúc bắt đầu hắn không ngoan chút nào.

  Hậu quả của việc không ngoan chính là, Lương Vương phái người đưa Kiều Tĩnh Nhàn đến nhà chứa Câu Lan.

  Sau đó bọn họ nói cho hắn biết, nàng không chịu nhục nổi, tự sát bỏ mình.

  Triệu lăng nhẫn nhục chịu khổ, hận ý ngập trời, chính là vì nguyên nhân này.

  Ta đột nhiên đã hiểu ra, tại sao ngày ấy hắn vùi mặt vào cổ ta rơi lệ, nói câu kia: "Là lỗi của ta, ta đáng chết, là ta dơ bẩn, Tiểu Dung Nhi rất sạch sẽ."

  Cũng hiểu trên mặt hắn nhuốm máu, mang theo đầu của Triệu Thôi, thoải mái mang đến cho ta xem.

  Bây giờ, Kiều Tĩnh Nhàn trở về rồi.

  Hắn luống cuống.

  Hắn luống cuống, còn ta rất bình tĩnh.

  Trên đời này cố nhân gặp lại, có biết bao nhiêu cảnh còn người mất.

  Trong buổi cung yến, ta nắm chặt tay của hắn, mỉm cười khéo léo, nói với đám người Từ Tuần: "Ta với bệ hạ đã kết hôn mấy năm, dưới gối chỉ có một mình nữ nhi Hà Thanh, làm phiền cữu cữu vì ta phân ưu rồi."

   Kiều thị được sắc phong Thục Viện, ở Kỳ Dương Cung.

  Đây là lời giải thích của ta với Triệu Lăng, cũng là cuộc đối đầu chính thức giữa hai nhà Hồ Từ.

  Đã từng là nữ nhi của Hồ gia, ta đã triệt để đoạn tuyệt với bọn họ, trở thành một quân cờ bị rơi.

  Kiều Tĩnh Nhàn sẽ trở thành quân cờ mới.

  Trước khi chưa hiểu rõ sự biến đổi của bàn cờ, ta sẽ lấy bất biến ứng vạn biến.

  Tay của ta bị Triệu Lăng cầm ngược lại, dùng sức siết chặt, có mấy phần tức giận nói không nên lời.

  Hắn đương nhiên biết rõ Từ Tuần cũng không phải người lương thiện gì, mà có mục đích khác.

  Cố nhân rất quan trọng, nhưng chưa đến mức khiến đầu óc hắn mê muội.

  Cho nên hắn đặc biệt tức giận.

  Tức giận với những hành động dơ bẩn của đám người này, cũng tức giận cố nhân thân bất do kỷ, gặp cảnh bi thảm.

  Sau khi Kiều Thục Viện vào cung, Triệu Lăng thường xuyên đến chỗ nàng ta.

  Cố nhân gặp lại, đương nhiên có nhiều chuyện nói không hết.

  Nhưng cho dù muộn thế nào, hắn đều sẽ về Tiêu Phòng Điện.

  Hà Thanh vẫn là nữ nhi mà hắn yêu thương, mỗi ngày phải ôm con bé, đã thành thói quen.

  Đêm đã khuya, trong điện chỉ còn ta với hai cha con bọn họ.

  Ánh nến khẽ run, màn giường rủ xuống.

  Ta nói với hắn: "Ta biết nàng ta cũng không dễ dàng gì, bên cạnh bệ hạ vĩnh viễn sẽ có một chỗ dành cho nàng ta."

  Chỉ cần nàng ta an phận thủ thường.

  Câu nói kế tiếp ta cũng không nói ra được, bởi vì Triệu Lăng đột nhiên tấn công làm ta chống đỡ không được.

  Hắn ở bên tai ta khàn giọng nói: "Hoàng hậu đừng hiểu lầm, người nàng ta thích không phải ta."

  Trong giọng nói, không nghe ra được cảm xúc phập phồng gì.

  Nhưng ta vẫn mỉm cười nói: "Không sao, người kia đã qua đời, người sống hẳn thay thế, nàng ta đã là Thục Viện của bệ hạ rồi. "

  "Nàng ... "

  Triệu Lăng nhíu mày nhìn ta, trong mắt hình như không vui: "Trẫm không thích câu nói này, người kia đã qua đời, ưu tư trường tồn, người sống làm sao có thể giống lúc trước? Trẫm với A Nhàn đều không thể trở về như trước được nữa, nàng ấy là một cô nương tốt, rất đáng thương, nếu còn sống, trẫm sẽ chăm sóc thật tốt cho nàng ta, ngoài ra không còn tình cảm gì khác."

  Dừng một chút, hắn lại nói: "Thục Viện là vị phân nàng cho nàng ấy, vốn dĩ nàng ấy không nên làm phi tử của trẫm."

  Đêm khuya tĩnh lặng, ánh đèn lờ mờ xuyên qua màn trướng, ta nhìn thấy được hắn thật sự không vui, lông mày nhíu lại.

  Vì vậy ta nói: "Là thần thiếp không tốt, tự tiện chủ trương."

  Cụp mắt nhận sai, thái độ hài lòng.

  Hắn không nhiều lời, chỉ đem ta ôm vào lòng, hôn lên trán, giọng nói chứa mấy phần mềm ấm cùng bất đắc dĩ: "Dung Nhi."

  Ta ở trong lồng ngực của hắn nhắm mắt ngủ yên.

  Tình cảm hắn dành cho Kiều Tĩnh Nhàn chỉ dừng lại ở trong lễ nghĩa, duy trì tình nghĩa tốt đẹp như khi con bé.

  Cho nên trách ta làm chủ phong nàng ta làm Thục Viện.

  Hắn nói, nàng ta vốn dĩ không nên làm phi tử của hắn.

  Nhưng ta hiểu rất rõ vị biểu cữu cữ của Từ gia kia.

  Hắn là đạo sư, y phục trắng bay phấp phới, vô dục vô cầu, luôn mỉm cười dịu dàng hòa nhã với người khác.

  Nhưng cũng là hắn, giựt giây Tĩnh Nam Vương tàn hại hoàng tự, lại giựt giây Lương Vương giết Tĩnh Nam Vương.

  Là một cao thủ đùa bỡn quyền mưu, chỉ một cái chỉ tay lúc ta năm tuổi, đã đẩy cuộc đời của ta vào sự tranh giành hoàng quyền.

  Mọi người ở Từ gia kính hắn, sợ hắn.

  Thậm chí cái này Lương Vương c/h/ế/t, trước khi lên đường đến đàn tế trời, hắn tính một quẻ, đầu tiên là nói với Lương Vương: "Hôm nay xuất hành, sợ là có họa sát thân."

   Lương Vương lập tức lùi bước, hắn lại cười nói: "Họa sát thân nên là hoàng thượng."

  Triệu Thôi cứ thế tin hắn.

  Mà khi đầu của Triệu Thôi không còn, vị đạo sư y phục trắng bay phấp phới này, đã sớm ở bên cạnh Hoài An Vương, quan sát binh biến, tấm tắc tán thưởng, cả người đều sung sướng.

  Họa sát thân là hoàng thượng.

  Khi Triệu Lăng mang đầu của Lương Vương trở về, máu bắn tung tóe trên mặt khiến lòng ta vẫn còn sợ hãi.

  Từ Tuần chưa c/h/ế/t, tranh giành hoàng quyền sẽ không bao giờ dừng lại.

  Kiều Tĩnh Nhàn, phải đặt nàng ta ở dưới mí mắt, mới có thể an tâm được.

  Nàng ta vào cung được hai tháng, ta từng nói bóng gió với nàng ta: "Bệ hạ bận bịu triều chính, hậu cung vốn ít người, nên rất lạnh lẽo, bổn cung với Kiều Thục Viện và Trịnh Tài Tử đều là tỷ muội với nhau, không cần thiết xa lạ quá, có chuyện gì khó xử hay muốn tâm sự cũng có thể nói ra."

  Trịnh Tài Tử là Hoài An Vương sắp xếp tiến cung khi Lương Vương còn sống.

  Nàng là một người thông minh, từ lâu đã biết cụp đuôi mà sống.

  Nàng ta có một người đệ đệ, làm nô tài ở phủ Hoài An Vương, cả hai tỷ đệ đều thân bất do kỷ.

  Chỗ tốt của cụp đuôi mà sống chính là, đệ đệ của nàng ta có lần theo hầu xe ngựa Hoài An Vương, đi ở phía sau cùng, trực tiếp bị người bắt đi.

  Từ sau khi đệ đệ bị bắt, Trịnh Tài Tử ngày thường thận trọng từ lời nói đến việc làm, đột nhiên bắt đầu phóng khoáng lên.

  Giọng cũng lớn hơn, cả ngày cười cạc cạc như vịt.

  Mỗi lần nàng ta tới Tiêu Phòng Điện, ta đều phải trừng mắt nhìn nàng ta.

  Bởi vì mỗi lần Hà Thanh đang ngủ đều phải bị nàng ta đánh thức.

  Kiều Tĩnh Nhàn thỉnh thoảng cũng tới Tiêu Phòng Điện, sai khi thỉnh an xong, liền yên lặng nhìn Trịnh Tài Tử đùa tiểu hài.

  Nàng ta không thích nói chuyện, người cũng gầy gò, làn da cực trắng, con mắt vừa đen vừa sáng.

  Cặp mắt kia, khiến lòng ta cảm thấy bất an.

  Thế là ta gõ nàng ta, lung lạc nàng ta, cố gắng làm như lúc trước với Trịnh Tài Tử.

  Trịnh Tài Tử biết rõ dụng ý của ta, phụ họa nói: "Hoàng hậu nương nương thiện tâm, là người tốt, Kiều Thục Viện có chỗ không biết, khi đó cẩu tặc Triệu Thôi còn sống, trong cung đã từng có một vị Vương Tài Tử, sau khi cẩu tặc chết, Vương muội muội nói nhớ nhà muốn ra cung, cho nên hoàng hậu nương nương liền để nàng ta c/h/ế/t."

  Ta liếc nàng ta một cái: "Có biết nói chuyện không vậy."

  Trịnh tài tử cười đến Sảng khoái: "Thì là ý không trong mặt chữ đó, Kiều Thục Viện hiểu là tốt rồi."

  Ta nhìn Kiều Tĩnh Nhàn, ôn hòa cười, ngóng trông xem nàng ta nói cái gì.

  Nàng ta lẳng lặng nhìn ta, bốn mắt nhìn nhau, giọng nói nhu nhược: "Hoàng hậu nương nương đương nhiên là người tốt, bằng không thiếp làm sao có thể ở lại bên cạnh bệ hạ được, thiếp không có chuyện gì khó xử hay có tâm sự gì, cảm ơn đại ân của nương nương."

  Sau đó nàng ta rời đi.

  Ta nhìn bóng dáng của nàng ta, một lúc lâu cũng không nói gì.

  Trịnh tài tử nói: "Nương nương có phải là quá lo lắng rồi không, Kiều Thục Viện trông rất thành thật ."

  "Đã trải qua chuyện như vậy, Làm sao có thể dùng từ thành thật để hình dung đây."

  Trịnh Tài Tử không hiểu, nàng ta đương nhiên sẽ không biết, sau khi Kiều Tĩnh Nhàn vào cung, ta đã cho người đi điều tra.

  Sau khi Lương Vương Sau c/h/ế/t, Thôi Hạ bày tỏ lòng trung thành với ta đề cầu tự bảo vệ mình.

  Hoạn quan rất thông minh, khi làm việc biết cách để đường lui cho mình, hơn nữa còn rất linh hoạt tinh ranh, ta dùng rất thuận tay.

  Thôi Hạ nói: Kiều Tĩnh Nhàn sau khi bị bán vào nhà chứa Câu Lan, nhận hết rất nhiều lăng nhục với dằn vặt, cuối cùng lựa chọn nhảy sông.

  Sau đó nàng ta được thuyền hoa của Từ Tuần cứu.

  Từ Tuần nhận nàng ta làm dưỡng nữ, nuôi ở trong phủ, đấy là chuyện của hai năm trước.

  Lương Vương đưa nàng ta vào kỹ viện, sau đó đệ nhất mưu sĩ bên người Lương Vương cứu nàng ta.

  Cuối cùng vị mưu sĩ y phục trắng phấp phời này còn có lòng tốt giúp nàng ta báo thù, thúc đẩy kết cục bị g/i/ế/t của Lương Vương.

  Không thể không nói, vị biểu cữu này của ta không chỉ có giỏi về thủ đoạn, mà còn giỏi nắm bắt lòng người, đùa giỡn con người.

  Ta nói với Thôi Hạ: "Lúc trước Kiều Thục Viện rơi vào hoàn cảnh như vậy, chỉ sợ ngay cả ta cũng bị ghi hận rồi, nhớ theo dõi kỹ nàng ta, không nên để xảy ra sai sót."

  Thôi Hạ nhận lệnh, tiện đà lại nói: "Nương nương nếu biết nàng ta là mầm họa, sao không nhổ cỏ tận gốc?"

  "Ta không thể giết nàng ta."

  "Nương nương không đành lòng sao?"

  "Nếu như nàng ta an phận thủ thường, ta cũng sẽ không động vào nàng ta."

  Thôi Hạ nói: "Kỳ thực, nương nương không nên tự trách, đường là do Kiều Thục Viện tự chọn."

  "Lời này là có ý gì?"

  "Theo nô tài được biết, lúc trước bệ hạ biết được Lạc Dương nguy hiểm, hoàng hậu chắc sẽ là nữ nhi của Hồ gia, cho nên đã an bài cho nàng ta đi nơi khác, nhưng nàng ta không muốn, cố ý muốn đi theo đến Lạc Dương."

  "Tình cảm bọn họ sâu đậm, đương nhiên không muốn tách ra."

  "Nô tài là hoạn quan, chuyện dơ bẩn đã thấy rất nhiều, luôn thích nghĩ theo hướng xấu về người khác, nô tài cho rằng, năm đó bệ hạ chỉ là không thấy rõ thế cuộc, lầm tưởng có thể bảo vệ được nàng ta, mà Kiều Thục Viện, rõ ràng có nơi khác để đi, lại cứ muốn đi theo đến Lạc Dương, đâu biết có phải là bởi vì không muốn đến nông trang sống vất vả hay không."

  "Hơn nữa nghe nói lúc trước người nàng ta thích là nhị công tử của Ấp Vương phủ, sau khi Nhị công tử chết, thì nhất quyết muốn đi theo bệ hạ, lúc đó Khánh Vương đã chết, bệ hạ mặc dù bị quản chế ở Lương Vương, nhưng chung quy là ngôi vị đã được định, Kiều Thục Viện muốn đi theo hưởng cuộc sống sung sướng rồi nói không chừng giành được vị trí tôn quý."

  "Nói bậy, bệ hạ còn bị người khác quản chế, hắn bị ràng buộc, vị trí tôn quý này có gì tốt mà mong ước." Ta khẽ nhíu mày.

  "Đó là suy nghĩ của nương nương, nương nương đứng ở chỗ cao, đương nhiên không biết thế nhân đứng núi này trông núi nọ, dốc hết sức lực mà muốn trèo lên trên, ví dụ như Tống Tu Nghi đã từng làm, cũng không phải muốn vậy sao? "

  Ta trầm mặc, cũng chẳng biết vì sao, nhớ tới câu nói trước kia của Triệu Lăng ——

  "Trẫm bị ràng buộc, nguy hiểm chập chùng, dưới tình cảnh như vậy, gia tộc nàng ta chỉ muốn tìm cách sinh hạ hoàng trưởng tử, thuận thế bò lên trên."

  Tống Hữu Thục cũng không phải không yêu hắn, chỉ là trong lúc đó bọn họ đứng ở độ cao không giống nhau, phong cảnh nhìn thấy cũng không giống nhau.

  Cho nên sau này Triệu Lăng cũng hiểu ra, ta có thể không phải là người hắn thích, nhưng là người thích hợp với hắn nhất.

  Chúng ta đứng chung một chỗ, nhìn thấy chung một phong cảnh, hiểu được mỗi hành động và quyết định của nhau.

  Cùng sưởi ấm cho nhau.

  Lòng người vốn là phức tạp.

  Năm đó Kiều Tĩnh Nhàn rốt cuộc nghĩ như thế nào khi chọn con đường cho mình, chỉ có bản thân nàng ta hiểu rõ.

  Thôi Hạ, cũng không có tư cách phán xét nàng ta.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận