Chương 6
Ta vốn tưởng rằng, đêm nay mình sẽ chết ở đây.
Lại không nghĩ rằng Triệu Lăng lại đích thân dẫn cung nhân, bãi giá đến phủ Lương Vương.
Lúc động tĩnh bên ngoài phòng truyền đến, ta nghe hắn cung kính nói với Lương Vương:
"Làm phiền Vương thúc chiêu đãi hoàng hậu, Trẫm tới đón nàng hồi cung. "
Lúc đi ra, bước chân vẫn còn mềm nhũn.
Hoàng hậu Đại Ngụy, đang tắm rửa ở phủ Lương Vương, ngay cả giày cũng không mang, chỉ mặc áo đơn, tóc dài ướt nhẹp mà xõa ra, vành mắt đỏ thẫm, môi không có chút máu.
Hoàng hậu thân đơn bóng chiếc, Hồ Mẫn Dung vô cùng chật vật, trên người khoác áo choàng của Triệu Lăng, bị hắn chặn ngang ôm lấy.
Sau đó ta hỏi hắn, bệ hạ vì sao cứu ta, chọc Lương Vương ghi hận.
Hắn cụp mắt nhìn ta, trong mắt tràn ngập ý cười: "Ở trong lòng Dung Nhi, trẫm là ai?"
Hắn gọi ta là Dung Nhi, sau đó con gọi ta là Tiểu Dung Nhi.
Một năm sau đó, ta vì hắn sinh hoàng trưởng nữ —— Công chúa Hà Thanh.
Trời yên biển lặng, thời hòa an thịnh.
Càn khôn sáng sủa, Vạn Tượng thái bình.
Đây là kính ngưỡng chung của chúng ta.
Hắn là ai?
Hắn là Cảnh Văn đế Triệu Lăng của Đại Ngụy, mười sáu tuổi đăng cơ, giấu tài, nhẫn nhục chịu đựng suốt năm năm, cuối cùng vào ngày lập đàn tế trời, bộ hạ cũ của phủ Ấp Vương, triệu tập đội quân chính nghĩa từ dân gian, thảo phạt bè lũ vô đạo.
Hắn thắng, nhưng để khôi phục hoàng quyền, thì là một gánh nặng đường xa.
Một tên Lương Vương đã chết, nhưng vẫn còn lại tông thất chư vương, không muốn trao quyền.
Mà vị biểu cữu Từ Tuần, nhanh chóng chuyển nhập dưới trướng Hoài An Vương, phụ thân ta đã là Tấn quốc công, bên nhà ngoại Từ gia lên nắm binh quyền, người đời gọi là Từ Cẩn Quân, nuôi mấy vạn gia binh.
Dù Lương Vương đã chết, nhưng vẫn không lay chuyển được bọn họ.
Chỉ có ta với Triệu Lăng biết, kế hoạch tru diệt Lương Vương hung hiểm cỡ nào.
Nếu như Triệu Thôi không c/h/ế/t, người c/h/ế/t chính là Triệu Lăng, ngàn đao bầm thây, chém thành muôn mảnh.
Ngày ấy, hắn thậm chí còn chuẩn bị đầy đủ nếu như thất bại.
Trước khi lên đường, hắn ôm Hà Thanh vừa đầy tháng, gương mặt sắc bén cũng dịu dàng hơn.
hắn nói với ta: "Nếu như ta thua, nàng hãy ôm con bé về Hồ gia, cầu phụ thân nàng che chở, hổ dữ không nỡ ăn thịt con, hắn sẽ cho hai mẹ con nàng một con đường sống ."
Đương nhiên, Hà Thanh là công chúa, đối với bọn họ mà nói không quá quan trọng.
Nhưng con bé sinh ra, là một bàn cờ sinh tử.
Khi đó ta với Triệu Lăng đều biết, hai nhà Hồ Từ với Lương Vương Triệu Thôi, đã sốt ruột lắm rồi.
Bọn họ cảm thấy hoàng đế càng ngày càng không dễ khống chế, khiến bọn họ nhìn không thấu.
Thậm chí bọn họ đã âm thầm chọn thái tử mới.
Hồ gia bí mật kêu ta hạ độc giết Triệu Lăng.
Hồ Mẫn Dung luôn luôn ngoan ngoãn, đã đi ngược lại ý muốn của bọn họ, cũng nói cho bọn họ biết, là nàng đã mang thai.
Bọn họ mừng rỡ, nếu như để cháu ngoại nhà mình đăng cơ, không còn gì tốt hơn nữa.
Ngôi vị hoàng đế của cháu ngoại, con không phải là ngôi vị hoàng đế của bọn họ sao.
So với quyền thế của gia tộc, tương lai Lương Vương là cái thá gì.
Hồ gia với Từ gia, cũng không phải hạng người bình thường.
Ngày sinh, ta sức cùng lực kiệt, mồ hôi đầm đề nói với Triệu Lăng, nếu như sinh hạ là hoàng nhi, xin bệ hạ làm nó chết non.
Hắn sinh ra, mang ý nghĩa ngày chết của Triệu Lăng sắp tới.
Mà ta cũng không muốn con của mình, làm một con rối bị giật dây, yếu đuối dễ bị ức hiếp, cả đời bị nhà ngoại chèn ép, sống uất ức lại đần độn.
Cuộc sống như thế, không có còn hơn.
Triệu Lăng nắm tay của ta, lau mồ hôi trên trán ta, nhìn ta một cách kiên định lạ thường mà nói: "Nếu như Dung Nhi Sinh hạ hoàng tử, sau này trẫm sẽ dẫn nó lên núi làm nghi thức phong thiện tế lễ, ngắm nhìn non sông vạn dặm."
Một khắc đó, ta khóc.
Ta biết, hắn chưa bao giờ nói suông.
Giống như lần đầu tiên chúng ta viên phòng, làm chuyện phu thê, ta run rẩy không kiềm chế được.
Mắt hắn đỏ lên hỏi ta: "Là ai?"
Ta không nói gì, rơi lệ, quay mặt qua chỗ khác.
Gân xanh trên trán đều lộ lên, hắn cực kỳ gắng sức kiềm chế, mới nghẹn ngào nói với ta: "Không sao, không cần vội, Trẫm sẽ đích thân làm thịt hắn."
Như là đang an ủi ta, vừa giống như là đang an ủi mình.
Cuối cùng, hắn nắm chặt tay ta, mười ngón đan vào nhau, chôn mặt trong cần cổ ta, hàng mi thấm ướt, cuối cùng rơi lệ.
"Là lỗi của ta, ta đáng chết, là ta dơ bẩn, Tiểu Dung Nhi rất sạch sẽ."
Sau đó, mười tháng sau, trong trận binh biến vào ngày lễ tế trời, quả thực hắn đã tự tay làm thịt Triệu Thôi như đã hứa hẹn.
Ta ôm Hà Thanh chờ ở trong cung, hắn thân mang trường bào màu đen, một tay cầm kiếm, một tay mang theo đầu của Triệu Thôi, cứ như vậy mà đi thẳng đến Tiêu Phòng Điện.
Trên khuôn mặt ngọc trắng không chút tì vết, máu bắn tung tóe, lại tăng thêm mấy phần quyến rũ quỷ dị.
Dưới lông mày kiếm, đôi mắt phượng nheo lại hàm chứa ý cười mơ hồ.
"Trẫm đã nói sẽ làm được, Dung Nhi, chúng ta thắng rồi."
Thắng.
Nhưng lại không hoàn toàn thắng.
Triều chính vẫn chia năm xẻ bảy như trước, nhưng Triệu lăng cũng coi như có một phương thế lực của mình.
Từng bước một mà thẩm thấu, trù tính.
Trong đám quan lại, bắt đầu có người nguyện trung thành với hắn.
Ngay cả biểu cữu Từ Tuần tự ý lộng quyền, cũng không biết tìm đâu ra một vị giai nhân tuyệt sắc, xin dâng hiến cho hoàng thượng.
Mỹ nhân kia ở cung yến nhảy một điệu múa, khăn che mặt bay xuống, trong nháy mắt bốn mắt nhìn nhau, sắc mặt Triệu Lăng hơi thay đổi.
Vào năm Thái Thương đầu tiên, ta gả cho Triệu Lăng.
Thời gian loáng một cái đã bốn năm.
Ta đương nhiên hiểu, ta với hắn là phu thê, nhưng càng giống tri kỷ hơn.
Hồ Mẫn Dung hiểu được hiểm cảnh ràng buộc của hắn, nhẫn nhục chịu khổ, cũng hiểu hắn bày mưu nghĩ kế, thân như giun dế nhưng rất kiêu ngạo, lòng mang chí lớn.
Hắn cũng hiểu được vận mệnh bị gia tộc vứt bỏ của ta, hiểu được tứ cố vô thân không chỗ nương tựa của ta.
Giống như ta đã từng hương hại hắn, hắn cũng đang thương hại ta.
Lòng thương hại có lẽ không phải là tình yêu nam nữ, Triệu Lăng chỉ cần thật tâm đối xử tốt với ta là được, yêu cầu của ta không nhiều.
Trước khi Kiều Tĩnh Nhàn xuất hiện, sự chân thành của hắn là không thể nghi ngờ.
Khi nhàn hạ, hắn sẽ chơi với Hà Thanh, vô cùng dịu dàng, tràn ngập tình phụ tử.
Cũng sẽ nắm tay của ta, leo lên lầu cao điện ngọc.
Ngoài bức tường cung trời cao mây rộng, non nước vạn dặm của Đại Ngụy dàivô biên vô hạn.
Ánh mắt của hắn nhìn về phía xa xôi, sau đó quay sang cười nói với ta: "Dung Nhi, chúng ta sẽ đi được càng ngày càng xa, như năm đó nàng từng nói, phu thê một thể, cùng đi Hồng Mông."
"Thần thiếp sẽ luôn ở bên cạnh bệ hạ."
Ta nhếch miệng lên cười, nhìn ánh mắt của hắn, như lúc trước.
Đúng lúc hắn vòng tay qua eo ta, kéo ta vào trong lòng, từ phía sau lưng nhẹ nhàng ôm lấy, ở bên tai ta nói: "Sinh cho trẫm một hoàng tử đi, trẫm đã nói, tương lai sẽ dẫn nó lên núi làm nghi thức phong thiện tế lễ, ngắm nhìn non sông vạn dặm."
"Thần thiếp không chắc chắn có thể sinh hạ được hoàng tử, nếu lỡ lại là một công chúa thì sao."
Triệu Lăng mỉm cười, dán vào mặt của ta, "Đồ ngốc, có là công chúa, trẫm cũng yêu thích."
"Nhưng mà, bệ hạ cần một vị hoàng tử."
Muốn hoàng quyền thuần phục, thần tử cần nhìn thấy hi vọng.
Hoàng tử sinh ra, có thể củng cố được hoàng quyền tốt hơn.
Chúng ta đều vô cùng rõ ràng, nhưng khi ta mở miệng khuyên hắn mở rộng hậu cung, hắn ôm chặt eo của ta, "Trẫm với Dung nhi tương lai còn dài, truyền thừa mà thôi, không cần phải vội vã, trẫm sẽ làm một hoàng đế tốt, đợi hoàng nhi của chúng ta sinh ra."
Lúc gả cho hắn, ta mười bốn tuổi, cái tuổi ngây thơ hồn nhiên, khi đó Hồ Mẫn Dung, sẽ cảm động với những lời hắn đã nói
Nhưng ta không còn mười bốn tuổi nữa.
Ta bị gia tộc vứt bỏ, đã từng bị người khác làm nhục.
khi đó, Ta cực kỳ hâm mộ Tống Hữu Thục.
Triệu Lăng không sai, hắn chỉ là không thích ta mà thôi.
Hắn yêu thích Tống Hữu Thục, ánh mắt hắn nhìn nàng ta có ánh sáng nhỏ vụn, rạng ngời rực rỡ.
Giống như ánh mắt của ta nhìn hắn vậy.
Khi đó, chúng ta vẫn còn những cảm xúc chân thật để trao đi.
Ta rất hâm mộ Tống Hữu Thục, hâm mộ đến si vọng, ảo tưởng nếu ta là nàng ấy, thì tốt biết bao.
Hắn cùng nàng ta chơi diều, vẽ tranh, ngắm hoa, nhìn nhau mỉm cười, đều là gió xuân.
Ta thấy được, nhưng cũng chỉ biết lui về phía, len lén quan sát.
Tình chàng ý thiếp, tốt đẹp dường nào.
Ta thích tình cảm chân thành và tâm ý tương thông của bọn họ.
Đó là thứ mà ta có cầu cũng không được, cực kỳ quý giá.
Nhưng cuối cùng, bọn họ cuối khúc người vong, xuân tàn hoa rơi.
Tống Hữu Thục giẫm đạp lên chân tình của hắn.
Hắn bỏ rơi nàng ta và hài tử.
Sau khi xuân tàn hoa rơi là máu nhuộm đầy đất, nhìn thấy mà giật mình.
Đó là thứ ta từng nằm mơ mong muốn.
Đáng tiếc giấc mộng tan vỡ, ta tỉnh dậy.
Ta sẽ làm một hoàng hậu tốt, một thê tử tốt, kiên định mà đứng ở bên cạnh hắn.
Phu thê một thể, cùng đi Hồng Mông.
Nhưng ta vĩnh viễn sẽ không, cũng không dám không giữ lại chút nào mà đi yêu hắn.
Cho nên khi khăn che mặt của Kiều Tĩnh Nhàn bay xuống, lúc ta thấy sắc mặt hắn thay đổi, trong lòng chỉ là chìm xuống một chút, rất nhanh lại không có chút rung động nào.
Cho dù, Kiều Tĩnh Nhàn có gương mặt tương tự với Tống Hữu Thục trước đây.
Những thứ mà ta đã từng hâm mộ, lại được khơi dậy sau khi bị phá nát.
Giả dối cuối cùng là giả dối, tàn tạ khắp nơi.
Hắn căn bản không yêu Tống Hữu Thục.
Khi hắn còn con trai thứ ba của Ấp Vương, là một thiếu niên lang thẳng thắn.
Kiều Tĩnh Nhàn là muội muội ruột của trưởng tẩu hắn Kiều, từ nhỏ cùng lớn lên với hắn và Nhị ca.
Bọn họ đều thích nàng ta.
Nàng ta lanh lợi đáng yêu, hoạt bát hiếu động, giọng nói thanh thúy như chim hoàng oanh.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tương lai cô nương này sẽ được gả cho một trong hai huynh đệ bọn họ, do trưởng tẩu làm chủ.
Tham mai trúc mã, lượn quanh giường làm thanh mai, ở bên nhau dài lâu, đôi trẻ vô tư.
Tình cảm thuần khiết tốt đẹp nhường nào.
Đáng tiếc, bất hạnh trên trời giáng xuống.
Huynh trưởng c/h/ế/t rồi, Nhị ca cũng đã c/h/ế/t.
Chị dâu không muốn chấp nhận, đập đầu vào quan tài tự sát.
Nữ quyến và tôi tớ trong nhà, nên phân tán đều đã phân tán.
Kiều Tĩnh Nhàn không đi.
Nàng ta nắm chặt tay Triệu Lăng, khóc đến mũi đỏ chót: "Tử Tấn, ta chỉ có chàng."
Sau khi mẫu thân qua đời, nàng liền đi theo tỷ tỷ gả tới Ấp Vương phủ, nơi đó chính là nhà của nàng.
Nhưng mà Triệu Lăng không bảo vệ được nàng ta.
Hắn thân bất do kỷ, sắp đăng cơ làm đế.
Bọn họ không thể ở bên nhau.
Bởi vì ta, Hồ Mẫn Dung, mới là hoàng hậu được lựa chọn tỉ mỉ cho hắn.
Hồ gia với Từ gia, sẽ giúp ta dọn dẹp sạch sẽ sỏi đá trên đường.





